Đang phát: Chương 2093
Tề vương!
Tên cao thủ tứ đỉnh kia nghe thấy cái tên này liền sững sờ.
“Tề vương, ngươi là Tề vương?” Hắn ta vẻ mặt không thể tin nổi.
Kinh ngạc!
“Ngươi biết muộn rồi.” Tề vương vừa dứt lời, thân ảnh đã biến mất tại chỗ.
Vụt!
Tốc độ của Tề vương quá nhanh.
Lâm Băng Băng cũng kinh ngạc trước tốc độ của Tề vương, nàng sống ở đại hoang nên không biết Tề vương là ai.
Vụt!
Năm giây sau!
Tề vương trở lại bên cạnh Lâm Băng Băng: “Đi thôi!”
“Đi đâu?” Lâm Băng Băng khó hiểu nhìn Tề vương, những người kia vẫn còn đứng ở phía trước.
Ầm! Ầm! Ầm!
Đúng lúc này, từng người ngã xuống.
“Cái gì?” Lâm Băng Băng kinh ngạc nhìn Tề vương.
Nhiều người như vậy, Tề vương chỉ mất năm giây để giết sạch.
“Suýt chút nữa quên cái này.” Tề vương vung tay phải, kết giới cầu rơi ngay lối vào đại hoang.
Ầm!
Một màn ánh sáng bắn lên trời.
Một trận pháp cấp năm bao phủ đại hoang.
Không ai có thể xâm nhập.
Trước đó, Hạ Thiên dựa vào trận pháp cấp năm để ngăn cản người khác tiếp cận, tiêu diệt rất nhiều trận pháp sư, vì vậy hắn rất tự tin vào trận pháp này.
Hắn dùng Thượng Cổ đại thủ ấn để bố trí, nên dù là trận pháp sư cấp năm cũng không phá được.
“Chúng ta đi thôi, chắc hẳn bọn họ đang bận.” Tề vương nói.
“Ừm.” Lâm Băng Băng gật đầu, cả hai hướng Tề Vương thành xuất phát.
Thời gian trôi nhanh.
Nửa năm trôi qua, Hạ Thiên dùng tiểu đỉnh và thiên hỏa luyện chế vô số đan dược và vũ khí trang bị.
Bên ngoài đại chiến, Thủy Nguyệt thành ban đầu yếu thế vì bị Thái Dương đế quốc đánh lén, nhưng từ khi có vũ khí và đan dược từ Tề Vương thành, họ liên tục thắng lợi, đoạt lại đất đai, thậm chí phản công.
Sau khi phản công, họ cướp được nhiều linh thạch và vật liệu, chỉ trong nửa năm đã đánh lui bốn thế lực lớn tấn công và phản công thành công.
Họ cướp được số lượng lớn đan dược và vũ khí trang bị.
Trận chiến này cho mọi người thấy tầm quan trọng của đan dược và vũ khí trang bị.
Họ muốn đến Tề Vương thành mua, nhưng Tề Vương thành đã phong bế, chỉ giao dịch với Thủy Nguyệt thành.
Người của Tề Vương thành vừa phát triển thế lực, vừa chờ lệnh từ Tề Vương phủ.
Họ tin rằng chỉ cần nghe theo lệnh của Tề Vương phủ sẽ kiếm được nhiều tiền.
“Ha ha ha ha! Tào Phó thành chủ, ta nhớ ngươi quá!” Thành chủ Thủy Nguyệt thành cười tươi rói.
Chiến thắng trên quy mô lớn khiến tâm trạng ông ta rất tốt.
“Xem ra Thủy thành chủ tâm trạng tốt, chắc là phát tài rồi.” Tào giáo chủ cười nói.
“Chỉ là chút tiền lẻ, nhưng phải nói rằng đan dược lần này hiệu quả rất tốt, vũ khí trang bị tuy không cao cấp nhưng rất hữu dụng khi chiến đấu.” Thành chủ Thủy Nguyệt thành khen ngợi.
“Vậy ta có một tin tốt muốn báo cho ngươi.” Tào giáo chủ nói.
“Tin gì?” Thành chủ Thủy Nguyệt thành mong đợi nhìn Tào giáo chủ.
“Lần này vũ khí và đan dược mà Tề Vương thành giao cho ngươi đều là loại ngươi nói.” Tào giáo chủ chậm rãi nói, ông biết thành chủ Thủy Nguyệt thành đang nói đến những thứ mà Hạ Thiên luyện chế.
Lần trước Hạ Thiên luyện chế không nhiều.
Nhưng lần này khác.
Lần này vũ khí và đan dược đều do Hạ Thiên tự tay luyện chế.
“Cái gì!” Thành chủ Thủy Nguyệt thành lộ vẻ hưng phấn.
“Sao? Không thích à? Nếu không thích thì ta bảo họ đổi.” Tào giáo chủ cố tình khích tướng.
“Thích chứ, sao lại không thích, Tào Phó thành chủ, hôm nay ta chiêu đãi, đi uống rượu ở chỗ tốt nhất của Tề Vương thành, đi thôi, chúng ta đi uống rượu.” Thành chủ Thủy Nguyệt thành khoác vai Tào giáo chủ đi ra ngoài.
Trong nửa năm, Hạ Thiên đã luyện chế thành công tất cả đan dược và vũ khí trang bị.
Hắc hỏa thực sự quá mạnh.
“Nếu có một ngày ta có thể điều khiển hắc hỏa chiến đấu, có lẽ ta sẽ vô địch thiên hạ.” Hạ Thiên thầm nghĩ.
“Tam đệ à, đệ muội thật kỳ diệu, ta nghiên cứu mãi mới lắp ráp được mấy thứ đơn giản, kết quả đệ muội vừa làm đã học hết những gì ta biết trong một ngày, giờ còn đang nghiên cứu những thứ cao cấp hơn.” Tề vương ngưỡng mộ nói.
“Ha ha.” Hạ Thiên cười lớn.
Vợ mình được khen, hắn cũng rất hãnh diện.
“Nhị ca thế nào rồi?” Hạ Thiên hỏi.
“Nhị ca ngươi giờ sống còn sướng hơn cả hai ta, mấy thế lực lớn tranh nhau ném tiền cho hắn, xem có lén tuồn được chút vũ khí trang bị nào không, còn Thủy Nguyệt thành có vũ khí và đan dược của chúng ta thì bách chiến bách thắng, giờ còn lôi kéo nhị ca ngươi đi uống rượu.” Tề vương nói.
“Ha ha, nhị ca sống tốt thật, cũng không biết đến hai thằng bạn già này, tiện đường gói ít đồ ăn về cũng được.” Hạ Thiên cười lớn.
“Hai ta vất vả lao động chân tay, nhị ca khác, hắn dùng đầu óc, ngươi xem nhị ca ngươi một mình xoay bọn họ như chong chóng.” Tề vương cũng bội phục Tào giáo chủ điểm này.
“Gần đây những nơi khác thế nào?” Hạ Thiên hỏi.
“Cự Ngưu thành tập kích đại hoang mấy lần, nhưng đều bị trận pháp cấp năm của ngươi tiêu diệt, còn Thái Dương đế quốc thì rục rịch, hình như muốn tính kế ngươi.” Tề vương chậm rãi nói.
“Ta còn chưa tính kế bọn họ, họ đã muốn tính kế ta, vậy được, đại ca, nửa năm sau hai ta đến Đế đô Thái Dương đế quốc một chuyến, còn Cự Ngưu thành thì gửi thiệp mời, nói Hạ Thiên ta mời thành chủ Cự Ngưu thành ăn cơm.” Khóe miệng Hạ Thiên hơi nhếch lên.
Lần này hắn phải xử lý dứt điểm những chuyện này.
“Tốt, đây có phải là Hồng Môn Yến không?” Tề vương cười nói: “Nhưng ta vẫn mong chờ chuyến đi Thái Dương đế quốc hơn.”
“Đương nhiên rồi, đến Thái Dương đế quốc, ta sẽ trộm sạch kho báu Đế đô.”
