Đang phát: Chương 210
– Nghĩa phụ…
Trong mắt Sở Vân lóe lên tia sáng, nhìn về phía Thư Thiên Hào.
Thực ra, hắn luôn nghi ngờ về dòng họ của mình.Khi còn nhỏ, từng làm ầm ĩ đòi đổi sang họ Thư.Nhưng Thư Thiên Hào không cho phép, Sở Vân đoán chắc chắn có lý do.
Quả nhiên, vừa nghe vậy, sắc mặt Thư Thiên Hào trầm xuống, kiên quyết phản đối:
– Nó không thể đổi họ! Họ Sở là họ của nó.Đàn ông sao có thể quên cội nguồn?
Thương Lam Hải Long hừ lạnh một tiếng:
– Vậy thì ta tuyệt đối không chấp nhận hắn làm chủ nhân.Thật không biết phải trái! Thân thể trọng thương mà còn sĩ diện.Bản tính kiêu ngạo khiến ngươi không nhận rõ tình thế? Dù ngươi không muốn, chúng ta cũng sẽ ép ngươi phải phục tùng!
– Thà làm ngọc vỡ!
Thương Lam Hải Long mở to mắt, giọng điệu kiên định:
– Dù sao ta cũng bị thương nặng, cho dù ngươi ép ta phục tùng, sau một hồi giao chiến kịch liệt, e rằng chỉ nhận được cái xác của ta.
– Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt!
Sắc mặt Thư Thiên Hào trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo.Thương Lam Hải Long này thật khó bảo, rõ ràng rất kiêu căng.Tưởng mình tài giỏi lắm, chẳng qua chỉ là một yêu thú bị thương nặng mà thôi, dám khinh thường Sở Vân.
Thư Thiên Hào cảm thấy nó luôn khinh thường Sở Vân.Nếu chỉ khinh thường ông ta thì ông ta đã không khó chịu đến vậy.
Bầu không khí trở nên căng thẳng, như sắp giao chiến.Sở Vân thấy không ổn, vội vàng đi tới, đứng giữa Hải Long và nghĩa phụ, ngăn cản:
– Nghĩa phụ, đừng như vậy! Như vậy không tốt đâu.Nếu Thương Lam Hải Long đã chọn người, vậy người hãy thu nhận yêu thú tuyệt phẩm này!
– Sở Vân!
Thư Thiên Hào nghiêm mặt:
– Tinh Hải Long Cung là con tìm thấy.Chúng ta chỉ đi theo con, giúp con thôi.Tất cả mọi thứ ở đây đều do con tìm thấy, đều là của con.
– Nếu đều là của con, con muốn tặng Thương Lam Hải Long cho nghĩa phụ.
Sở Vân cười, tiếp tục nói với Thư Thiên Hào.
– Con…
– Nghĩa phụ! Sở Vân chỉ là cô nhi, được người nuôi dưỡng đến tận bây giờ, ân tình như biển sâu.Tặng người một yêu thú bị thương nặng, không dùng được, có gì đáng ngại? Trước kia trên đảo không có thức ăn, người chặt tay làm đồ ăn cho con.Ân tình như vậy, hôm nay con trả lại một ít, có gì không được!
Sở Vân khuyên nhủ, trong mắt chứa đựng tình cảm sâu sắc.
Một câu nói gây chấn động, khiến mọi người xôn xao.
Đây là một bí mật kinh thiên động địa!
Không ngờ, Thư Thiên Hào mất một cánh tay cũng là vì Sở Vân.Trước đó không ai biết điều này.
Thân thể Thư Thiên Hào run lên:
– Chuyện này, con vẫn còn nhớ! Lúc đó con còn nhỏ như vậy…
– Ân tình sâu đậm, chết cũng không quên.Hôm nay mới có cơ hội nói ra, nghĩa phụ.Chuyện trước kia con chỉ nhớ được chút ít, có liên quan tới song thân của con sao? Con muốn đổi họ, người không cho.Chắc chắn có lý do.
Sở Vân nói đầy tình cảm.
Thư Thiên Hào thở dài:
– Haizz! Không phải ta không muốn nói, mà hiện tại nói ra không có lợi cho con.Phụ thân của con là huynh đệ kết nghĩa với ta, trước khi qua đời đã giao con cho ta.Ta đã hứa sẽ đối đãi con như con ruột, nuôi dưỡng con trưởng thành.Hiện nay, tuy con tiến bộ nhanh chóng nhưng kẻ thù quá nhiều.Khi con tu hành thành đạt, nếu có thể lọt vào Vương bảng, ta sẽ nói cho con biết sự thật.Nếu không được, ta sẽ giữ kín bí mật này, không muốn hại con!
Ánh mắt ông ta u buồn, giọng điệu mệt mỏi, rõ ràng bị chuyện xưa làm xúc động.
– Nghĩa phụ…
Sở Vân muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói.Hắn hiểu rõ tính của Thư Thiên Hào, một khi đã quyết định thì không ai có thể thay đổi được.
Nhưng lọt vào Vương bảng, mục tiêu này không hề dễ dàng, quá xa vời.
Những nhân vật như Hải Long Vương, Sở Bá Vương đều có thực lực Vương cấp, có tên trên Vương bảng, tung hoành thiên hạ, xưng hùng một phương.Dù thế lực Trữ gia đảo, Vệ gia đảo mạnh đến đâu cũng chỉ cần quét qua một lượt là dẹp sạch.
– Nếu vậy, ngươi sẽ trở thành chủ nhân mới của ta, thực sự tiếp nhận những gì Hải Long Vương để lại.
Thương Lam Hải Long đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
Lời này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
– Thực sự tiếp nhận những gì Hải Long Vương để lại?
Sở Vân từng ở Tinh Hải Long Cung kiếp trước, nơi này hắn khá quen thuộc, cũng không khỏi ngạc nhiên.
– Hừ, ta đã nói rồi, ta là người sát hạch do Hải Long Vương để lại.Chỉ có thông qua đợt sát hạch của ta, mới có thể thực sự nhận được những gì Hải Long Vương để lại.
Sở Vân chợt nghĩ tới cây yêu thực trong hậu hoa viên, nói:
– Ngươi muốn nói cây yêu thực ở hậu hoa viên sao?
Giọng điệu Thương Lam Hải Long lần đầu tiên thay đổi:
– Ồ? Ngươi biết rồi à? Long Nguyện Thụ là yêu thực tuyệt phẩm, thoạt nhìn rất bình thường, vốn do lão chủ nhân chọn.Sau hơn ba mươi năm, mới may mắn phát hiện ra lai lịch thực sự của nó.
– Long Nguyện Thụ? Yêu thực tuyệt phẩm?
Sở Vân lẩm bẩm, càng thêm tò mò về cái cây này.
– Xem ra ngươi cũng chỉ biết một chút thôi! Với tuổi của ngươi mà biết đến đây cũng giỏi rồi.
Thương Lam Hải Long nhìn Sở Vân bằng ánh mắt khác, giọng điệu hòa nhã hơn:
– Long Nguyện Thụ là một trong năm yêu thực tuyệt phẩm vô cùng hiếm lạ, liên quan đến số mệnh hư vô.
– Số mệnh?
Sở Vân nhíu mày.Về số mệnh, hắn không hiểu nhiều, nhưng không phải là không biết.
– Vận đến trời đất đều chung sức, hết thời anh hùng cũng bó tay.
Thương Lam Hải Long ngâm nga.
– Đừng coi thường số mệnh.Tuy rằng không thấy, không sờ được, nhưng thực sự tồn tại.Ta nói cho các ngươi biết một bí mật, phàm là vương giả một phương, có tên trên Vương bảng, bên cạnh đều có một hai yêu thú, yêu thực hoặc yêu binh liên quan đến số mệnh.
Ngừng lại một chút, giọng điệu Thương Lam Hải Long càng thêm mạnh mẽ:
– Nói cách khác, muốn trở thành vương giả một phương, yêu binh, yêu thực, yêu thú số mệnh là không thể thiếu!
