Chương 2132 Một mình tiến vào hư không.

🎧 Đang phát: Chương 2132

Chương 2130: Một mình tiến vào hư không.
– Khoan đã, Thân Đồ Hưng Đức đâu?
Người quản lý chặn Diệp Mặc lại, lạnh lùng hỏi.
Diệp Mặc ngơ ngác nhìn, một lúc sau mới đáp:
– Thân Đồ Hưng Đức? Ta biết lão ta ở đâu à? Ta với lão có chút xích mích, không thèm để ý đến lão.
– Ta biết, vừa rồi ngươi đi đâu?
Giọng người quản lý càng thêm u ám.
Diệp Mặc lạnh nhạt:
– Ta trả tiền nghỉ ở đây rồi, chẳng lẽ đi vệ sinh cũng phải báo cáo với ngươi? Ta có bán thân cho ngươi đâu, hay ai ở đây cũng bị hạn chế hành động?
-…
Người quản lý nghẹn lời, Diệp Mặc nhanh chóng vào Tiên Tức Lâu, biến mất.
Y không đuổi theo nữa, mà nhanh chóng rời Hạm Thần Ổ, đến nơi Diệp Mặc và Thân Đồ Hưng Đức giao chiến.
Thấy nơi này bị đốt sạch không còn dấu vết, y hít một ngụm khí lạnh.Y chắc chắn Thân Đồ Hưng Đức đã chết, nhưng một Tiên Đế như Diệp Mặc mà giết được Thân Đồ Hưng Đức trong thời gian ngắn như vậy thì thật kinh khủng.
Trừ khi Diệp Mặc không phải Tiên Đế…không cần trừ khi, y khẳng định Diệp Mặc ít nhất phải là Dục Đạo Thánh Đế.Thảo nào dám một mình đi Hư Thị, hóa ra là giấu tu vi.Hiểu ra điều này, người quản lý không nán lại mà vội vã quay về Hạm Thần Ổ.

– Ngươi làm gì ở đây?
Diệp Mặc lạnh giọng hỏi gã Tố Đạo Thánh Đế đang đứng giữa phòng Thanh Như.Hắn nhận ra gã này, Phùng Anh Vệ, người của Thương Vũ Thần Cốc, lúc trước đã chủ động làm quen với Thanh Như và Tiểu Vận nhưng bị họ phớt lờ.
Phùng Anh Vệ biết Thân Đồ Hưng Đức đi theo Diệp Mặc, gã không ngờ Diệp Mặc lại quay về, nên định ra tay trước khi Thân Đồ Hưng Đức về.Lát nữa Thân Đồ Hưng Đức có về cũng không dám vì một người phụ nữ mà đắc tội Thương Vũ Thần Cốc.
Nhưng Thân Đồ Hưng Đức chưa về, Diệp Mặc đã về trước.
– Thì ra là Diệp đạo hữu, ta đến đây là muốn tìm…
Phùng Anh Vệ lắp bắp, không tìm được lý do thích hợp.
– Cút.
Diệp Mặc tung chân đá thẳng vào ngực Phùng Anh Vệ, khiến gã bay lên phun ra một ngụm máu.
Khi rơi xuống đất, gã không dám trách móc Diệp Mặc, vội vã bỏ đi.Gã không ngốc, Thân Đồ Hưng Đức đi cùng Diệp Mặc mà chưa về, Diệp Mặc thì đã về, chuyện này chắc chắn có vấn đề.

Việc Thân Đồ Hưng Đức mất tích không mấy ai để ý, dù sao mọi người ở đây đều đang chờ thuyền đến Hư Thị.Diệp Mặc hay Thân Đồ Hưng Đức mất tích cũng chẳng phải chuyện lớn, chỉ lan truyền trong phạm vi nhỏ mà thôi.
Lúc này Diệp Mặc đang thu dọn đồ đạc trong Thế Giới Trang Vàng.Trong nhẫn của Thân Đồ Hưng Đức hắn lấy được mấy ngàn vạn thần tinh thượng phẩm, nhưng thần linh mạch chỉ có một dòng trung phẩm, kém xa môn chủ Đô Đình Thần Môn.
Số thần tinh của Diệp Mặc, trừ phần đưa cho Ngu Tú gửi Lạc Ảnh, còn lại cũng gần trăm triệu.
Trong nhẫn của Thân Đồ Hưng Đức, những thần linh thảo và vật liệu khiến Diệp Mặc mừng rỡ, nhưng thứ hắn hứng thú nhất là Chân Vân Sa to bằng quả bóng rổ.
Có Chân Vân Sa và Ma Ngọc Kỳ Vũ, Diệp Mặc chuẩn bị nâng cấp Thời Không Toa.
Hỏa Linh – Tiểu Thanh không nung chảy được Thí Đạo Đoản Thương, nhưng luyện chế thần khí thượng phẩm, nung chảy tiên tài cấp mười hai thì không thành vấn đề.
Để tăng cường phòng ngự trong hư không, Diệp Mặc muốn Thời Không Toa thay đổi hoàn toàn, không chỉ gian phòng mà cả trận pháp cũng được tăng cường hoặc thay đổi.
Một năm sau, Diệp Mặc nhìn Thời Không Toa đã thay đổi hoàn toàn trước mắt, thở phào nhẹ nhõm.Hai món tiên tài cực phẩm cũng được hắn thêm vào, Thời Không Toa được luyện thành thần khí thượng phẩm, hơn nữa còn là thần khí thượng phẩm phòng ngự cực mạnh.
Thời Không Toa có thể thành thần khí thượng phẩm không chỉ nhờ trình độ luyện khí cao cường của Diệp Mặc, mà còn nhờ trình độ trận pháp của hắn.Sau khi phong ấn lại con đường từ Tiên Giới đến Thánh Đạo Tàn Giới, trình độ trận pháp của Diệp Mặc tăng lên nhanh chóng.Luyện khí và trận pháp phải kết hợp với nhau, vì vậy Diệp Mặc mới có thể luyện chế Thời Không Toa thành tinh phẩm trong thần khí thượng phẩm.
Diệp Mặc biết vé tàu đến Hư Thị hắn không có hy vọng nữa, hiện tại pháp bảo phi hành đã nâng cấp xong, hắn có thể tự đi Hư Thị.Diệp Mặc từ Thế Giới Trang Vàng đi ra, thấy Thanh Như và Mục Tiểu Vận đều ở trong phòng.
– Tướng công, anh xuất quan rồi sao?
Mục Tiểu Vận thấy Diệp Mặc xuất quan thì vui mừng đứng lên.Thanh Như đến hỏi một số vấn đề tu luyện, Mục Tiểu Vận không tu luyện mà giúp Thanh Như giải đáp.Sau đó hai người nói chuyện về Diệp Mặc, nghe Mục Tiểu Vận kể chuyện Diệp Mặc từ địa cầu đến tiểu thế giới, Thanh Như càng nghe càng thấy thú vị.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng vậy, Thanh Như, cô gọi Phục Phi ra đi, bây giờ chúng ta đi.
Nghe nói sắp rời Hạm Thần Ổ, tiến vào hư không đến Hư Thị, Thanh Như và Mục Tiểu Vận đều có chút khẩn trương, dù sao rất nhiều người tu vi cao hơn họ cũng không dám tự mình điều khiển pháp bảo phi hành đến Hư Thị.
Phục Phi nhanh chóng đi ra, nhưng y không hề khẩn trương, thậm chí còn có chút nóng lòng muốn thử.

– Cái gì? Bây giờ mọi người muốn đi Hư Thị?
Tiên Đế đã giúp Diệp Mặc trả phòng có chút không tin nhìn bốn người Diệp Mặc.
Bốn Hóa Đạo đỉnh cao cũng không dám tự mình đến Hư Thị, vậy mà bốn người Diệp Mặc lại muốn đi một mình.
– Đúng vậy, không có vé tàu, chúng tôi chỉ có thể tự đi.
Diệp Mặc nói, bản thân không lo lắng nhiều.Về hư không, hắn đã du ngoạn một thời gian dài, có đủ kinh nghiệm.Hơn nữa, nếu gặp nguy cấp, hắn có thể vào Thế Giới Trang Vàng.Quan trọng nhất là hắn có la bàn chỉ hướng đến Hư Thị.
– Bốn người đơn độc đến Hư Thị?
– Còn có một Đại La Tiên?
– Họ có biết Hư Thị ở hướng nào không? Nếu không biết hướng, dù bay vạn năm trong hư không cũng không đến được Hư Thị.

Việc bốn người Diệp Mặc tự mình đến Hư Thị gây xôn xao ở Hạm Thần Ổ, chuyện mà ít Đạo Nguyên Thánh Đế dám làm.Giờ Đạo Nguyên Thánh Đế cũng không dám đi một mình, vậy mà có bốn người không biết trời cao đất rộng muốn từ Hạm Thần Ổ tiến vào hư không, đến Hư Thị.
Gần như tất cả tiên nhân đang chờ thuyền đều ra xem náo nhiệt, trong đó có cả Đạo Nguyên Thánh Đế.Vì chuyến thuyền tiếp theo chỉ hơn một năm nữa sẽ đến, nên không ai bế quan nữa.
Khi Diệp Mặc phóng ra thần khí thượng phẩm – Thời Không Toa, vài Thánh Đế thầm than, bốn tiên nhân bình thường mà giàu có, có cả thần khí phi hành thượng phẩm, thảo nào muốn mạo hiểm một lần.
– Khoan đã.
Một Hóa Đạo Thánh Đế chặn Diệp Mặc lại khi hắn vừa phóng Thời Không Toa.
Diệp Mặc bảo Thanh Như, Mục Tiểu Vận và Phục Phi lên Thời Không Toa trước, rồi chắp tay hỏi:
– Chúng tôi sắp vào hư không rồi, vị đạo hữu này có gì chỉ giáo?
Hóa Đạo Thánh Đế không chắp tay, chỉ vào cửa vào hư không trước Thời Không Toa:
– Cửa vào hư không này không phải là tư nhân, muốn qua đây phải trả thần tinh.Nhưng ta khuyên ngươi một câu, dù vào được hư không cũng không sống sót được.Nếu tin lời Biệt Phong ta, ta sẵn lòng giúp ngươi tìm bốn vé tàu, thuyền sẽ đến trong hơn một năm nữa.
Lời Biệt Phong nghe có vẻ quan tâm Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc thấy hắn nhắm vào Thời Không Toa.
Chắc hắn đang nghĩ một món Thời Không Toa thượng phẩm, để hắn dùng còn hơn là để nó lưu lạc trong hư không.
– Ta không đưa thần tinh cho ngươi, ngươi làm gì được ta?
Diệp Mặc khinh thường nhìn Biệt Phong.Hắn thấy Biệt Phong không phải người của Hạm Thần Ổ, chỉ muốn lừa hắn ở lại.
Nghe Diệp Mặc nói vậy, Biệt Phong biến sắc, không ngờ Diệp Mặc nhìn ra hắn cáo mượn oai hùm.Nếu Diệp Mặc ở lại, hắn sẽ có cách đoạt thần khí thượng phẩm, nhưng một Tiên Đế không nịnh bợ hắn, khiến hắn tức giận mà không làm gì được.
Dù sao đây là Hạm Thần Ổ, hắn không thể chủ động ra tay.
Người quản lý đứng phía sau cười lạnh.Lúc này gã đã biết sự đáng sợ của Diệp Mặc, nếu Biệt Phong giữ Diệp Mặc lại thì tự tìm đến cái chết.
Diệp Mặc dạy cho Biệt Phong một bài học, rồi điều khiển Thời Không Toa từ cửa ra vào của Hạm Thần Ổ nhảy vào hư không.Trong chốc lát, Thời Không Toa biến mất khỏi thần thức của mọi người.
– Bốn con sâu kiến mà dám vào hư không một mình đến Hư Thị, đúng là muốn chết.
Không lừa được Diệp Mặc, Biệt Phong nhìn nơi Thời Không Toa biến mất, hừ lạnh một tiếng, không dám ngang nhiên cướp đoạt.

– Không đúng rồi.
Diệp Mặc nhìn la bàn chỉ phương hướng gắn phía trước Thời Không Toa, cau mày.
– Có gì không đúng?
Mục Tiểu Vận lo lắng hỏi.
Diệp Mặc chỉ vào la bàn:
– La bàn này không có phương vị, sao chúng ta đến Hư Thị được?
Hư không bên ngoài Thánh Đạo Giới vô cùng vô tận, không có phương vị thì không có mục tiêu.Phi hành trong hư không mà không có mục tiêu là vô nghĩa.
– Vậy làm sao bây giờ?
Thanh Như biết hư không nguy hiểm thế nào.Hư không ở Tiên Giới còn tốt, dù sao ba mươi ba Thiên Vực tách biệt, dù không có phương vị cũng có thể tìm được một Thiên Vực.Hư không ở Thánh Đạo Giới lại khác, một khi lạc vào thì có khi vạn năm cũng không tìm thấy một đại lục chân chính.

☀️ 🌙