Đang phát: Chương 2084
Lệ Phi Vũ dù thấy lời này hơi giả tạo, vẫn gật đầu:
– Vậy thì tốt.
Phi Nghê đảo mắt, nhìn Tần Xuyên và Chu Sở, cười nói:
– Hai vị khách quý đến thành Tân Duyên, thật khiến Phi Nghê bất ngờ.Không biết tin tức mà Chu Sở vừa nói, có thể kể cho mọi người cùng nghe được không?
Chu Sở ngượng ngùng:
– Tin tức gì? Chẳng phải là hội đấu giá của Vạn Bảo Lâu sao? Vừa hay có một món đồ ta thích, nên mới rời Thánh Vực đến đây.
– Ồ? Vậy Tần Xuyên thì sao, cũng có món đồ nào ưng ý à?
Phi Nghê chớp mắt tinh nghịch nhìn Tần Xuyên.
Tần Xuyên cười:
– Có lẽ vậy.
Phi Nghê mỉm cười, không hỏi thêm, nhưng đáy mắt thoáng hiện một tia dè chừng.
Tần Xuyên thực lực khó lường, luôn được nàng xem là đối thủ lớn nhất.Lần gặp lại này, nàng càng khó nhìn thấu hắn, trong lòng không khỏi cảm thấy áp lực.
Rất nhanh, người đàn ông trung niên kia bay về, sắc mặt tái mét.
Tiết Hồng Đào nhíu mày:
– Sao vậy?
Người đàn ông trung niên run rẩy:
– Người kia không chịu đi.
Tiết Hồng Đào hừ một tiếng:
– Ngươi đã thuyết phục, lại còn nói rõ sẽ miễn phí một ngày rồi chứ?
Người đàn ông gật đầu:
– Nói hết rồi, hơn nữa…
Hắn liếc nhìn Chu Sở và những người khác, lúng túng nói:
– Hơn nữa ta đã ám chỉ thân phận của các vị không hề tầm thường.
Tiết Hồng Đào lạnh mặt:
– Người kia phản ứng thế nào?
Người đàn ông đỏ mặt, ấp úng:
– Hắn…hắn…hắn bảo ta cút đi…
– Cái gì?
Tiết Hồng Đào biến sắc, giận dữ:
– Ngươi cứ thế mà chạy về?
Người đàn ông cắn răng, bị nhiều người nhìn chằm chằm, xấu hổ giận dữ tột độ.
Chu Sở cũng sầm mặt lại.
Lệ Phi Vũ nhíu mày, cẩn thận hỏi:
– Ngươi có biết thân phận người kia không?
Người đàn ông lắc đầu:
– Hắn có lệnh bài ngũ đẳng của Giang Tu Chân, theo quy định không cần đăng ký thân phận.
Lệ Phi Vũ lẩm bẩm:
– Giang Tu Chân hình như cũng về thành Tân Duyên rồi, ta bảo ngươi đi hỏi thử.
– Không cần.
Tiết Hồng Đào lạnh lùng:
– Mặc kệ hắn là ai, thái độ này với Thương Minh thì không còn là khách quý nữa.
Hắn nói với người đàn ông trung niên:
– Dẫn vài hộ vệ đến, đuổi hắn ra ngoài, thu hồi lệnh bài.
Địa vị của Giang Tu Chân không bằng hắn, nên Tiết Hồng Đào không để trong mắt.
Phi Nghê cười như không cười:
– Vẫn nên xác nhận lại thì tốt hơn, nhỡ đắc tội phải nhân vật lớn nào đó…
Tiết Hồng Đào cười lớn:
– Ha ha, Phi Nghê cứ yên tâm.Thương Minh coi trọng quy củ, hắn chỉ là lệnh bài ngũ đẳng, phải trả lại phòng.Dù nhân vật lớn đến đâu, đến thành Tân Duyên cũng phải tuân thủ quy định của Thương Minh.
Những người trước mắt này đều là nhân vật lớn rồi, Giang Tu Chân có thể quen ai lợi hại hơn chứ, thân phận dù tôn quý hơn có thể so với mấy vị này sao?
Đặc biệt là Tần Xuyên và Chu Sở, sư phụ của họ là ai?
Hắc Vũ Hộ và Thương Ngô Khung là hai trong năm Chấp Chính Giả của Thánh Vực, gần như là những người quyền lực nhất, thân phận địa vị còn trên cả Thất Đại Tông Chủ.
Huống chi còn có hai vị thiếu chủ là Trần Phong và Long gia, dưới gầm trời này ai có thân phận sánh bằng họ nữa, “bằng hữu” của Giang Tu Chân nếu không biết điều thì chỉ có thể dạy hắn đạo lý làm người thôi.
Người đàn ông trung niên lập tức vâng mệnh, dẫn vài hộ vệ đi theo, hóa thành một đạo quang mang rời đi.
Tiết Hồng Đào vỗ ngực:
– Mấy vị cứ yên tâm, sẽ giải quyết nhanh thôi.Làm trễ nãi thời gian của mọi người, thật sự ngại quá.Mọi chi phí trong thời gian các vị ở thành Tân Duyên đều do Thiên Nhất Các ta lo hết.
Sau khi biết thân phận của những người này, Tiết Hồng Đào lập tức nghĩ cách lấy lòng.
Lệ Phi Vũ lạnh lùng:
– Hồng Đào đại nhân khách khí rồi, mấy vị đều là bạn của ta, Vạn Bảo Lâu ta đã lo liệu hết rồi.
Tiết Hồng Đào ngượng ngùng cười:
– Ha ha, có người lo là tốt rồi.Lão phu chỉ sợ làm trễ nãi thời gian của mọi người thôi.
Lệ Phi Vũ chỉ vào đám đông võ giả đang đứng xem từ xa, cười lạnh:
– Mọi người đang chờ làm việc đấy, trễ nhiều rồi…Hồng Đào đại nhân chi bằng bao hết chi phí cho bọn họ đi.
– Hì hì.
Phi Nghê nhịn cười, nụ cười có vẻ thâm ý.
Tiết Hồng Đào đỏ mặt, cười vài tiếng rồi im lặng.
Mọi người đứng chờ từ xa cũng im lặng, sau khi biết thân phận của những người này ai dám lên tiếng nữa?
Hơn nữa được thấy nhiều nhân vật lớn như vậy, sau này cũng có chuyện để kể lúc trà dư tửu hậu, ai nấy đều hào hứng đứng xem, thầm nghĩ: tên xui xẻo trong phòng kia rốt cuộc là ai?
Ai cũng nghĩ vậy, tên xui xẻo kia mà biết đã đắc tội nhiều nhân vật lớn như vậy, chắc muốn chết cũng không được.
Không ít người hả hê, chờ xem kịch vui.
Phi Nghê khẽ cười:
– Hay là Phi Vũ dẫn bọn ta đi xem mật thất khác đi? Ta sợ bên này chưa xong ngay được.
– Không vấn đề.
Lệ Phi Vũ nói:
– Hồng Đào tiên sinh, xin mau chóng thu xếp đi.
Hắn có chút kỳ lạ:
– Sao ta cảm thấy trong lời Phi Nghê có ý gì đó?
Phi Nghê cười:
– Đâu có.
Tiết Hồng Đào đáp lời.
– Không cần.
Chu Sở nói:
– Mật thất khác có gì mà xem, chờ một chút là được, không được thì…chúng ta trực tiếp đi thôi.
Mọi người nói chuyện một hồi, uống cạn một tách trà.
Tiết Hồng Đào có chút sốt ruột, sắc mặt trầm xuống, tức giận:
– Đồ vô dụng, một chút chuyện nhỏ cũng không xong.
Mất mặt trước mọi người khiến hắn tức giận, nguyên lực cuồn cuộn, nói:
– Mấy vị chờ một lát, ta đi một chút sẽ trở lại.
Lương Ngọc Y nói:
– Hồng Đào đại nhân, không cần lỗ mãng, có lẽ vị khách kia có thân phận đặc biệt.
