Đang phát: Chương 208
Một nữ tử áo đỏ, sau lưng vác cây tam xoa kích dài thượt bước ra, đánh giá Mạc Vô Kỵ một lượt rồi cất tiếng:
– Xin hỏi vị bằng hữu đây muốn đi đâu?
Y phục nàng dính đầy vết máu, trên cổ còn vương vài vệt khô khốc, xem ra trên đường đến đây đã trải qua không ít tranh đấu.
Mạc Vô Kỵ đáp:
– Ta muốn đến Vu Tuyết Quận Quốc, cô nương có biết đường không?
Nữ tử chỉ về phía đông:
– Ngươi cứ men theo hướng này mà đi, thẳng tiến sẽ đến Thiên Thái Lĩnh Chủ Quốc.Đến đó rồi, muốn đi đâu cũng có bản đồ bán, còn có cả xe thú đưa đón.
– Vậy xin hỏi đây là địa phương nào? – Mạc Vô Kỵ hỏi tiếp.
Nữ tử chỉ về phía tây:
– Bên kia là địa bàn của Vũ Quang Lĩnh Chủ Quốc.Chỗ này nằm giữa Thiên Thái Lĩnh Chủ Quốc và Vũ Quang Lĩnh Chủ Quốc, gọi là Bệnh Mộc Nguyên.
Cô gái này có vẻ rất rành đường xá xung quanh, lại thêm việc đối phương có vẻ là người của mấy tổ chức lính đánh thuê, Mạc Vô Kỵ chợt nảy ra một ý, hỏi tiếp:
– Cô nương có biết Vu Tuyết Quận Quốc không?
– Từng qua rồi.- Cô gái đáp ngắn gọn.
– Ta nghe nói ở Vu Tuyết Quận Quốc có một ổ mã tặc tên là Hắc Vĩ Phong, cô nương có biết bọn chúng không? – Mạc Vô Kỵ vội hỏi.Hắc Vĩ Phong đã giết cả nhà Kinh Lãnh Bội, nghe nói đang ẩn náu ở Vu Tuyết Quận Quốc.
Kinh Lãnh Bội, Thập Tam Nương và Mạc Hương Đồng đều đi cùng nhau, nếu các nàng muốn báo thù, chắc chắn sẽ đến Vu Tuyết Quận Quốc tìm Hắc Vĩ Phong.
– Không biết…- Nữ tử hừ một tiếng, quay người bỏ đi, vẻ mặt không còn bình thản.Sau khi nàng rời đi, vẫn còn vài người cảnh giác nhìn chằm chằm Mạc Vô Kỵ.
Mạc Vô Kỵ lập tức hiểu ra, người phụ nữ này chắc chắn có liên quan đến Hắc Vĩ Phong, nếu không thái độ của nàng đã không như vậy.
– Con nhỏ này quen biết Hắc Vĩ Phong, có nên giết quách cho xong không?
Tuy Mạc Vô Kỵ không cố ý nghe lén, nhưng hắn vẫn nghe được tiếng người lầm rầm từ xa.Thần niệm hắn mạnh mẽ, thực lực lại hơn hẳn đối phương, dù giọng nói có nhỏ đến đâu cũng không thoát khỏi tai hắn.
– Không cần làm phức tạp, thằng kia gọi Hắc Vĩ Phong là mã tặc, chắc không phải người một nhà.
Lại có người nhỏ giọng bàn tán.
– Hừ, Hắc Vĩ Phong vốn dĩ chính là mã tặc mà.
Nghe những lời này, Mạc Vô Kỵ hiểu ra, người này có thù oán với Hắc Vĩ Phong.
Mạc Vô Kỵ đang định tiến lên giải thích rằng hắn cũng có thù với Hắc Vĩ Phong, thì bỗng nghe thấy tiếng hú của thú vật vọng đến.
– Địch tập kích!
Một tiếng hét chói tai vang lên từ xa, hai người cưỡi ngựa lao nhanh trở về, thoáng chốc đã đến gần.Nhìn dáng vẻ của họ, hẳn là trinh sát.
Mạc Vô Kỵ thầm kinh ngạc, tiếng hú xuất hiện quá đột ngột, ngay cả hắn cũng vừa mới nghe thấy.Thảo nào đội lính đánh thuê này không hề phát hiện sớm.
– Mau lên!
Tất cả mọi người, kể cả những người đang nhóm lửa nấu cơm, đều vội vã cầm vũ khí đứng lên, nhanh chóng leo lên tọa kỵ và một chiếc xe ngựa.Ngay cả mấy người đang nhìn chằm chằm Mạc Vô Kỵ cũng không còn thời gian để ý đến hắn nữa, mà cùng mọi người thu dọn đồ đạc.
Mạc Vô Kỵ có chút cạn lời, đằng xa đã thấy một đám người cưỡi thú vật lao đến, chờ bọn hắn luống cuống tay chân thu dọn xong đồ đạc, thì người ta đã vây đến rồi.Cho dù thu dọn xong rồi bỏ chạy, liệu có chạy thoát khỏi đám kỵ sĩ kia không?
– Không cần thu dọn nữa, lập đội hình tại chỗ!
Nữ tử vừa nãy nói chuyện với Mạc Vô Kỵ hiển nhiên rất có kinh nghiệm, biết rằng lần này phát hiện địch tình quá muộn, trốn không thoát.
Đội hình vừa được thiết lập, thì đám kỵ sĩ đã lao đến, có chừng ba bốn mươi con ngựa.Trong khi đó, bên phía nữ tử, kể cả hai người vừa trở về, cũng chỉ có chín người, mà người nào người nấy đều mang thương tích.
Đội kỵ sĩ kia lao đến, không xông thẳng vào mà đột ngột ghìm cương thú kỵ, dừng lại cách chín người vài mét.
Khung cảnh trở nên quỷ dị, chín người và hơn ba mươi kỵ sĩ giằng co, ở giữa vị trí giằng co lại đứng một mình Mạc Vô Kỵ.
– Giao đồ ra đây!
Một kỵ sĩ cường tráng cưỡi trên lưng thú vật bước ra từ đội ngũ, nhìn chằm chằm nữ tử kia lạnh lùng nói.
Mạc Vô Kỵ hiểu ra, hai bên đang tranh giành một thứ gì đó.Thứ này hiện đang nằm trong tay nhóm người yếu thế hơn, và đội thú kỵ kia đến để đòi lại.
Mạc Vô Kỵ không biết những người này đang tranh giành thứ gì, hắn cũng không định ra tay ngay, mà muốn đứng sang một bên quan sát trước đã.
– Giết hắn!
Ngoài dự đoán của Mạc Vô Kỵ, hắn vừa quay người đi thì tên kỵ sĩ dẫn đầu đội ngũ liền hét lớn.Theo tiếng hét là một mũi tên dài bắn về phía hắn.
Mạc Vô Kỵ giật mình quay đầu lại, mũi tên sượt qua vành tai hắn.
Mũi tên này khiến Mạc Vô Kỵ nổi giận, nếu không phải hắn né đầu kịp thời, thì mũi tên đã xuyên thẳng từ gáy ra trán hắn rồi.
– Ta không cùng bọn họ một phe, bằng hữu không hỏi xanh đỏ đen trắng đã động thủ, có phải nên cho ta một lời giải thích hợp lý không?
Mạc Vô Kỵ quay người lại, trong lời nói mang theo một tia sát khí.Nếu là tu sĩ khác, chắc chắn sẽ không hỏi câu này, có lẽ đã ra tay giết người rồi.Dù đã trở thành tu sĩ, Mạc Vô Kỵ vẫn không quen với kiểu hành xử không cần lý lẽ, giết người xong là xong.
– Ha ha, để Vô Thường Vô Song ta nói lý với ngươi sao? Ai thèm quan tâm ngươi có cùng bọn chúng hay không, Vô Thường Vô Song ta đến đây, quy củ là không ai được nhúc nhích.Ngươi dám phá quy củ của Vô Thường Vô Song ta, xông lên, cho hắn biết quy củ của Vô Thường Vô Song ta không ai dám phạm…
Tên kỵ sĩ đứng đầu cười ha hả, rồi lại vung tay lên.
Lần này không phải một mũi tên, mà là ba bốn chục mũi tên bắn về phía Mạc Vô Kỵ.
Mạc Vô Kỵ vung tay lên, những mũi tên này trong mắt hắn trở nên chậm chạp vô cùng.Trong chớp mắt, hơn ba mươi mũi tên đều bị Mạc Vô Kỵ tóm gọn.Chưa kịp để mọi người hoàn hồn, Mạc Vô Kỵ lại vung tay lên, ném mạnh hơn ba mươi mũi tên trở lại.
– A, a, a…
Hơn mười tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, cùng với đó là những vệt máu tung tóe, ba mươi lăm kỵ sĩ từ trên lưng thú vật ngã xuống đất.Trên trán mỗi người đều có một mũi tên dài xuyên qua.Hơn ba mươi con ngựa thú mất chủ, nhất thời trở nên xao động.Có vẻ chúng đã được huấn luyện rất kỹ, nên nhanh chóng ổn định lại.
Tên kỵ sĩ duy nhất còn sống hoàn toàn chết lặng.Khi hắn nhìn rõ ràng trên trán mỗi kỵ sĩ ngã ngựa đều có một mũi tên xuyên qua, hơn nữa vị trí đều giống hệt nhau, hắn như bị sét đánh ngang tai.
Chín người đang giằng co căng thẳng bên kia cũng chết lặng không kém.Ba mươi sáu kỵ sĩ có thể dễ dàng tước đoạt mạng sống của họ, lại chỉ trong nháy mắt đã biến thành ba mươi lăm cái xác không hồn cộng thêm một tên còn chưa kịp phản ứng.
Mạc Vô Kỵ chậm rãi bước đến trước mặt tên kỵ sĩ còn sống, phá tan sự ngây dại của hắn:
– Bây giờ làm sao đây? Ta lỡ tay phá quy củ của Vô Thường Vô Song rồi.
Nói rồi, Mạc Vô Kỵ nhấc chân đá mạnh, chân trước của con thú vật mà tên kỵ sĩ đang cưỡi lập tức gãy lìa.Con thú hí lên một tiếng, ngã nhào xuống đất.Tên kỵ sĩ cũng ngã theo, quỳ rạp trên mặt đất.
Gã kỵ sĩ cao lớn giờ phút này trông thật thảm hại, không thốt nên lời.Vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng trước đó giờ đã biến thành một nụ cười gượng gạo.
– Tam Kiều Thợ Săn Hoa Huyên bái kiến tiền bối, trước kia mắt chó không nhận ra tiền bối, xin tiền bối thứ lỗi.
Nữ tử đã hỏi đường Mạc Vô Kỵ, sau khi nghe được Mạc Vô Kỵ hỏi về Hắc Vĩ Phong liền vội vã quay lại, cúi người hành lễ với Mạc Vô Kỵ nói.
Mạc Vô Kỵ hỏi:
– Tam Kiều Thợ Săn, các ngươi là đội mạo hiểm?
Hoa Huyên vội vàng giải thích:
– Chúng ta chưa tính là đội mạo hiểm, miễn cưỡng coi là lính đánh thuê, đồng thời cũng nhận một phần việc hộ tống.
Mạc Vô Kỵ gật đầu:
– Vậy Vô Thường Vô Song này là cái gì?
Hoa Huyên nghiêm giọng nói:
– Vô Thường Vô Song là một bang lính đánh thuê lớn nhất ở Bệnh Mộc Nguyên, hoặc có thể nói là mã tặc.Dẫn đầu là hai anh em, tên là Vô Thường và Vô Song.Chúng sống ở khu vực giữa Thiên Thái Lĩnh Chủ Quốc và Vũ Quang Lĩnh Chủ Quốc, thực lực rất mạnh.Có thời điểm, chúng có đến một vạn kỵ binh chính quy.Chúng làm đủ chuyện ác ở vùng này, giết người như ngóe.Ban đầu, thương lữ đi qua Bệnh Mộc Nguyên đều bị Vô Thường Vô Song giết chết.Sau này chúng thay đổi sách lược, chỉ cần thương lữ đi qua Bệnh Mộc Nguyên đều bị chúng cướp đi một nửa hàng hóa.Ai phản kháng, lập tức bị giết.
Mạc Vô Kỵ nghi ngờ hỏi:
– Nếu vậy, tại sao hai Lĩnh Chủ Quốc không tiêu diệt chúng?
Hoa Huyên thở dài:
– Bởi vì quân đội của Vô Thường Vô Song quá mạnh, hơn nữa di chuyển rất nhanh, căn bản không thể tiêu diệt được.Một khi Lĩnh Chủ Quốc nào dám nói sẽ tiêu diệt chúng, chúng lập tức sẽ liên kết với Lĩnh Chủ Quốc khác tấn công ngược lại.Hơn nữa ta nghi ngờ, Vô Thường Vô Song có cấu kết với quốc chủ của hai Lĩnh Chủ Quốc.
– Tiền bối, thủ lĩnh của chúng ta, Vô Thường đại nhân và Vô Song đại nhân đều là tiên sư…
Tên kỵ sĩ bị Mạc Vô Kỵ đá xuống ngựa nhanh chóng chớp thời cơ nói một câu, hắn muốn Mạc Vô Kỵ có chút kiêng kỵ, rồi tha cho hắn một mạng.Nhưng hắn chưa kịp nói hết câu đã bị Mạc Vô Kỵ đạp cho một cước.
– Bọn chúng tìm các ngươi đòi cái gì?
Mạc Vô Kỵ vốn không định hỏi chuyện này, những tranh đấu giữa phàm tục thì có thứ gì tốt đẹp đâu? Nhưng nghe đối phương nói Vô Thường Vô Song đều là tiên sư, hắn lập tức muốn biết bọn chúng đang theo đuổi thứ gì.
Hoa Huyên khom người thi lễ nói:
– Bẩm tiền bối, là một tấm hải đồ, hải đồ chỉ đến một tiên phủ trên biển.Tấm hải đồ đó không còn trên người ta, ta đã giao cho đại tỷ Thập Nhất Nương.
Hải đồ Vô Thường Vô Song cũng biết, nàng không cần phải giấu giếm vị tiền bối cường đại này.
– Thập Nhất Nương?
Mạc Vô Kỵ chợt nghe thấy một cái tên quen thuộc, vội hỏi.
Hoa Huyên vội vàng nói:
– Thập Nhất Nương là đại tỷ của Tam Kiều Thợ Săn chúng ta.
– Có đại tỷ, vậy còn nhị tỷ nữa sao? – Mạc Vô Kỵ hỏi tiếp.
– Đúng vậy, nhị tỷ của Tam Kiều Thợ Săn chúng ta là Kinh Lãnh Bội, tam tỷ là Mạc Hương Đồng…
– Các nàng hiện đang ở đâu? – Mạc Vô Kỵ kích động cắt ngang lời Hoa Huyên.Thấy Hoa Huyên ngạc nhiên nhìn mình, Mạc Vô Kỵ giải thích:
– Ta và Thập Nhất Nương là bạn bè, Mạc Hương Đồng là đường muội của ta.Ta hỏi về Hắc Vĩ Phong là vì Kinh Lãnh Bội muốn báo thù, nên muốn tìm Hắc Vĩ Phong hỏi thăm trước.
