Chương 212 Tâm tư của phụ nữ anh không nên suy đoán.

🎧 Đang phát: Chương 212

**Chương 212: Tâm tư của phụ nữ anh không nên suy đoán.**
Đông Phương Tê tự tin nói trước đám đông:
– Việc lục soát núi chỉ là phương án cuối cùng thôi.Với những tính toán trước đó của tôi, Diệp Mặc sẽ không dại gì mà trốn lên Lượng Sơn.
Mọi người im lặng, không rõ là thán phục hay nghi ngờ kế hoạch của Đông Phương Tê.Tống Kỳ Minh hỏi:
– Làm sao anh biết Diệp Mặc ở đâu?
Đông Phương Tê cười:
– Ông đánh giá thấp tôi rồi.Chỉ cần Diệp Mặc không cố tình che giấu, tôi sẽ tìm ra hắn nhanh thôi.Mà với tính cách của hắn, chắc chắn hắn sẽ không che giấu đâu.
Tống Kỳ Trạm lên tiếng:
– Cho dù kế hoạch của anh thành công, thì Nhiếp Song Song cũng chỉ là một sinh viên bình thường.Dù cô ta xinh đẹp, thì có thể làm gì? Một cô gái chưa trải đời đi lừa Diệp Mặc, chỉ cần không nói gì cũng bị hắn phát hiện.
Tống Nguyên Nghĩa gật đầu đồng tình.Tống Hải tiếp lời:
– Tôi biết Nhiếp Song Song, cô ta rất hay xấu hổ, dù là hoa khôi của trường nhưng lại không giỏi giao tiếp.Hơn nữa, cô ta rất cẩn trọng.Để cô ta đi dụ Diệp Mặc, tôi thấy hơi…
Đông Phương Tê không hề nao núng:
– Xem ra mọi người chưa hiểu rõ về Nhiếp Song Song.Tôi chọn cô ta không chỉ vì cô ta học cùng trường với Diệp Lăng, mà còn vì cô ta không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.Chúng tôi đã điều tra, cô ta xuất thân từ Bán Ẩn Môn, Cửu Nguyệt Quan Tứ Xuyên.
– Hơn nữa, cô ta còn luyện một môn võ công độc ác, chuyên hút nguyên khí của đàn ông.Đã có rất nhiều người bị cô ta hại rồi, chỉ là chưa ai phát hiện ra thôi.
Tống Nguyên Nghĩa kinh ngạc:
– Không ngờ lại là người của Bán Ẩn Môn, lại còn tu luyện môn võ công đó nữa?
Tống Hải nhớ đến tính cách của Diệp Mặc, vội nói:
– Vậy thì Nhiếp Song Song chắc không còn trinh tiết, lại còn rất rành chuyện giường chiếu.Với tính cách của Diệp Mặc, chắc hắn sẽ không thích…
Đông Phương Tê cười nhạt:
– Cứ cho là không thích, cũng phải lên giường rồi mới biết được.Chỉ cần Nhiếp Song Song làm được một chút, là thành công rồi.Hơn nữa, có lẽ mọi người chưa biết, Nhiếp Song Song và Diệp Mặc đã từng gặp nhau.Diệp Mặc cũng biết cô ta là sinh viên Hoa Thanh.Nếu thấy cô ta gặp nạn, hắn càng có khả năng ra tay giúp đỡ.
Vẻ mặt Tống Kỳ Minh trở nên nghiêm trọng:
– Diệp Mặc không dễ bị lừa đâu.Nếu Nhiếp Song Song đã từng gặp hắn, rất có thể hắn đã biết về lai lịch của cô ta.
Đông Phương Tê thản nhiên:
– Đó là do ông không biết môn quy của Nguyệt Quan Môn.Nếu đệ tử để lộ thân phận, phải tự sát.Nếu không thể tự sát, phải báo cáo về môn phái.Nếu không báo, hậu quả sẽ rất thảm khốc.
– Diệp Mặc đã từng gặp Nhiếp Song Song mà không gặp nguy hiểm gì, chứng tỏ hắn chỉ biết cô ta là sinh viên Hoa Thanh, hoàn toàn không biết gì về thân phận thật của cô ta.Hơn nữa, đệ tử Nguyệt Quan Môn mà không giấu được thân phận thì không đủ tư cách gia nhập Bán Ẩn Môn.Để “Bắc Sa” chúng tôi điều tra ra lai lịch của cô ta cũng phải trả một cái giá rất đắt.
Mấy người nhà họ Tống và Lý Minh Cường đều thở dài, kinh ngạc trước sức mạnh của “Bắc Sa”.
Tống Hải lo lắng:
– Nếu Nhiếp Song Song giấu diếm không báo thì sao?
Đông Phương Tê cười nhạt:
– Không nói đến hậu quả của việc giấu diếm, cho dù yêu nhau cuồng nhiệt cũng không dám làm.Huống hồ, Cửu Nguyệt Quan lại là một chi nhánh của Nguyệt Quan Môn, vốn là một môn phái vô tình.Dù mất một đệ tử cũng không ai động lòng.Nhiếp Song Song lại là một trong những đệ tử xuất sắc nhất, chứ đừng nói là vừa mới gặp Diệp Mặc một lần.
Nhưng Đông Phương Tê không ngờ rằng Diệp Mặc có thần thức.Ngay khi gặp Nhiếp Song Song, hắn đã cảm thấy cô ta có gì đó không bình thường.Đông Phương Tê cũng không hiểu được tâm tư phụ nữ, cũng không tính đến việc Nhiếp Song Song thực sự đã giấu diếm chuyện của Diệp Mặc.
Bất kỳ một sai lầm nào cũng có thể cướp đi mạng sống, huống hồ Đông Phương Tê đã phạm tới hai sai lầm.Nếu anh ta từng nghe qua một bài hát tên là “Anh đừng cố đoán tâm tư của phụ nữ” thì có lẽ anh ta sẽ không phạm phải sai lầm thứ hai.Nhưng bất luận là như thế nào, cho dù anh ta có tính toán như thần thì cũng không thể nào tránh được sai lầm thứ nhất, thứ mà người khác không nhìn thấy, không có nghĩa là Diệp Mặc không thấy.
Tống Kỳ Minh đứng lên:
– Nghe anh Đông Phương nói chuyện, tôi mới mở mang tầm mắt.Chuyện của Nhiếp Song Song giao cho nhà họ Tống chúng tôi.Tôi nhất định sẽ không để xảy ra sai sót nào.
Đông Phương Tê lắc đầu:
– Muốn dụ Nhiếp Song Song không phải chuyện dễ.May mắn là cô ta thích dương khí.Nghe nói nhà họ Tống có một pháp khí thượng phẩm là “Ngọc Nữ Bàn”, có lẽ món đồ này có thể dụ được cô ta.
Tống Nguyên Nghĩa trừng mắt nhìn Đông Phương Tê.Đông Phương Tê dương dương tự đắc, Tống Nguyên Nghĩa thở dài, chậm rãi ngồi xuống, thầm nghĩ “Bắc Sa” thật đáng sợ.

Tô Tĩnh Văn đến chỗ hẹn với Ninh Khinh Tuyết.Ninh Khinh Tuyết đã đến trước.
– Khinh Tuyết, hình như cô đã thay đổi rất nhiều.Cô đã trở về từ cái nơi nguy hiểm đó sao?
Tô Tĩnh Văn thấy Ninh Khinh Tuyết ngày càng có sức sống, tinh thần không còn suy sụp.Cô cảm nhận được sức sống dâng trào trong người Ninh Khinh Tuyết, cảm giác này khiến cô thấy kỳ lạ.
– Ừ.
Ninh Khinh Tuyết cười tươi như hoa nở.
Ngay cả Tô Tĩnh Văn là phụ nữ cũng bị thu hút.Dù tự tin với dung mạo của mình, nhưng cô phải thừa nhận Ninh Khinh Tuyết đôi khi còn xinh đẹp hơn cô.
– Cô rốt cuộc đã đi đâu vậy? Tôi thấy khí sắc của cô tốt hơn lần trước rất nhiều, cứ như là trời với đất.Cô đi đến chỗ nguy hiểm nào vậy, nói đi, tôi cũng muốn đi.
Tô Tĩnh Văn nói.
Ninh Khinh Tuyết đưa cho Tô Tĩnh Văn một cốc cà phê, gật đầu:
– Những ngày đó là những ngày hạnh phúc nhất của tôi.Mặc dù trước khi cảm thấy hạnh phúc thì tôi đã phải trải qua cảm giác sợ chết khiếp, nhưng nghĩ lại những hạnh phúc đó, tôi thấy rất đáng, tôi không hối hận.Hôm nay tôi gọi cô đến đây là để cảm ơn cô, cũng có thể nói là cô đã cứu tôi một mạng.
Tô Tĩnh Văn ngơ ngác: “Mình đã cứu cô ấy lúc nào nhỉ?”
– Cái này cho cô.Lần trước cô tặng tôi ba hạt ngọc, tôi rất cảm ơn.Sợi lắc tay này coi như tôi tặng lại cô.
Ninh Khinh Tuyết nói rồi lấy lắc tay ra đưa cho Tô Tĩnh Văn.
– Lắc tay đẹp quá!
Tô Tĩnh Văn vừa nhìn đã biết đây là một thứ quý giá.Mười hai hạt ngọc tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, khiến người ta cảm thấy dễ chịu, bình tâm.
– Mua ở đâu đấy?
Tô Tĩnh Văn biết chiếc lắc tay này rất đẹp, nhưng chắc không đáng giá bằng ba hạt ngọc cô tặng Ninh Khinh Tuyết.Dù sao thì cô vẫn rất thích nó.
Ninh Khinh Tuyết lắc đầu:
– Cái này không phải mua, là Diệp Mặc làm cho tôi.Đây là một chuỗi pháp khí.Vì ba hạt ngọc lần trước cô cho tôi tôi đã dùng hết rồi, nên tặng lại chuỗi pháp khí này cho cô.
– Cái gì?
Tay Tô Tĩnh Văn run rẩy, chiếc lắc thiếu chút nữa rơi xuống đất.Hóa ra đây là đồ do Diệp Mặc làm.Chiếc lắc này chắc chắn quý hơn rất nhiều so với ba hạt ngọc mà cô đưa cho Ninh Khinh Tuyết.
Trong lòng Tô Tĩnh Văn dấy lên một cảm xúc khó tả.Biết rõ chiếc lắc này giá trị hơn rất nhiều so với ba hạt ngọc của mình, nhưng cô vẫn cảm thấy không tự nhiên, có gì đó không thoải mái.
Lần trước, trước khi Ninh Khinh Tuyết đi, cô còn nhờ cô ấy bảo Diệp Mặc giúp mình làm pháp khí.Bây giờ đã có thứ đồ đó trong tay rồi, cô lại cảm thấy thiếu thiếu.
Lúc trước cô đưa cho Ninh Khinh Tuyết ba hạt ngọc thô ráp, nhưng đó là vật cảm ơn mà Diệp Mặc tận tay tặng cô, hơn nữa là thứ mà Diệp Mặc cố tình làm cho cô.
Nhưng Tô Tĩnh Văn lại nghĩ, cái lắc này cũng là Diệp Mặc đặc biệt làm giúp cô mà.Nhưng sao cô lại cảm thấy không thích như lúc ban đầu nhỉ? Có lẽ là do cái lắc này là do Ninh Khinh Tuyết nhờ Diệp Mặc làm giúp cô, nhưng như thế thì cũng có khác gì nhau đâu.
– Tĩnh Văn?
Ninh Khinh Tuyết thấy Tô Tĩnh Văn hơi run rẩy, liền gọi tên cô.
– Ah…
Tô Tĩnh Văn lấy lại tinh thần, đeo chiếc lắc lên tay còn lại, không tháo chiếc lắc chỉ có hai hạt ngọc ra, cười nói với Ninh Khinh Tuyết:
– Cảm ơn cô, Khinh Tuyết.Cô đã gặp Diệp Mặc rồi sao?
Ninh Khinh Tuyết nghe Tô Tĩnh Văn nhắc đến Diệp Mặc, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc:
– Ừ, lần này tôi đi tìm anh ấy.Hôm qua chúng tôi còn ở cùng nhau, anh ấy nói sẽ đến tìm tôi nhanh thôi.
Tô Tĩnh Văn ngập ngừng:
– Nếu Diệp Mặc trở về, cô có thể dẫn anh ấy đến nhà tôi chơi không? Mẹ tôi vẫn luôn muốn cảm ơn ơn cứu mạng của anh ấy…
Ninh Khinh Tuyết không chút do dự:
– Được chứ.Diệp Mặc về rồi, tôi sẽ hỏi anh ấy.Tôi nghĩ chắc chắn anh ấy sẽ đồng ý thôi.
– Sao cô biết được? Tôi nghĩ Diệp Mặc là người rất có chủ kiến, không dễ bị người khác ảnh hưởng.
Tô Tĩnh Văn nói thật.Cô cũng không thể nói là hoàn toàn không biết gì về Diệp Mặc.Thậm chí trước khi Ninh Khinh Tuyết đi Long Thần, cô còn cảm thấy mình hiểu Diệp Mặc hơn Ninh Khinh Tuyết.Hơn nữa, cô còn biết Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc kỳ thực là bằng mặt mà không bằng lòng.
Ánh mắt Ninh Khinh Tuyết có chút hoài niệm, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
– Bởi vì tôi biết, anh ấy sẽ không từ chối lời đề nghị của tôi.

☀️ 🌙