Đang phát: Chương 212
Hắn lắc mạnh đầu, lau vệt máu nơi khóe miệng, tự giễu: “Haizz, ta đúng là ếch ngồi đáy giếng! Tưởng rằng Phong Hào Đấu La là có thể tung hoành thiên hạ, ai ngờ lại chẳng chịu nổi một chiêu.Được, được lắm, học viện Sử Lai Khắc quả nhiên danh bất hư truyền, ta phải quay về bế quan khổ tu mới được!”
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông không hề hay biết Huyền Lão đã giúp họ hả giận.Sau khi dùng bữa xong, cả hai liền đến thăm Tiêu Tiêu.
Nhưng vừa đến cửa phòng, họ đã khựng lại.Tình hình bên trong có vẻ không thích hợp để họ xuất hiện.
Cửa phòng Tiêu Tiêu không đóng, từ bên ngoài Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông có thể thấy một bóng lưng vạm vỡ đang cẩn thận đút từng muỗng cháo cho Tiêu Tiêu.
“Chậc chậc, ai mà ngờ được tên Hòa Thái Đầu cục mịch kia lại có thể tỉ mỉ đến vậy,” giọng Vương Ngôn vang lên sau lưng họ, không biết từ lúc nào hắn đã xuất hiện.
Vương Đông gật gù: “Đại ca Thái Đầu thật tốt!”
Vương Ngôn cười lớn: “Lúc đó hai ngươi hôn mê nên không thấy dáng vẻ của Thái Đầu đâu.Thằng nhóc cứ lẩm bẩm sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng phải bảo vệ Tiêu Tiêu cho bằng được.Thôi, chúng ta đi thôi, có Thái Đầu chăm sóc Tiêu Tiêu là đủ rồi, chúng ta không nên quấy rầy.”
Nói đoạn, hắn nhẹ nhàng kéo Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông vào phòng mình, trong lòng còn chất chứa bao nghi vấn muốn hỏi hai người.
Vào phòng, Vương Ngôn ra hiệu cho họ ngồi xuống ghế, rồi im lặng nhìn cả hai.
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông bị nhìn đến phát sợ, cuối cùng Vương Đông không nhịn được lên tiếng: “Vương lão sư, người nhìn chúng con như vậy là có ý gì?”
Vương Ngôn khẽ thở dài: “Ta từ nhỏ đã tu luyện, đến hai mươi tuổi mới biết mình không có thiên phú, nên chuyển sang nghiên cứu vũ hồn, rồi từ đó có được vị trí lão sư tại học viện Sử Lai Khắc như ngày hôm nay.Bây giờ ta đã bốn mươi mốt tuổi, hai người các ngươi đã phá vỡ định kiến của ta về thiên tài, hơn nữa còn cho ta thấy lại được những truyền thuyết xa xưa.”
“Ban đầu ta nghĩ Đái Hoa Bân là người giỏi nhất trong đám tân sinh, mới mười ba tuổi đã đạt đến cấp ba mươi bảy.Nếu được dốc lòng bồi dưỡng, có lẽ khoảng hai mươi tuổi nó có thể trở thành Hồn Đế.”
“Chắc hai ngươi chưa biết, học viện chúng ta còn có những đệ tử hạt giống của nội viện.Hạt giống nội viện phải đạt được sáu hồn hoàn trước hai mươi tuổi, mà hiện tại chỉ có bốn người đạt được điều kiện này.Hai người Mã Tiểu Đào và Đái Thược Hành mà các ngươi đã gặp chính là hai trong số đó.Hai mươi tuổi, sáu hồn hoàn, đó chính là tiêu chuẩn về thiên tài ở đại lục này.”
“Trước đây ta cũng nghĩ như vậy, nhưng sau khi dạy dỗ hai đứa, ta đã biết lý thuyết này sai lầm.Cấp bậc hồn lực không thể quyết định tất cả, có những thứ còn quan trọng hơn cả cấp bậc.”
“Đầu tiên là Hoắc Vũ Hạo: Ngươi chính là người gây cho ta nhiều kinh ngạc nhất.Trong số những đệ tử ta đã dạy, về sự cố gắng, ngươi có thể đứng trong top ba.Mà thiên phú vũ hồn cực hạn của ngươi, cùng với vũ hồn Song Sinh, mà cái thứ hai còn thức tỉnh sau vũ hồn thứ nhất rất lâu nữa… tất cả đều khiến ta cảm thấy hứng thú và muốn nghiên cứu.Nhưng đến bây giờ ta vẫn chưa thể hiểu hết được, trên người ngươi có quá nhiều bí ẩn, ý chí chiến đấu của ngươi lại vượt xa đám bạn cùng tuổi.Ta chắc chắn thành tựu của ngươi sẽ cao hơn Đái Hoa Bân.”
“Trong trận đấu hôm qua, ngươi đã sử dụng hai năng lực kỳ lạ, đừng nói với ta đó là kỹ năng của hồn hoàn thứ nhất nhé.Với khả năng của ngươi, không thể có loại kỹ năng đó được.Sau đó, khi ngươi dùng kỹ năng chiến đấu đánh Diệp Vô Tình rơi khỏi đài, ta đã cảm nhận được một khí tức kinh khủng.Khí tức đó không thể do ngươi ngưng tụ hồn lực mà ra được.Lúc ngươi tấn công, Diệp Vô Tình đã thoát khỏi khống chế của Hoàng Kim Lộ.Với tu vi Hồn Vương của nó, không thể bị một chiêu ngưng tụ hồn lực của ngươi đánh bại được.Lúc đó ta có cảm giác khả năng khống chế hồn lực của ngươi tăng lên rất nhiều, ngươi không giải thích cho ta sao?”
Hoắc Vũ Hạo không ngừng kêu khổ trong lòng, những câu hỏi này đều đánh trúng trọng tâm vấn đề.Phải nói rằng khả năng quan sát của Vương lão sư thật sự quá kinh khủng.
Nhưng Vương Ngôn không ép hắn trả lời ngay, mà quay sang hỏi Vương Đông: “Còn ngươi, ngươi lại càng hay! Vũ hồn thứ hai chứ gì? Nếu ta không nhìn nhầm, cây búa màu đen kia có thể xem là hệ sức mạnh.Như vậy tức là trong người ngươi còn có một vũ hồn thứ hai hệ sức mạnh.Ngươi giấu kỹ thật đấy! Tuy nhiên ta vẫn có thể chấp nhận được, ta chỉ thắc mắc một việc, ngươi đã dùng phương pháp nào khiến cho hồn kỹ thứ tư của Thượng Quan Tàn mất hiệu lực, rồi lại cắn trả chủ nhân? Thứ khiến ngươi chiến thắng không phải là một búa cuối cùng, mà là sự cắn trả của hồn kỹ.Ngay cả Bối Bối cũng bị khống chế, nhưng ngươi lại đạt hiệu quả ngược lại, cuối cùng là sao?”
“À….” Vương Đông cũng á khẩu không trả lời được.Hắn và Hoắc Vũ Hạo giống nhau, cả hai đều có những bí mật không thể để người khác biết.
Thấy hai người khó xử, Vương Ngôn lại mỉm cười: “Các ngươi cũng không cần lo lắng, ta chỉ phát hiện một chút điều bí ẩn trên người cả hai mà thôi.Ai cũng có bí mật của riêng mình, hồn sư cũng không phải ngoại lệ.Từ khi các ngươi xuất hiện, ta đã thấy thế giới như thay đổi.Không biết từ khi nào mà song sinh vũ hồn lại nhiều như rau cải trắng vậy.Nhưng Viện Trưởng cũng từng nói, có khác thường tất có nguy hiểm.Học viện chúng ta có thể có cùng lúc ba song sinh vũ hồn, thì các ngươi lại càng gánh trách nhiệm nặng nề hơn.Vì thế ta hy vọng các ngươi không vì thiên phú của mình mà kiêu ngạo, phải nỗ lực tu luyện, nhanh chóng phát triển thực lực của mình, đó mới là tốt nhất.”
“Ta sẽ không truy hỏi các ngươi.Hôm nay ta muốn nói với hai ngươi, sau này có gì thắc mắc trong khi tu luyện, có thể đến hỏi ta.Dù sao ta cũng có một chút thành tựu về nghiên cứu vũ hồn.Học viện Sử Lai Khắc của chúng ta cũng có nội tình rất hùng hậu, hỏi đúng người sẽ giúp các ngươi tránh phải tu luyện đường vòng.Còn về các bí mật của các ngươi, ta có thể bảo đảm sẽ không tiết lộ.”
Nhìn thấy thần sắc kiên quyết và chân thành của Vương Ngôn, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đều thở phào nhẹ nhõm.
“Vương lão sư, đệ tử có việc muốn hỏi!” Hoắc Vũ Hạo lên tiếng trước tiên.
“Nói đi,” Vương Ngôn gật đầu.
“Ngài cũng thấy vũ hồn của đệ tử và Vương Đông trái ngược nhau hoàn toàn.Vũ hồn đầu tiên của đệ tử là Linh Mâu, vũ hồn thứ hai là Băng Bích Hạt.Còn vũ hồn của Vương Đông là Quang Minh Nữ Thần Điệp, vũ hồn thứ hai là hệ sức mạnh.Có thể nói cả bốn vũ hồn đều không liên quan gì đến nhau, nhưng tại sao hai người đệ tử lại có thể dung hợp vũ hồn một cách hoàn hảo như thế, lại còn có thể sử dụng Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ?”
“Ngài đã từng dạy, tình huống này vạn người không có một, độ dung hợp cao lại càng khó thấy.Chỉ có thể xuất hiện khi hai người có vũ hồn tương tự hoặc hỗ trợ lẫn nhau.Giống như Lam Tố Tố và Lam Lạc Lạc, hay Đái Hoa Bân và Chu Lộ.Những người đó đều có nét tương tự hoặc hỗ trợ lẫn nhau, nhưng còn đệ tử và Vương Đông thì…”
Vấn đề này luôn làm phiền Hoắc Vũ Hạo.Trước kia hắn không biết vũ hồn thứ hai của Vương Đông là gì, nên cứ nghĩ vũ hồn thứ hai của hai người phù hợp với nhau.Nhưng khi phát hiện ra sự thật, hắn vô cùng kinh ngạc.Vũ hồn của hai người hoàn toàn không liên quan gì, lại có thể dung hợp hoàn mỹ, còn giúp chủ nhân tu luyện với tốc độ và biên độ kinh khủng.
Vương Ngôn gượng cười: “Ngươi không hỏi thì thôi, vừa hỏi đã làm ta khó xử.Vấn đề này ta cũng đã suy nghĩ rất nhiều, đã tìm vô số tư liệu tại học viện, nhưng vẫn không thể tìm ra lời giải thích chính xác.”
“Hai người có song sinh vũ hồn, lại còn có thể sử dụng Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ.Trường hợp này chưa từng được ghi lại tại học viện, chỉ sợ toàn bộ đại lục cũng chưa từng có.Vì thế, không ai có thể hiểu chuyện gì đã xảy ra với vũ hồn của hai ngươi, tất cả chỉ có thể phỏng đoán.”
“Hôm qua ta đã suy nghĩ cả đêm và đưa ra được vài khả năng.Đầu tiên là về số lượng vũ hồn, tuy vũ hồn của hai ngươi khác nhau, nhưng đều là song sinh.Vũ hồn song sinh đã hiếm thấy, nay lại còn xuất hiện cả hai.Các ngươi lại rất quan tâm và ăn ý nhau.Có thể nói hai vũ hồn song sinh này có cùng tần số với hai ngươi.”
“Lúc này chắc hai ngươi đang tự hỏi, nếu như vậy tại sao lại không có thêm Tiêu Tiêu? Điều này liên quan đến dự đoán thứ hai của ta, chính là tính hỗ trợ.”
“Hai vũ hồn không hề quan hệ với nhau, lại có thể sinh ra Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ, thì chỉ có thể là hai người bổ sung lẫn nhau.Ví dụ, một vũ hồn cực hạn tốc độ sẽ bị hạn chế về lực lượng, lúc đó nó cần một vũ hồn có lực lượng mạnh mẽ bù vào, giống như âm dương tương hỗ, từ đó sinh ra Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ.”
“Hai vũ hồn của Hoắc Vũ Hạo có thuộc tính Tinh Thần và Băng, còn Vương Đông là thuộc tính Quang Minh và Lực Lượng.Bốn thuộc tính hoàn toàn khác nhau, nhưng không ai dám chắc chúng có hay không hỗ trợ lẫn nhau, rồi từ đó sinh ra Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ.”
“Ngoài ra còn một suy đoán cuối cùng, ta cũng nghĩ suy đoán này có xác suất chính xác cao nhất, đó là ‘trong ta có ngươi, trong ngươi có ta’.”
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông vừa nghe xong lập tức giật mình.Hoắc Vũ Hạo nhìn Vương Đông một cách kỳ lạ, Vương Đông lại né tránh ánh mắt của hắn, khuôn mặt hơi ửng đỏ.
“Hai người các ngươi đừng nghĩ bậy!” Vương Ngôn tức giận: “Ta nói là vũ hồn, chứ không nói hai ngươi.Con nít bây giờ tư tưởng thật bậy bạ!”
Vương Đông lẩm bẩm: “Là do ngài nói không rõ ràng.”
Vương Ngôn không để ý, lại tiếp tục nói: “Trong ta có ngươi, trong ngươi có ta, có nghĩa là tuy nhìn từ ngoài, vũ hồn của cả hai không có liên hệ, nhưng sâu bên trong có thể có một mối quan hệ chặt chẽ.Có lẽ hơi khó hiểu phải không? Để ta ví dụ một chút nhé!”
“Quang Minh Nữ Thần Điệp và Linh Mâu, vừa nhìn qua sẽ thấy không có chút liên quan, nhưng nếu giả thiết rằng vũ hồn Linh Mâu có đặc tính quang minh bên trong đó thì sao? Đây là nói vũ hồn của tiểu Hoắc có đặc tính của vũ hồn Vương Đông.Tiếp tục nói đến Băng Bích Hạt và vũ hồn hệ Lực Lượng của Vương Đông nhé.Ta đã nghiên cứu một chút, bản thân Băng Bích Hạt đã rất mạnh mẽ, nói cách khác nó đã bao gồm lực lượng trong đó.Có thể đó là mấu chốt tạo ra Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ.Nhưng muốn giải thích rõ ràng hơn, ta còn phải nghiên cứu thêm.”
Sau khi nghe xong, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông suy nghĩ lại một chút, đều giật mình hiểu ra, khuôn mặt hiện lên vẻ khâm phục.Những gì Vương lão sư nói đều xuất hiện trên người cả hai, nhưng họ lại bỏ qua, không để ý.Nếu như vậy, Vũ Hồn Dung Hợp của cả hai cũng không có gì là kỳ lạ.
Vương Ngôn mỉm cười, hai mắt ánh lên vẻ cuồng nhiệt: “Cho dù nguyên nhân là gì, thì vũ hồn của hai đứa đã dung hợp.Ta sẽ tiếp tục nghiên cứu một thời gian.Nhưng dù sao thì sự việc đã xảy ra, vũ hồn đã dung hợp hoàn mỹ.Ta chỉ là muốn tìm hiểu sự khác biệt của Vũ Hồn Song Sinh Dung Hợp Kỹ so với các Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ khác.”
“Hai ngươi có độ dung hợp hoàn mỹ như thế, nên mới có thể khống chế một Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ mạnh mẽ như Hoàng Kim Lộ.Vậy hai đứa đã từng nghĩ qua, đây chỉ là do hai vũ hồn đầu tiên dung hợp.Nếu vậy, còn có thể dung hợp hai vũ hồn thứ hai, rồi thứ nhất và thứ hai của mỗi người.Như vậy ta có đến bốn thứ cần xem xét.Nói cách khác, nếu may mắn, các ngươi có thể có bốn Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ!”
