Đang phát: Chương 208
Dù không tìm thấy Tinh Hải Long Cung, cảnh đẹp nơi này cũng khiến chuyến đi đáng giá.Phải cảm ơn Sở Vân mới đúng.
Kim Bích Hàm vốn không mấy hy vọng, nghĩ rằng Tinh Hải Long Cung quá xa vời nên an ủi Sở Vân.
Thư Thiên Hào lại hỏi:
– Sở nhi, sao con lại nghĩ vậy?
Sở Vân cười, kể lại những thông tin kiếp trước hắn thu thập được, biểu hiện của Khương Bác lúc cuối đời, tính cách của ông ta, cùng kinh nghiệm từ những người thất bại khác để suy đoán.
Ban đầu mọi người nghĩ cậu đùa, nhưng dần dần sắc mặt thay đổi.
Nghe Sở Vân giải thích, mắt Thư Thiên Hào lóe lên:
– Thu thập tỉ mỉ, suy đoán hợp lý!
Ông vỗ vai Sở Vân, vui mừng nói:
– Hảo tiểu tử! Làm ta giật mình.Con thu thập những thứ này từ khi nào?
– À, khi còn ở Thiên Ca Thư Viện.Con tò mò về Tinh Hải Long Cung nên tìm đọc tài liệu thôi ạ.
Sở Vân lau mồ hôi.Cậu không giỏi nói dối.
Kim Bích Hàm kinh ngạc:
“Mình luôn ở bên Sở Vân, vậy mà cậu ấy lại tranh thủ thời gian đọc nhiều tài liệu như vậy.Xem ra mình chưa hiểu cậu ấy đủ rồi!”
Cô vốn nghĩ đã hiểu rõ Sở Vân, nhưng giờ lại thấy mình bỏ lỡ quá nhiều điều.Càng ở bên Sở Vân, cô càng kinh ngạc và thấy mê muội.
Nhan Khuyết hy vọng:
“Thiếu chủ giải được truyền thừa của ba viện chủ, lần này có tìm được Tinh Hải Long Cung không?”
– Nếu ta đoán không sai, các ngươi nhìn lên trên đầu xem.
Sở Vân chỉ lên trên.
– A, ánh sao rực rỡ, kết nối thành một con đường!
Kim Bích Hàm kinh hô.
– Người đời chỉ mải mê cảnh đẹp rừng san hô, nên khu vực Vệ gia bảo vệ ít người khám phá.Hoặc nếu có người lặn xuống, mắt cũng bị rừng san hô thu hút.Dù có ai thấy ánh sao trên biển đêm, cũng không nghĩ nó liên quan đến Tinh Hải Long Cung!
Nhan Khuyết thở dài, giờ mới nhận ra.Nếu được chỉ điểm, ai cũng thấy được điều kỳ lạ này.
Ánh sao dẫn đường, ẩn chứa một lối đi mờ ảo.Nó xuyên qua rừng san hô, vào một khe bí ẩn đầy chướng ngại vật.Nếu không có ánh sao, có lẽ đã lạc đường.
Chỉ một lát sau, Mật Tiềm Chu vượt qua rừng san hô.Một cung điện tráng lệ hiện ra!
– Tinh Hải Long Cung!
Thư Thiên Hào run lên.
– Trời ơi!
Nhan Khuyết ngỡ mình đang mơ.
Kim Bích Hàm sững sờ nhìn cánh cửa Long Cung.Trên đó khắc bốn chữ cổ kính: “Tinh Hải Long Cung”!
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là Tinh Hải Long Cung!
Ba người kinh ngạc tột độ.Bao người tìm kiếm không được, hôm nay lại thấy nó.Mà tất cả là nhờ một thiếu niên đọc tài liệu và suy đoán.
– Thiên tài là gì?
Kim Bích Hàm là công chúa Đôn Hoàng, tài năng hơn người, kiến thức uyên bác.
Thư Thiên Hào từng trải, ẩn mình cả đời, cũng là một thiên tài.
Nhan Khuyết được gọi là thiên tài áo vải, đứng đầu thư sinh Thiên Ca Thư Viện.
Nhưng giờ đây, cả ba đều nghĩ mình chưa hiểu hết từ “Thiên tài”.
Họ kinh ngạc nhìn Sở Vân, muốn nhìn thấu cậu.
Nhưng không thể.
Dù thế nào, Sở Vân vẫn như một lớp sương mù dày đặc, ẩn chứa vô vàn bí ẩn.
– Hảo tiểu tử, Thư Thiên Hào ta tự hào về con!
Thư Thiên Hào cảm thán.
– Thiếu chủ, người thật sự là…
Nhan Khuyết không tìm được từ nào để diễn tả, chỉ giơ ngón cái lên.
– Ngươi luôn khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác.
Kim Bích Hàm mỉm cười rạng rỡ.
Ba ánh mắt rực lửa khiến Sở Vân ngại ngùng, cậu cười:
– Mật tàng ngay trước mắt rồi, cùng đi xem thôi.
Xung quanh Tinh Hải Long Cung khoảng mười trượng không có nước biển.Một lực lượng vô hình tạo thành vòng bảo vệ đẩy nước ra.
Mọi người tập trung trước cửa Long Cung, ai nấy đều vô cùng phấn khích.Nhìn Tinh Hải Long Cung, họ run lên.
Thư Thiên Hào tự hào nói, cho rằng công lao này thuộc về Sở Vân.
Mọi người reo hò:
– Thiếu đảo chủ đúng là thiên tài!
– Thư gia đảo ta có người kế thừa rồi, quật khởi ngay trước mắt!
– Có mật tàng Long Cung, còn sợ gì quân địch liên minh?
Mọi người thán phục, thậm chí có người khóc vì vui mừng.Họ một lòng trung thành với Thư gia đảo, niềm vui không giấu nổi trên mặt.
Sở Vân bình tĩnh, cảm xúc lẫn lộn.Kiếp trước cậu tìm được Tinh Hải Long Cung khi đã tàn phế.Hôm nay, gặp Thương Lam Hải Long sớm hơn hai mươi năm, chắc chắn sẽ viết nên một câu chuyện thú vị!
Bên cạnh cậu vẫn là nghĩa phụ Thư Thiên Hào, Kim Bích Hàm, Nhan Khuyết giúp sức, và hơn mười người trung thành đi theo.
