Đang phát: Chương 2082
Chu Sở nói:
– Ừ, chỗ này không liên quan đến chúng ta.Đi xem tài nguyên tu luyện ở đây thế nào đã, nghe Lệ Phi Vũ nói mà ta phát thèm, nếu thật sự tốt như vậy thì ta cũng chuyển đến đây tu luyện.
Tần Xuyên cười:
– Vậy thì sau này có trách nhiệm bảo vệ Tân Duyên Thành rồi đấy.
Chu Sở cười lớn, cả hai người cùng nhau bay xuống, đáp thẳng xuống đại sảnh.
Sự xuất hiện của họ thu hút sự chú ý của mọi người, vì ai cũng đi bộ vào, chỉ có họ là bay thẳng xuống.
Dù không có quy định cấm bay trong đại sảnh, nhưng không ai lại làm phách lối như vậy, ai cũng đều khiêm tốn cả.
Hành động này khiến nhiều người khó chịu và trừng mắt, không ít người lầm bầm chửi rủa.
Nhưng cũng có vài võ giả dù bất mãn trong lòng vẫn im lặng, vì khí thế của hai người này rất khác thường, nhìn là biết con nhà gia thế.
Đến đây, hoặc là những võ giả tự do, hoặc là đệ tử của những thế lực nhỏ, ở Đệ Nhất Thiên Hạ Thương Thành này không dám gây sự, đều rất thành thật và giữ quy tắc.
Những ánh mắt trừng trọc và lời chê bai lọt vào tai hai người.
Tần Xuyên nhìn quanh, ngạc nhiên nói:
– Chu Sở, hình như chúng ta làm gì sai rồi thì phải.
– Kẻ làm chuyện lớn, không cần để ý đến cảm xúc của đám tép riu này.
Chu Sở khinh miệt hừ lạnh một tiếng, mặc kệ mọi người đang trợn mắt, nghênh ngang đi tới trước quầy.
Tần Xuyên cười khổ lắc đầu, đi theo sau, lập tức cảm thấy những ánh mắt lạnh lẽo đổ dồn lên người mình.
– Mấy thằng nhà quê mới lên à? Đến xếp hàng cũng không biết?
– Thấy hai người này có vẻ có chút bản lĩnh, nguyên lực ẩn sâu, không nhìn ra tu vi.
– Hừ, giờ toàn đeo mấy đồ áp chế khí tức thôi, tu vi của hai người này chắc chỉ là Vũ Hoàng cao giai thôi.
– Nếu không phải ở đây cấm đánh nhau, ông đây cho chúng nó biết thế nào là lễ độ.
– Thôi, bớt chuyện thì hơn, Thương Minh tự khắc dạy chúng nó cách cư xử, cứ chờ xem kịch hay thôi.
Người đàn ông trung niên ở quầy ngẩng đầu lên, mặt mày lập tức tối sầm lại, chỉ vào hàng người, lạnh giọng nói:
– Xếp hàng không biết à?
– Hừ.
Chu Sở khinh miệt hừ lạnh một tiếng, vung tay “Bốp” một tiếng đập lên quầy, lập tức hiện ra một tấm kim bài lấp lánh, khắc hình rồng bay phượng múa với vô số hoa văn.
Sắc mặt người trung niên thay đổi, con ngươi hơi co lại, nhận ra tấm kim bài, kinh ngạc nhìn hai người thêm vài lần.
Tuy trong lòng không vui, nhưng hắn vẫn thay đổi thái độ, kính cẩn nói:
– Nhị đẳng quý khách bài, có thể hưởng đặc quyền chen ngang.
– Ầm.
Hàng người xôn xao, ai nấy đều bất mãn và trách móc, nhao nhao lên:
– Có cái lệnh bài quý khách thì ghê gớm lắm à?
– Đến cả phép lịch sự tối thiểu cũng bỏ à?
– Thương Minh các ngươi làm ăn kiểu gì thế?
Người trung niên ngẩng đầu lên, mặt không đổi sắc nói:
– Đây là quy định của Tĩnh Nhã Thánh Địa, người có lệnh bài quý khách của Thương Minh được hưởng đặc quyền.Đã đến Tĩnh Nhã Thánh Địa thì phải biết và tuân thủ quy tắc.
Nghe vậy, mọi người mới im lặng, nhưng vẫn trừng mắt nhìn Chu Sở với vẻ mặt ngạo nghễ lạnh lùng, hận không thể đấm cho hắn một phát.
Người trung niên lúc này mới nhìn Chu Sở, cung kính hỏi:
– Không biết các hạ có gì sai bảo?
Chu Sở vung tay thu lệnh bài vào, nói:
– Ta rất hứng thú với mật thất tu luyện của các ngươi, phái người dẫn chúng ta đi xem, đặc biệt là loại cực phẩm mật thất.
Người trung niên ngẩn người, lắc đầu nói:
– Đến đây ai cũng thuê mật thất, chưa ai đòi tham quan cả.Nhưng các hạ có nhị đẳng quý khách bài, đương nhiên có thể tham quan.Ta sẽ phái người tiếp đãi hai vị, chỉ tiếc là phòng cực phẩm đã kín hết rồi, tạm thời không tham quan được.
Chu Sở nhướng mày, nói:
– Hai người chúng ta chủ yếu muốn xem cực phẩm mật thất, mấy loại khác xem làm gì? Gọi bừa một người ra là được.
– Cái này…không hay lắm đâu.
Người trung niên cũng thấy bực mình, nhưng đối phương khí thế bức người, lại có nhị đẳng quý khách bài, hắn không dám đắc tội.
– Có gì không hay? Lẽ nào tấm lệnh bài này không đủ đẳng cấp?
Chu Sở lạnh lùng nói.
Người trung niên cố giữ bình tĩnh, ôn tồn nói:
– Nếu hai vị muốn thuê phòng cực phẩm thì có thể dùng nhị đẳng quý khách bài.Nhưng chỉ tham quan thôi thì gọi người đang tu luyện ra không tiện, vì tu luyện cần sự yên tĩnh, không được làm phiền.
Mặt Chu Sở trầm xuống, quát:
– Tu luyện cần ngươi dạy à? Nếu ngươi không quyết được thì gọi người phụ trách ra đây.
Sắc mặt người trung niên biến đổi, những võ giả đang xếp hàng cũng xôn xao.
Có thể giữ nhị đẳng quý khách bài, lại dám gọi người phụ trách, xem ra hai người này có lai lịch thật, mấy người lúc nãy đòi dạy cho họ một bài học cũng im thin thít.
Tần Xuyên thấy vậy thì khuyên:
– Chu Sở, thôi đi.Nếu người ta không tiện thì lần sau chúng ta quay lại.
Chu Sở lạnh lùng nói:
– Tiện cái gì, chẳng lẽ bắt chúng ta dùng thời gian quý báu để chờ đợi mấy kẻ tầm thường này chắc?
Người trung niên thấy đối phương muốn gây sự, đành nói:
– Yêu cầu của các hạ không đúng quy định, ta sẽ liên hệ với người phụ trách Tĩnh Nhã Thánh Địa.
Hắn lấy ra một tấm lệnh bài, vẽ vài ký hiệu rồi đánh vào trong đó, sau đó đập vỡ nó trong lòng bàn tay.
Không gian xung quanh khẽ rung động, xuất hiện vài vết nứt đen nhỏ như sợi tóc, nhưng biến mất ngay lập tức.
– Hai vị chờ một lát, Tiết Hồng Đào đại nhân, người phụ trách ở đây, sẽ đến ngay.
Người trung niên khách khí nói:
– Hai vị có muốn vào phòng khách quý nghỉ ngơi một lát không?
Chu Sở nói:
– Không cần, cứ chờ ở đây.Nếu uống hết chén trà mà người vẫn chưa đến thì chúng ta sẽ tự đi xem.
Trên mặt người trung niên thoáng hiện vẻ giận dữ, nhưng không dám nói ra, nói:
– Được, tùy hai vị.Xin nhường đường cho ta làm việc.
