Đang phát: Chương 2117
Chương 2115: Thỉnh cầu của Ngu Tú.
– Cảm ơn Đại cung chủ.
Diệp Mặc đứng dậy chắp tay nói với Ngu Tú.Hắn luôn kính trọng những người hết lòng vì đại cục như bà.Dù Ngu Tú muốn sửa chữa phong ấn trận pháp ngăn cách khí tức Tiên giới để chặn người từ Thánh đạo Tàn giới xâm nhập, nhưng suy nghĩ của bà thuần túy hơn hắn nhiều.
Ngu Tú không phản đối việc Diệp Mặc vẫn gọi mình là Đại cung chủ, chỉ hỏi:
– Diệp đạo hữu cũng nghĩ như ta sao?
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng vậy, nhưng giờ chúng ta không chỉ cần chặn khí tức Tiên giới, mà còn phải phong bế hoàn toàn thông đạo kia.
Diệp Mặc ở Thánh đạo Tàn giới lâu hơn Ngu Tú, lại biết Mục Tiểu Vận từng ở Thần nữ Thánh môn, nên biết Thánh đạo Tàn giới rất có thể đã biết về thông đạo Tiên giới.Có lẽ họ không muốn xâm nhập qua đường này, nhưng không phải ai cũng vậy.Vì thế, việc phong bế thông đạo từ Thánh đạo Tàn giới đến Tiên giới là việc Diệp Mặc nhất định phải làm.
Ngu Tú thở dài:
– Đáng tiếc, phong bế thông đạo đó không chỉ cần tông sư trận pháp cao cấp, mà còn cần rất nhiều Thần tinh và nguyên liệu bố trí trận pháp.
Diệp Mặc cười:
– Đại cung chủ đừng lo, mấy năm nay ta đã chuẩn bị đủ nguyên liệu và cách bố trí trận pháp để phong bế thông đạo đó.Giờ ta chưa thể phong bế hoàn toàn, nhưng cũng có thể phong bế được mấy nghìn năm.Hơn nữa, loại trận pháp đó không chỉ dùng Thần tinh, mà còn cần Thần linh mạch nữa.
Ngu Tú đứng bật dậy, kích động nắm tay Diệp Mặc:
– Diệp đạo hữu, anh thực sự làm được sao?
Diệp Mặc cảm khái, Ngu Tú thật lòng muốn giúp Tiên giới, chứ không chỉ nói suông.
– Sư phụ…
Thanh Như thấy sư phụ quá kích động, vội gọi một tiếng.
Ngu Tú hoàn hồn, không để ý nói:
– Tu vi ta kém xa Diệp đạo hữu, nhưng tuổi ta hơn anh nhiều.
Diệp Mặc nói:
– Đại cung chủ là tiền bối của ta về mọi mặt.Về nguyên liệu và Thần linh mạch, ngài đừng lo, ta đã chuẩn bị xong và có thể làm được.
– Tốt, quá tốt rồi.
Ngu Tú vô cùng kích động.Khi biết mình không thể phong bế trận pháp kia, bà gần như tuyệt vọng.Nay Diệp Mặc nói có thể làm được, bà vui mừng khôn xiết.Cuối cùng Tiên giới cũng có người lo liệu đại cục, bà không cần phải khổ sở chống đỡ nữa.
Khi Ngu Tú đã ngồi xuống, Diệp Mặc tiếp tục:
– Thực ra ta định rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành rồi.Nếu Đại cung chủ không đến, vài ngày nữa ta cũng sẽ đi.
Thanh Như lo lắng:
– May mà chúng tôi đến Luân Lan Thánh Đạo thành trước hai ngày.Sư phụ cảm thấy đây là con đường sống, nếu đến muộn thì nguy rồi.
Diệp Mặc nghĩ vậy.Nếu Ngu Tú và Thanh Như đến muộn, hắn đã rời đi.Với tu vi Tố Đạo chưa hoàn toàn chuyển hóa thành Thần nguyên, thực lực của Ngu Tú ở đây chỉ là bình thường, đừng mơ đối kháng với Đô đình Thần môn.
– Diệp đạo hữu định đến phong ấn chi địa?
Ngu Tú hỏi khi nghe Diệp Mặc sắp đi.
Diệp Mặc trầm ngâm:
– Ta muốn đến phong ấn chi địa, gia cố trận pháp cách ly.Nhưng đó chỉ là một phần.Sau đó, ta phải đến Hư Thị.Ta còn đang nghĩ cách bố trí lại phong ấn trận pháp, giờ Đại cung chủ đến đúng lúc, có thể giúp ta ít nhiều.
– Diệp đại ca, anh muốn bố trí thành trạng thái gì?
Thanh Như tò mò.
Diệp Mặc đáp:
– Ta muốn phong bế hoàn toàn thông đạo từ Thánh đạo giới đến Tiên giới, nhưng không phong bế hoàn toàn thông đạo từ Tiên giới đến Thánh đạo giới.Ít nhất, Tiên nhân Tiên giới tu vi đạt Tiên đế có thể tiến vào Thánh đạo giới, nhưng người Thánh đạo giới không thể quay lại Tiên giới.Giống như Tiên giới và Tu Chân giới, tu sĩ Tu Chân giới tu vi đạt mức nhất định có thể phi thăng, nhưng Tiên giới không thể tùy tiện quay lại Tu Chân giới.
– Như vậy cũng được sao?
Thanh Như kinh ngạc.
Ngu Tú cũng không tin nhìn Diệp Mặc.Làm được chuyện này chứng tỏ trình độ trận pháp của Diệp Mặc đạt đến đỉnh cao.Đó không phải trận pháp đơn giản, mà là trận pháp giới vực.
Diệp Mặc cười:
– Một mình ta không làm được, nhưng ở đây đã có sẵn trận cơ.Ta chỉ cần thêm vào thôi, dễ hơn nhiều.
– Dù vậy, cũng quá giỏi rồi.Không biết Diệp đạo hữu muốn ta phối hợp thế nào?
Ngu Tú cảm thán.Bà cũng là tông sư trận pháp cao cấp của Tiên giới, từng đến từ thông đạo kia, nên biết sự hùng vĩ và phức tạp của trận pháp đó.
Diệp Mặc do dự rồi nói:
– Khi tu vi còn thấp, ta không nhìn ra được sự tinh túy của trận pháp.Giờ tu vi và trình độ trận pháp của ta cao hơn, miễn cưỡng có thể hiểu được chỗ sâu xa kỳ diệu của nó.Khi ta bố trí trận pháp, có thể cần Đại cung chủ quay về lối vào đại điện trong Tiên giới để phối hợp.Tình hình cụ thể phải đến lúc đó mới biết.
Ngu Tú chắc chắn:
– Được, ta nghe theo Diệp đạo hữu.
Diệp Mặc không khách sáo, lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Ngu Tú:
– Đại cung chủ, đây là một số tâm đắc trận pháp của ta, ngài có thể tham khảo.
– Cảm ơn Diệp đạo hữu.
Ngu Tú cất ngọc giản đi, rồi nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Hư Thị mà Diệp đạo hữu nói là nơi nào vậy?
Diệp Mặc kể hết những gì mình biết cho Ngu Tú nghe.
Sau khi nghe, Ngu Tú thở dài:
– Không ra khỏi Tiên giới, sao biết Chứng đạo Thánh đế chỉ là mới bắt đầu? Hư Thị tụ tập anh kiệt khắp nơi, xem ra Đạo nguyên Thánh đế cũng là tầm thường.
Diệp Mặc nghĩ vậy.Sau khi có được Thế giới trang vàng, hắn vô địch cùng cấp.Trước khi Chứng đạo, hắn cho rằng tư chất mình kém xa người Thuần linh căn.Nhưng sau khi Chứng đạo, hắn mới hiểu tư chất có cao thấp, nhưng không phải trở ngại lớn nhất.
Nếu có công pháp phù hợp, dù là Tạp linh căn, tốc độ tu luyện cũng không chậm hơn Thuần linh căn.Cảnh giới khác thì tầm nhìn cũng khác.Hắn là Tạp linh căn tám hệ, tư chất có lẽ kém nhất.Nhưng linh căn của hắn kết hợp với Tam Sinh Quyết, cộng thêm trận bàn thời gian, mấy ai tu luyện nhanh hơn hắn?
– Diệp đạo hữu, ta có một thỉnh cầu.
Ngu Tú đứng dậy.
– Đại cung chủ cứ nói.
Diệp Mặc cảm động trước tấm lòng của Ngu Tú, bà giống như Sở Tiêu Y mà hắn từng nghe ở Tu Chân giới.
Ngu Tú kéo tay Thanh Như:
– Nếu tiện, Diệp đạo hữu có thể dẫn Thanh Như đến Hư Thị không? Ta quay về Tiên giới, phối hợp bố trí trận pháp xong, sẽ bảo vệ lối vào Tiên giới, không vào Thánh đạo Tàn giới nữa.Điều ta lo lắng nhất là Thanh Như.Nó không thể cùng ta bảo vệ lối vào, tu vi quá thấp, cũng không thể một mình lang thang trong Tiên giới.
Diệp Mặc khó xử:
– Dẫn Thanh Như đến Hư Thị không sao, nhưng Hư Thị toàn kẻ mạnh.Đừng nói Thanh Như, có lẽ ta cũng mất mạng bất cứ lúc nào.
Ngu Tú bình thản:
– Người tu đạo lúc nào cũng sợ mất mạng thì tâm cảnh sớm mất rồi, tu nữa cũng vô ích.Thanh Như hiểu đạo lý này.Nếu Diệp đạo hữu bằng lòng dẫn nó đến Hư Thị mở mang kiến thức, nếu nó mất mạng thì cũng là số mệnh, không oán trách gì Diệp đạo hữu.
Ngu Tú không dặn dò Diệp Mặc bảo vệ Thanh Như, vì bà biết rõ Diệp Mặc là người như thế nào.
Diệp Mặc liếc Thanh Như mắt đã đỏ hoe, vẫn khó xử.Thực ra tu vi của Thanh Như quá thấp, chỉ là Đại Chí Tiên.Nhưng hắn không tiện từ chối, vì tấm lòng của Ngu Tú.Tấm lòng của Ngu Tú khiến hắn nhớ đến hai vị cung chủ Băng Thần cung, cả Nhiếp Song Song, và cảm thấy thổn thức.Tại sao người cùng một môn phái lại khác nhau như vậy?
Thanh Như đứng lên:
– Chỉ cần Diệp đại ca bằng lòng dẫn Thanh Như đến Hư Thị, Thanh Như bằng lòng đi cùng, sư phụ nhớ bảo trọng.
Cô biết sư phụ đồng ý bảo vệ thông đạo Tiên giới thì không thể dẫn cô đi như trước, vì ngay cả sư phụ cũng không tự bảo vệ được mình trong Thánh đạo Tàn giới.
…
Ba ngày sau, Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các của Luân Lan Thánh Đạo thành đóng cửa.Diệp Mặc ngồi trên Thời Không Thoa, thần khí trung phẩm của hắn, rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành, chuẩn bị đến thông đạo từ Tiên giới đến Thánh đạo Tàn giới.
Có Ngu Tú dẫn đường, lại có thần khí phi hành trung phẩm của Diệp Mặc và hắn tự điều khiển, Diệp Mặc và Ngu Tú ước tính chỉ cần một năm, thậm chí chưa đến một năm, họ có thể đến lối vào từ Tiên giới đến Thánh đạo Tàn giới.
Thời Không Thoa vừa rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành, một vệt sáng liền đuổi theo.Diệp Mặc tin rằng nếu hắn kích phát toàn lực Thời Không Thoa thì vệt sáng đó không đuổi kịp, nhưng thần thức của hắn nhận ra đó là người của Đô đình Thần môn, nên quyết định dừng lại.
– Người của Đô đình Thần môn đuổi theo sao?
Ngu Tú tu vi cao nhất, cũng nhận ra.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng vậy, là tên Hóa đạo đỉnh phong kia của Đô đình Thần môn, xem ra lão vẫn chưa bỏ cuộc.
