Đang phát: Chương 210
Hộ Quốc Đấu La Trình Cương rời Tinh Hoàng Đại Tửu Điếm, trong lòng một bụng bực dọc.Vừa rồi, khi hắn thoáng cảm nhận được khí tức hung thú, huyết mạch toàn thân như muốn sôi trào.Danh xưng Phong Hào Đấu La đâu phải hữu danh vô thực, hắn biết rõ, Hồn Thú tu vi đạt ngưỡng mười vạn năm sẽ phải lựa chọn, hoặc trùng tu, hoặc vượt qua bình cảnh sinh tử.Vượt qua hai mươi vạn năm, cơ hội hóa hình thành người xem như tan thành mây khói.
Nhưng hắn lại cảm nhận được khí tức hung thú từ trên người Hoắc Vũ Hạo! Lòng tham nổi lên, hắn cho rằng Hoắc Vũ Hạo là hồn thú trùng tu chuyển thế.Chẳng trách, phàm nhân như hắn sao hiểu hết được bí mật của hồn thú? Biết đâu, con hung thú kia vừa tìm ra được một phương pháp tu luyện kỳ lạ thì sao?
Chính vì ý nghĩ đó, hắn mới hùng hổ xông vào phòng Hoắc Vũ Hạo.Ai ngờ, mọi chuyện lại đi ngược lại với mong muốn.Sau khi cẩn thận dò xét thân thể Hoắc Vũ Hạo, hắn mới dám chắc mình đã sai.Cơ thể của hồn thú trùng tu thành người khác biệt hoàn toàn so với người thường.Nhất là phương thức vận chuyển hồn lực, căn bản không thể qua mắt được Phong Hào Đấu La.Nhưng Hoắc Vũ Hạo, rõ ràng là một con người!
Hi vọng tan thành bọt biển, Trình Cương không bực bội mới lạ.Với địa vị của hắn ở Tinh La Đế Quốc, việc có được một khối hồn cốt không phải là không thể.Dù số lượng hồn cốt vô cùng khan hiếm, nhưng vẫn có tỷ lệ xuất hiện.Chỉ tiếc, Trình Cương lại là kẻ kiêu ngạo, xưa nay chỉ nhắm đến những hồn cốt tốt nhất, phù hợp nhất với bản thân.Mấy thứ tầm thường, hắn chẳng thèm liếc mắt.Kết quả, đến tận bậc Phong Hào Đấu La rồi mà vẫn chưa có nổi một khối hồn cốt ra hồn.Hồn cốt cao cấp, giá trên trời ở các phòng đấu giá, khỏi phải nói cũng biết.Hoàng thất Tinh La tuy trọng đãi hắn, nhưng cũng không thể để hắn vung tay quá trán.
“Mẹ kiếp, xui xẻo!” Trình Cương thầm rủa, “Cầu trời khấn phật cho hai thằng nhóc kia thức thời, nếu không lần này lại vô duyên vô cớ đắc tội với Sử Lai Khắc, thật không đáng chút nào.Mà mình đã làm gì đâu chứ?”
“Ngươi nên cảm thấy may mắn vì chưa làm gì bọn chúng.”
Một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên trong đầu hắn.
“Ai?”
Lúc này, trời đã hửng sáng.Với tu vi của Trình Cương, chỉ cần tâm niệm vừa động, mọi vật trong phạm vi một dặm đều không thể thoát khỏi cảm giác của hắn.Nhưng lúc này, hắn lại không thể tìm ra chủ nhân của giọng nói kia.
“Ta là cha ngươi đây.Cha ngươi đang ở ngoài cửa thành Tây chờ ngươi.Con trai ngoan, nhanh đến đây nào.”
Giọng nói kia đột nhiên trở nên quái dị, chói tai đến khó tả.
“Khốn kiếp, dám dùng hồn đạo khí trêu đùa bản Đấu La?”
Trình Cương lập tức lao về hướng tây.Hắn biết, dù là cường giả Phong Hào Đấu La cũng không thể vừa nói chuyện, vừa che giấu vị trí của mình.Kẻ kia, nhất định đang sử dụng một loại hồn đạo khí đặc biệt nào đó.
Tính tình Trình Cương có chút nóng nảy, lại thêm bản chất vũ si, bằng không, sao hắn lại lập tức xông vào phòng Hoắc Vũ Hạo như vậy? Dù sao đây cũng là Tinh La Thành, muốn động thủ cũng phải đợi bọn chúng rời khỏi đây đã chứ.Hơn nữa, lúc này tâm trạng hắn đang vô cùng tệ, nên chẳng thèm suy nghĩ nhiều, cứ thế thẳng tiến về hướng giọng nói kia.
Đến cửa thành Tây, Trình Cương đã bình tĩnh hơn nhiều.Hai mắt hắn nheo lại, tròng mắt bắt đầu biến đổi.Đôi mắt hắn biến thành một màu đen tuyền, sau đó, màu đen tách ra với tốc độ kinh hoàng, tạo thành vô số đồng tử nhỏ li ti.Cảm giác của hắn với mọi thứ xung quanh tăng lên gấp bội.Dù kỹ năng này không thể so sánh với Tinh Thần Tham Trắc của Hoắc Vũ Hạo, nhưng trong việc tìm kiếm, hiệu quả cũng không kém là bao, gần như có thể tìm ra mọi thứ hắn muốn trong một phạm vi nhất định.
Nhưng, vẫn không có kết quả!
Bên ngoài thành Tây, dòng người qua lại tấp nập, nhưng không ai mang đến cho hắn cảm giác kỳ lạ.Càng như vậy, Trình Cương càng cảm thấy bất an.
“Tiếp tục đi về phía tây.”
Giọng nói lạnh lùng kia lại vang lên.
Trình Cương nãy giờ luôn dồn toàn bộ tinh thần chú ý động tĩnh xung quanh, nên khi nghe thấy giọng nói này, trong lòng hắn kinh hãi tột độ, cả người như nhũn ra.Rốt cuộc, kẻ đó đang sử dụng loại hồn đạo khí gì? Thậm chí, còn vượt ra ngoài phạm vi dò xét của hắn?
Trong lòng hoảng sợ, hắn vô thức lùi lại phía sau.
“Muốn chạy? Ngươi có tin lão phu san bằng cái thành Tinh La này không?”
Một cỗ áp lực khủng khiếp ập xuống người Trình Cương.Với tu vi của hắn, mà lúc này cũng cảm thấy máu huyết ngưng trệ.
Đừng quên, hắn là cường giả Phong Hào Đấu La! Từ khi đạt được phong hào, hắn chưa từng cảm nhận được khí tức đáng sợ đến vậy.Áp lực càng rõ ràng, hắn càng run rẩy.Mà những người xung quanh vẫn hoàn toàn bình thường, nghĩa là luồng áp lực kia chỉ nhằm vào một mình hắn.Chuyện này, lại càng đáng sợ! Có kẻ nào có thể khống chế mọi thứ đến mức hoàn hảo như vậy sao? Bản thân Trình Cương tự thấy mình không làm được.
“Ngươi là ai?”
Trình Cương cố gắng giữ bình tĩnh, dùng tinh thần lực truyền về theo quỹ đạo tương tự.
“Lão phu ở phía tây chờ ngươi.Ngươi còn không đến, lão phu sẽ ra tay ngay tại Tinh La Thành này.Ta cho ngươi ba giây để suy nghĩ.Một, hai…”
“Được, được, ta đi!”
Bản thân là Hộ Quốc Đấu La của Tinh La Đế Quốc, dĩ nhiên Trình Cương không thể để một cao thủ ra tay trong thành.Phải biết rằng, cường giả Phong Hào Đấu La xuất thủ toàn lực, sức phá hoại vô cùng kinh khủng.Hơn nữa, qua cách đối phương nói chuyện, hắn cảm nhận được người nọ có chút tức giận, nhưng không hề có sát khí.
Trình Cương lập tức không dám chậm trễ, phóng như bay về phía tây.Giọng nói kia cũng không lên tiếng thúc giục.Lúc này, hắn không còn nghĩ đối phương sử dụng hồn đạo khí nữa.Luồng áp lực khủng khiếp kia cho hắn biết, đối phương cũng là cường giả Phong Hào Đấu La.Có điều, lúc này hắn hoàn toàn không cảm thấy sợ hãi.Vì hắn là một vũ si, khát vọng lớn nhất trong đời là được so tài với cao thủ cùng cấp bậc, càng chiến đấu càng tiến bộ.Đối phương tuy có vẻ mạnh hơn hắn, nhưng theo hắn biết, một số hồn sư có vũ hồn đặc biệt cũng có thể tạo ra khí thế cực mạnh, nên chưa chắc người kia đã mạnh hơn hắn.
Hắn đi thêm khoảng mười lăm dặm thì dừng bước.Không xa phía trước, xuất hiện một bóng người trông như gã ăn mày.Hai tay dính đầy dầu mỡ, một tay cầm bình rượu, một tay cầm đùi gà, đầu tóc rối bù.Theo cảm nhận của hắn, người kia chỉ là một ông lão bình thường.Nhưng ở nơi hoang vắng này, lại có người ngồi xuống ăn uống giữa đường?
“Đến rồi à?”
Ông lão kia gặm nốt miếng thịt gà còn sót lại trên đùi gà, rồi ngẩng đầu nhìn Trình Cương vừa đến.Trình Cương khẽ rùng mình.Đối phương có thể giấu kín thực lực, rõ ràng không phải người tầm thường.
“Ngươi là ai? Tại sao lại dẫn ta đến đây?”
Ông lão bật người đứng dậy.
“Gọi ngươi đến, dĩ nhiên là để ‘tẩn’ ngươi một trận!”
Nói xong, lão ném chiếc xương gà đang cầm trên tay về phía Trình Cương.
Trình Cương khẽ nhíu mày, vung tay quét miếng xương gà đi.
“Ầm!”
Chỉ là một miếng xương gà, nhưng khi Trình Cương chạm vào nó, cả người bị bức lui về sau mấy bước.Hắn cảm thấy bàn tay mình vô cùng đau đớn, mu bàn tay đã ửng đỏ.
Hồn lực thật mạnh!
Trong tình huống cả hai đều không sử dụng vũ hồn, vậy mà người kia có thể dùng một cái xương gà đẩy hắn lùi lại, tu vi người này khủng bố đến mức nào?
“Ta nhớ ngươi tự hào về thực lực Phong Hào Đấu La của mình lắm mà? Đến đây, cho lão phu xem thực lực của ngươi mạnh đến đâu.Chỉ cần có thể trụ được mười chiêu của lão phu, lão phu sẽ cho ngươi đi.”
Trình Cương đối mặt với cao thủ thực lực sâu không lường được, bỗng bình tĩnh trở lại, trầm giọng nói:
“Tiền bối đến từ Sử Lai Khắc Học Viện?”
Ông lão hừ một tiếng, nói:
“Xem ra ngươi cũng không quá ngốc.Ngươi nghĩ Sử Lai Khắc Học Viện là nơi không người sao?”
Đến từ Sử Lai Khắc Học Viện, lại còn có dáng vẻ này, thì còn ai khác ngoài Thao Thiết Đấu La, Huyền Lão?
Thật ra, Huyền Lão đến đây không phải vì lệnh của học viện.Sau khi bị Mục Lão mắng cho một trận, lão lập tức chạy đến đây.Hắn rất lo lắng cho đám nhóc này.
Các trận đấu trước, lão đều lặng lẽ đến quan sát.Khi Vương Đông đỡ Hoắc Vũ Hạo và Bối Bối đứng dậy giành chiến thắng, vị Thao Thiết Đấu La không biết bao lâu rồi không xúc động, vậy mà vẫn âm thầm rơi lệ.Lúc đó, lão chỉ hận không thể xông lên sàn đấu…
Mọi chuyện Trình Cương làm hôm nay, lão đều thấy rõ.Vì lão luôn ở bên cạnh bảo vệ cả đội.Nếu Trình Cương thật sự dám làm chuyện giết người diệt khẩu, lão đảm bảo không chỉ hắn gặp xui xẻo, mà cả Tinh La Đế Quốc cũng không yên thân.
Trình Cương âm thầm kêu khổ không thôi.Theo tin tức hắn nhận được, phía Sử Lai Khắc Học Viện chỉ phái đến một lão sư bậc Hồn Vương mà thôi!
