Chương 212 Cửu vĩ ma hồ

🎧 Đang phát: Chương 212

Ta nhíu mày.Nàng đang làm gì vậy? Với con người, não bộ là tối quan trọng, ngay cả ta tu vi cao thâm cũng không dám tùy tiện dẫn ma pháp lực hay đấu khí lên não, nàng làm vậy chắc chắn có nguyên nhân, nhưng nguy hiểm đến tính mạng là cực lớn.Tiểu Nhu mặt lộ vẻ thống khổ, khói trắng trên đỉnh đầu từ từ bốc lên, mang theo một mùi khét lẹt khó chịu.
Chẳng lẽ tóc nàng cháy sao? Không thể nào! Tiểu Nhu tu luyện ma pháp hệ âm nhu, làm sao có hỏa lực thiêu đốt đồ vật, dù phối hợp với ma pháp năng lượng của ta cũng không thể.Mặt Tiểu Nhu càng lúc càng thống khổ, mồ hôi to như hạt đậu không ngừng tuôn rơi, lại có màu nâu kỳ dị.Ta vội che miệng mũi, lập tức gia cố một kết giới phòng ngự ma pháp nhỏ, lọc hết mùi truyền đến.
Bên trong kết giới giờ tràn ngập khói trắng, thu hút sự chú ý của mọi người.Chiến Hổ và Đông Nhật nhanh chóng hình thành một vòng kết giới bao quanh kết giới của ta, Mộc Tử và Khách Luân Đa cũng đến, đứng vòng ngoài quan sát.
Mộc Tử hỏi: “Bọn họ đang làm gì vậy? Sao bên trong đầy khói thế?”
Do Mộc Tử có quan hệ đặc biệt với ta, mọi người không ác cảm với nàng.Chiến Hổ nói: “Tiểu Nhu dường như đang tu luyện, Trường Cung hộ pháp cho nàng ta, các vị qua bên kia nghỉ ngơi, chờ họ xong việc.”
Khách Luân Đa nhìn kết giới do ta dựng nên, kinh ngạc: “Trường Cung đối với ma hồ này thật tốt, dùng cả năng lượng thần thánh bảo vệ, chắc lần này ma thú sẽ đột phá.”
Hắn vừa dứt lời, Tiểu Nhu trong kết giới đột nhiên phát ra tiếng kêu thê lương, thân thể bay vọt lên không trung, quần áo nát vụn bay tung tóe, bộ lông trong nháy mắt hóa thành tro tàn.
Ta giật mình, nhanh chóng phát ra một đạo năng lượng giữ nàng trên không, đồng thời cảm thụ năng lượng trong cơ thể nàng vận hành.
Hai mắt Tiểu Nhu đột nhiên mở bừng, tinh quang trong mắt lóe lên mạnh mẽ, làm ta cũng phải run lên.Ta biết, nàng đã đột phá, thể chất thay đổi.
Tiểu Nhu hô lớn: “Chủ nhân, ta thành công rồi!”
Nói xong nhảy về phía ta, nhưng cách ta một thước thì dừng lại, nhìn chất lỏng màu nâu dính đầy người, nhíu mày.
Ta mỉm cười, vung ma pháp trượng Tô Khắc Lạp Để, tạo ra một quả cầu nước cực lớn bay đến chỗ nàng.Ngay trước mặt Tiểu Nhu, thủy cầu đột nhiên chuyển hướng, vọt lên không, hình thành một mạng lưới nước chụp xuống người nàng.Ta vừa muốn giúp nàng tẩy rửa uế tạp, vừa muốn thử xem công lực của nàng tiến bộ đến đâu.
Tiểu Nhu kinh ngạc thoáng chốc, rồi cấp tốc phản ứng, chui vào lưới nước.Ma pháp cấp 6 thủy hệ không thể giữ được nàng, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chất dơ bẩn trên người Tiểu Nhu bị thanh tẩy sạch sẽ, thân thể lộ ra, thuần khiết hơn trước.
Tiểu Nhu thích thú kêu lên một tiếng, vọt tới chỗ ta, ôm chặt lấy ta.Cảm xúc mãnh liệt của nàng làm ta tê liệt, vội phát ra năng lượng hộ thân, đẩy nàng ra, từ từ triệt tiêu kết giới, lấy từ túi không gian một ma pháp bào rộng thùng thình khoác lên người Tiểu Nhu.
Mộc Tử sắc mặt hơi tái, chỉ chăm chăm nhìn ta, trong mắt tràn ngập u oán.
Tiểu Nhu hưng phấn nói: “Chủ nhân, cuối cùng ta đã tiến hóa thành Cửu Vĩ Ma Hồ, ngài xem này!”
Nói xong, quang mang lóe lên, nàng hiện nguyên hình, bộ lông bao phủ toàn thân đã chuyển thành màu bạc, chín cái đuôi đẹp đẽ xếp thành một phiến quạt sau lưng.Ta biết, Tiểu Nhu đã tiến hóa tới giai đoạn ma thú cấp A, thực lực không thua kém ma thú độc nhãn lúc đầu.
Ta lấy tiếp từ túi không gian ra một bộ quần áo, nói: “Chúc mừng ngươi, Tiểu Nhu, ngươi lại tiến hóa rồi.”
Tiểu Nhu phục hồi lại trạng thái ban đầu, mái tóc dài trở thành màu trắng bạc.Nàng mặc bộ quần áo ta đưa, da dẻ hồng hào mịn màng, dung nhan diễm lệ, không thua kém Hải Thủy, so với Mộc Tử cũng chỉ một chín một mười.
Ta nhìn mọi người xung quanh, thấy họ đứng ngây ra, cười mắng: “Các ngươi là sắc quỷ cả hả? Chưa thấy mỹ nữ bao giờ à?”
Kiếm Sơn đi tới, ngắm nghía Tiểu Nhu, cười: “Tiểu Nhu, cô xinh đẹp thật, làm bạn gái ta nhé?”
Tiểu Nhu đỏ mặt, sẵng giọng: “Kiếm Sơn đại ca, ngươi nói gì vậy, ta là ma thú chứ không phải người.”
Kiếm Sơn gãi đầu: “Ai da, ta quên mất, xin lỗi.”
Mọi người phá lên cười.
Ta mỉm cười: “Không phải không có khả năng, Tiểu Nhu sau này có thể biến hóa thành người.Kiếm Sơn ngươi nếu thật lòng, ta có thể giúp ngươi.”
Kiếm Sơn vui vẻ: “Thật sao? Vậy tốt quá, sau khi biến thân hoàn toàn có giữ lại bộ dáng này không?”
Ta trầm mặt: “Nếu ngươi chỉ thích thú với bộ dạng này của Tiểu Nhu, ta không giúp được, ta sẽ trông nom nàng.”
Kiếm Sơn cười nịnh: “Làm gì có, ta thích Tiểu Nhu thật lòng.”
Chiến Hổ cười khẩy: “Ngươi không ngại Tiểu Nhu là ma thú sao? Trưởng lão của ngươi có đồng ý?”
Kiếm Sơn xấu hổ cúi mặt cười, không nói gì nữa.
Tiểu Nhu đột nhiên đỏ mắt, cúi đầu nép sau lưng ta.Ta biết, nàng buồn bã, ai cũng mong có người yêu thương, ma thú cũng vậy, huống chi Tiểu Nhu trí tuệ phát triển cao.Ta an ủi: “Tiểu Nhu yên tâm, ta nhất định giúp ngươi chuyển hóa thành người, tìm cho ngươi lang quân như ý, thế nào?”
Tiểu Nhu ôm lấy cánh tay ta, khóc: “Tiểu Nhu không cần ai hết, không cần biến thành người, Tiểu Nhu chỉ muốn theo chủ nhân, hầu hạ chủ nhân.”
Ta mỉm cười, vỗ đầu nàng an ủi.
Đông Nhật huých Kiếm Sơn một cú vào ngực: “Ngươi xem, làm Tiểu Nhu buồn rồi.Phạt ngươi hôm nay không được ăn cơm.”
Kiếm Sơn xấu hổ nhìn ta, không phản bác, hắn hiểu đã làm tổn thương Tiểu Nhu.Ta xua tay: “Được rồi, mọi người đói rồi, đi ăn cơm thôi.Chiến Hổ đại ca, hôm nay huynh nấu gì?”
Chiến Hổ ưỡn ngực: “Lão tướng xuất mã, không ai chống lại, ta cam đoan làm các ngươi ăn ngon đến tê lưỡi, đi thôi.”
Trù nghệ của Chiến Hổ quả thực bất phàm, dù không có gia vị đầy đủ, vẫn có thể chế biến thịt ma thú thành món ăn hảo hạng.Ngay cả Mộc Tử cũng tươi vui hơn.Tiểu Nhu ăn dữ hơn như để quên chuyện buồn, Kiếm Sơn gắp món ngon cho nàng, tay trái nàng cầm đùi ma thú, tay phải cầm ức ma thú.Mọi người quên cả thưởng thức cao lương mỹ vị, cùng nhau cười phá lên.Ta cũng cười, mặc kệ ngày mai thế nào, nhân sinh đắc ý nên vui vẻ, ăn thôi.

☀️ 🌙