Chương 210 Trận pháp

🎧 Đang phát: Chương 210

Tuy rằng linh khí ở Địa Cầu mỏng manh, nhưng vẫn còn linh thạch tồn tại.Nếu dốc lòng tìm kiếm linh mạch, linh thạch, Lâm Vân tin rằng vẫn có thể đạt tới một cảnh giới nhất định.Nhưng đã vướng vào vòng tục lụy, tình cảm ban đầu chỉ là thoáng qua với Vũ Tích, giờ đây lại khắc cốt ghi tâm.Từ chỗ chẳng bận tâm đến an nguy của em gái và mẫu thân, giờ hắn thề sẽ không tha thứ cho bất cứ kẻ nào dám động đến hai người.Hơn nữa, hắn còn gánh trên vai cả một công ty đang trên đà phát triển.Lâm Vân không biết phía trước còn bao nhiêu sóng gió đang chờ đợi.
Nếu có thể tìm lại Vũ Tích thì tốt biết bao.Sau khi giải quyết xong mọi chuyện ở nơi này, hắn sẽ cùng nàng rời khỏi chốn thị phi này.Tìm một nơi sơn thanh thủy tú, không ai quấy rầy, không vướng bận chuyện đời, cùng nhau sống một cuộc đời an yên.
Đến chân núi Tây Lương, Lâm Vân định tìm một khách sạn nghỉ ngơi.Mấy ngày nay hắn đã không được ngơi nghỉ tử tế.Lần này đi đánh, đâu phải lũ côn đồ, du côn tầm thường, mà là đi tính sổ với cả một môn phái có truyền thừa lâu đời.
Dù tự phụ đến đâu, Lâm Vân cũng không dám khinh thường một môn phái.Nhưng vị môn chủ kia, chỉ vì một đệ tử mà trút giận lên gia quyến của người đã giết đệ tử, hành động như vậy thật đã tự hạ thấp phẩm giá.
Lâm Vân tùy tiện lót dạ rồi tìm đến một khách sạn ven đường.Có lẽ do khách du lịch ngày càng ít, nên khách sạn vô cùng vắng vẻ.Bước vào trong, hắn chỉ thấy một nữ phục vụ cắm cúi vào chiếc điện thoại, mắt không rời.Chắc mẩm là đang chơi game hoặc nhắn tin.
Lâm Vân bước vào, cô ta dường như không hề hay biết.Hắn nhìn quanh, không thấy bóng dáng ai khác, đúng là vắng như chùa Bà Đanh.
Đến trước mặt, cô nhân viên mới giật mình ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Vân hỏi:
“Anh muốn thuê phòng ạ?”
Lâm Vân quan sát cô bé, khuôn mặt bình thường, nhưng hàm răng lại trắng đều.Chắc hẳn do mải mê điện thoại quá mà chưa tỉnh táo hẳn.Lâm Vân đành nói:
“Đúng vậy, giúp tôi chuẩn bị một phòng sạch sẽ.”
Cô bé như vừa bừng tỉnh, vội vàng cất điện thoại, lấy sổ sách ra làm thủ tục đăng ký cho Lâm Vân, sau đó bảo hắn đặt cọc hai trăm tệ.Cuối cùng, cô ta cầm một chùm chìa khóa, nói với Lâm Vân:
“Xin mời đi theo tôi.”
Cô dẫn Lâm Vân đến một căn phòng ở giữa tầng ba, mở cửa rồi nói:
“Đây là phòng của anh, số phòng là 305.Có gì cần anh cứ gọi số 01.”
Nói xong, cô vội lấy một phích nước cho Lâm Vân rồi ba chân bốn cẳng chạy xuống tầng, chắc là để chơi nốt ván game còn dang dở.
Lâm Vân cầm phích nước bước vào phòng, thấy bên trong khá sạch sẽ, nhưng lại có cảm giác oi bức khó chịu.Có lẽ do nơi này gần chân núi, quanh năm ẩm ướt nên mới sinh ra cảm giác như vậy.
Nhưng Lâm Vân cũng không định ở đây lâu.Hắn chỉ muốn tu luyện khoảng hai ba tiếng để đạt tới trạng thái tốt nhất, rồi tối nay sẽ lên núi Tây Lương ngay.
Lắng nghe động tĩnh từ các phòng bên cạnh, Lâm Vân phát hiện ngoài phòng của mình ra, cả tầng ba dường như chỉ có một phòng có người ở.Cũng có thể các phòng khác ở quá xa, hắn không nghe thấy tiếng động.
Một tiếng sau, Lâm Vân cảm thấy thể lực đã hồi phục đến đỉnh, liền chuẩn bị rời đi.
Bỗng từ căn phòng kia vọng ra tiếng hai người nói chuyện.Dù tiếng rất nhỏ, nhưng Lâm Vân vẫn nghe rõ:
“- Đêm nay mấy giờ hành động?”
Là giọng the thé của một nam tử.
“- Nửa tiếng nữa là có thể.Chỉ cần một ngày là xong thôi.”
Giọng người này lại khàn khàn.
“- Cái xẻng công nghiệp này hình như hàng dỏm, mới dùng ba ngày đã sứt mẻ rồi.”
“- Tôi còn một cái dự phòng.Cậu cầm lấy mà dùng…”
Lâm Vân chẳng buồn nghe tiếp.Chắc chắn là hai tên trộm mộ.Chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn, chỉ là hơi khó hiểu, núi Tây Lương cũng có mộ cổ sao? Bọn trộm mộ này thật là thông tin nhanh nhạy.
Lâm Vân rời khỏi khách sạn, tiến vào dãy núi Tây Lương.Theo lời Thương Giác khi đến Lâm gia báo thù, chỉ cần Lâm Vân bước chân vào núi Tây Lương, bọn chúng nhất định sẽ phát hiện ra hắn.
Tuy nhiên, Lâm Vân cũng không lo lắng việc tìm kiếm Bát Quái Môn.Núi Tây Lương nhỏ bé như vậy, dù môn phái có ẩn mình kỹ đến đâu cũng phải để lại dấu vết.Hắn tin rằng có thể dựa vào đó mà tìm ra hang ổ của chúng.Ngay cả rừng mưa Amazon rộng lớn hắn còn không sợ lạc, huống chi chỉ là một ngọn núi Tây Lương nhỏ bé này.
Bước vào rừng núi, xác định phương hướng, hắn lập tức vận chuyển công pháp, lao thẳng vào sâu trong núi.Với tốc độ hiện tại của Lâm Vân, người khác có nhìn thấy cũng chỉ thấy một cái bóng mờ thoáng qua.Hơn nữa, giờ lại là ban đêm trong rừng.
Chạy được một lúc, Lâm Vân cảm giác địa hình càng lúc càng cao.Không ngờ thế núi của Tây Lương lại dốc như vậy.Càng đi sâu vào, độ dốc càng lớn.
Chỉ mất một tiếng, Lâm Vân đã đến hàng rào ngăn cách.Đương nhiên, hắn không chút do dự nhảy qua, tiếp tục tăng tốc tiến vào sâu trong núi.Địa thế bên trong còn hiểm trở hơn.
Khi tiến vào, Lâm Vân phát hiện linh khí ở đây không hề thua kém dãy núi Vân Quý.
Theo kinh nghiệm của Lâm Vân, những nơi càng ít người qua lại thì linh khí càng dồi dào.Thật không ngờ, một nơi thường xuyên có khách du lịch như Tây Lương lại có linh khí còn hơn cả Vân Quý hay rừng Amazon.
Lâm Vân quyết định sau khi giải quyết xong Bát Quái Môn, sẽ cẩn thận tìm kiếm xem ở đây có linh mạch hay không.Nếu có thì tu luyện ở đây một thời gian cũng không tệ.
Nhưng trước hết vẫn phải tìm Vũ Tích rồi mới tính đến chuyện đó sau.
Lâm Vân đã tìm kiếm trong một phạm vi rộng lớn, nhưng không phát hiện bất kỳ dấu vết nào.Lẽ nào Thương Giác muốn hắn đến Tây Lương, dù hắn không đi tìm, y cũng phải chủ động tìm đến chứ? Sao giờ tìm mãi không thấy bóng dáng tên nào?
Rắn độc, sói hoang ở đây không thiếu, nhưng không hề có dấu hiệu của một công trình kiến trúc nào.Nơi này là chỗ sâu nhất, cũng có thể là cao nhất của núi Tây Lương.Nếu xây dựng tông môn thì nơi này là lý tưởng nhất, không thể nào lại xây ở phía trước được.
Bởi vì phía trước là vách núi, xung quanh vách đá sao có thể khai tông lập phái? Lâm Vân lại đi vài vòng, vẫn không tìm thấy gì.Nhưng hắn lại phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ.
Đó là hắn luôn cảm thấy khi đi đường, mình vô thức rẽ trái rẽ phải.Nhưng rõ ràng hắn không hề có ý định đó.Chẳng lẽ nơi này có trận pháp trong truyền thuyết? Về trận pháp, khi còn ở Thiên Hồng đại lục, Lâm Vân đã nghe qua rất nhiều loại, như khốn trận, sát trận, chỉ là ít có cơ hội tiếp xúc mà thôi.
Từ khi đến đây, Lâm Vân cũng biết trong lịch sử đã từng xuất hiện một số trận pháp đơn giản.Ví dụ như Gia Cát Lượng có thể bày đủ loại trận pháp để đối phó với những đội quân đông hơn mình.
Chẳng lẽ trong núi Tây Lương lại gặp được thứ này?
Đang lúc Lâm Vân định xem xét xem có phải nơi này có trận pháp hay không, bỗng nhiên phía trước trở nên sáng sủa.Ánh trăng chiếu xuống một con đường núi hẹp, uốn lượn đi lên.Lâm Vân còn đang kinh ngạc thì nghe thấy một giọng nói:
“- Đến rồi thì vào đi.”
Giọng nói rất khó đoán tuổi.Lâm Vân thầm nghĩ, có lẽ đây chính là giọng của Thương Giác.Thật không ngờ y đã về đây trước cả mình.Hơn nữa, nơi này quả nhiên có trận pháp ẩn giấu.Lĩnh vực trận pháp thật là thần bí.
Lâm Vân nghe thấy giọng nói, liền không chút do dự bước vào.Con đường nhỏ không dài lắm.Điểm cuối là một cánh cổng đá khổng lồ, khi mở ra, Lâm Vân nhìn thấy hơn mười tòa nhà cổ kính xây thành hai hàng.Ở giữa là một sân luyện võ, và một tòa nhà chính lớn hơn các căn nhà kia, có ba tầng.
Sáu người đứng trên sân luyện võ, trong đó có một người trông đã hơn bảy mươi tuổi.Nhưng Lâm Vân chỉ cần nhìn lướt qua là biết người đứng đầu ở đây không phải ông lão này, mà là một người khoảng sáu mươi tuổi.Một người trung niên hơn năm mươi bên cạnh lại khiến Lâm Vân cảm thấy có chút quỷ dị.Tuy nhiên, nghĩ đến đây là một môn phái truyền thừa, thì mọi chuyện lại trở nên bình thường.
“- Không tệ, gan dạ thật, dám đến núi Tây Lương.Như vậy cũng tốt, đỡ cho ta mấy ngày nữa phải mất công đến Phần Giang giết người.Xem ra ngươi phải đi trước cha mẹ mình một tháng rồi.Hoành Chiến, lên thu thập hắn, báo thù cho sư đệ con.Không cần phải lưu mạng.”
Lão già khoảng sáu mươi tuổi thấy Lâm Vân bước vào, mặt không chút biểu cảm.Thậm chí còn chẳng thèm hỏi han gì.Bởi vì y đã coi Lâm Vân là một kẻ chết.

☀️ 🌙