Đang phát: Chương 208
Ầm ầm ầm!
Lục Thiếu Du thấy trong thung lũng tràn ngập khói độc đen kịt, hai ông già liên tục tấn công, quét sạch đám khói độc để không ai có thể lại gần.
Thung lũng rung chuyển, trên bầu trời vang vọng những tiếng nổ chói tai.Hai ông già tấn công với cường độ khủng khiếp, mỗi đợt tấn công vung ra đều làm không gian vặn vẹo, tạo nên những tiếng nổ lớn.
Ở chính giữa thung lũng, mùi thuốc nồng nặc bốc lên, có người vẫn đang luyện đan.Hai ông già không ngừng tấn công khiến người kia khó giữ được sự ổn định, rất khó để luyện đan thành công.
Ông già béo mặt mày u ám hét lớn:
– Đông Vô Mệnh, độc trận của ngươi chẳng có gì đặc biệt cả, phá!
Chân khí thuộc tính thổ bùng nổ, ông già béo vung chưởng từ xa.Chưởng thế đánh ra, năng lượng vô hình dao động dữ dội trong thung lũng.Chưởng ấn to lớn hòa vào không gian, lặng lẽ quét về phía nơi đầy mùi thuốc.
Khói độc đen kịt trong nháy mắt tụ lại thành móng vuốt khói đen khổng lồ chắn trước chưởng ấn.
Chưởng ấn đánh mạnh vào móng vuốt khói đen, năng lượng chân khí thuộc tính thổ hùng hậu tràn ngập, không gian thung lũng bị vặn vẹo.Thanh thế khiến người ta kinh sợ, Lục Thiếu Du ở phía trên thung lũng cũng phải rụt rè nhìn trộm.
Đây mới là cường giả thật sự, chỉ cần giơ tay nhấc chân, mỗi đợt tấn công đều vô cùng mạnh mẽ.
Ầm!
Năng lượng cuồng bạo thổi tan, móng vuốt khói đen nhìn có vẻ yếu ớt nhưng lúc này lại vô cùng kiên cố.Khói đen bị đánh tan lại nhanh chóng ngưng tụ, mang theo mùi nồng xộc vào mũi, hít phải một hơi cũng đủ gặp rắc rối.
– Chẳng lẽ là lão độc vật?
Lục Thiếu Du nhìn khói độc đầy trời, liên tưởng đến giọng nói quen thuộc kia, hắn nghĩ ngay đến một người.Lão độc vật Thôi Hồn Độc Suất.
Trong khói độc lại vọng ra tiếng quát:
– Hừ! Độc trận của ta sao có thể bị các ngươi dễ dàng phá?
Lục Thiếu Du nghe kỹ hơn:
– Đúng là lão độc vật rồi, sao lão lại ở đây?
Giọng nói trong khói độc, ngoài lão độc vật Thôi Hồn Độc Suất ra thì còn ai? Lần trước chạy trốn trong dãy núi Vụ Đô, Lục Thiếu Du cứ tưởng sau này không còn dịp gặp lại lão độc vật, ai ngờ lại tình cờ gặp ở đây.
Lục Thiếu Du nhướng mày nói:
– Thôi, chuồn thôi.
Lão độc vật không dễ chọc, nếu để lão ta thấy Lục Thiếu Du, không chừng lại cho hắn ăn một viên độc dược, đi là thượng sách.Vở kịch này không nên xem, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.
Ông già tóc bạc hét lớn:
– Đông Vô Mệnh, ta chờ xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu? Với tình huống hiện tại của ngươi, chắc không chịu được lâu đúng không? Để xem ngươi có thể đối kháng lại hai chúng ta hợp sức không?
Hai ông già tự kết ấn, hai luồng năng lượng hùng hậu ngưng tụ trong thung lũng, không gian rung rẩy.
Năng lượng cuồng bạo tràn ngập, hình thành vầng sáng rực rỡ, một xanh một vàng, hóa thành hai quả cầu năng lượng to lớn.
Hai quả cầu ánh sáng xoay tròn, năng lượng ngập trời, thiên địa như chìm xuống, năng lượng này quá khủng bố.
Hai ông già nhanh chóng đổi thủ ấn, đẩy quả cầu năng lượng, sức mạnh tuôn trào.
Vù vù vù!
Hai quả cầu ánh sáng xé rách không gian, vặn vẹo dòng khí, rít gào lao vào đám khói độc dày đặc, năng lượng kèm theo khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Khói độc màu đen kịt bám vào chính giữa, mùi hôi bốc lên cao.Sóng năng lượng kịch liệt nổi lên, khiến tim người đập nhanh.
Trong nháy mắt, hai quả cầu năng lượng to lớn đập mạnh vào khói độc, khói độc như sóng dạt ra, gợn sóng vặn vẹo không gian rộng lớn trong thung lũng.Không gian biến dạng, phình to ra.
Ầm ầm ầm!
Tiếng nổ chói tai vang vọng trên bầu trời, ba luồng năng lượng to lớn va chạm trong không trung.Các năng lượng đụng mạnh vào nhau, bão năng lượng khủng khiếp như cơn lốc quét qua.Thung lũng rung chuyển như động đất.
Ầm ầm ầm!
Trong thung lũng lại vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc.Khói đen tan tác, đoàn lửa khổng lồ bay tứ tung.Chính giữa thung lũng, một ông già áo đen ngồi xếp bằng, miệng chảy ra máu, mặt tái mét.Trước mặt ông già áo đen có một cái đỉnh to, các đốm lửa tứ tán chính là linh hỏa nổ tung trong đỉnh lớn.
Lục Thiếu Du định thừa cơ bỏ chạy, nhưng vừa đứng dậy thì vì thực lực ba người quá mạnh, chấn động thung lũng, đá rơi như mưa, khiến hắn cùng một hòn đá cao hai thước lăn xuống dưới.
– Chết tiệt!
Lục Thiếu Du nhanh chóng vận chuyển chân khí, đá vụn đập vào lưng hắn.Lục Thiếu Du nhảy vọt mấy cái, mặt xám mày tro đáp xuống một thung lũng, vừa đúng lúc đứng cách Thôi Hồn Độc Suất không xa.Lục Thiếu Du vừa rơi xuống thung lũng thì Tiểu Long rơi khỏi vai hắn, giờ lại nhảy lên người hắn.
Thôi Hồn Độc Suất và hai ông già nhìn Lục Thiếu Du đột nhiên xuất hiện, cùng nhướng mày.
Lục Thiếu Du cười khổ chào Thôi Hồn Độc Suất:
– Lão thúc, chúng ta lại gặp mặt.
– Là tiểu tử nhà ngươi? Ta cứ tưởng ngươi đã chết trong dãy núi Vụ Đô rồi chứ.
Thôi Hồn Độc Suất cất cái đỉnh trước mặt, nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm, khá bất ngờ khi thấy hắn.Ánh mắt Thôi Hồn Độc Suất nghi ngờ nhìn Tiểu Long trên vai Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du hành lễ:
– Suýt chết mới thoát ra được, các người cứ tiếp tục, ta không quấy rầy, xin phép đi trước.
Lục Thiếu Du xoay người định chạy ra ngoài thung lũng, hắn không thể chơi chung với bọn họ được.
Ông già béo mặt mày u ám nhìn Lục Thiếu Du, nói:
– Tiểu tử, ngươi quen Đông Vô Mệnh? Vậy thì đừng đi nữa.
Thôi Hồn Độc Suất liếc ông già béo mặt mày u ám:
– Phương Thành Hữu, một đứa nhóc còn chưa dứt sữa mà ngươi cũng muốn giết sao? Hắn không hề biết chuyện giữa ta và Thiên Tinh tông các ngươi.
Thôi Hồn Độc Suất ném viên đan dược cho Lục Thiếu Du:
– Tiểu tử, đây là thuốc giải Phệ Huyết Hóa Cốt đan, ngươi mau đi đi.
Lục Thiếu Du nhận lấy đan dược, sửng sốt nhìn.Lão độc vật bị sao vậy, tự nhiên nổi lòng từ bi? Nhưng Lục Thiếu Du đã sớm giải độc rồi.
Ông già béo mặt mày u ám lạnh lùng quát:
– Đông Vô Mệnh, ngươi chưa từng tốt bụng như vậy, tiểu tử này và ngươi có quan hệ không bình thường, ta càng không thể thả hắn!
Ông già béo mặt mày u ám lao về phía Lục Thiếu Du.
Thôi Hồn Độc Suất biến mất tại chỗ, lão ta chắn trước mặt Lục Thiếu Du:
– Phương Thành Hữu, ta chỉ nợ tiểu tử này một nhân tình, ngươi có cần phải làm vậy không?
Bàn tay Thôi Hồn Độc Suất vung ra, khói độc màu đen bao phủ không gian.
Thôi Hồn Độc Suất nói với Lục Thiếu Du:
– Tiểu tử, trốn nhanh lên, thoát được thì coi như ngươi số lớn, không thoát được thì coi như xui xẻo.
Thôi Hồn Độc Suất xách Lục Thiếu Du bay ra ngoài thung lũng.
Ông già tóc bạc cũng bay lên trên, chân khí vận chuyển, phong tỏa không gian rộng lớn:
– Thôi Hồn Độc Suất, ngươi không trốn thoát được đâu!
Thôi Hồn Độc Suất sắc mặt âm trầm nói:
– Tất Phương Sơn, hai tên vô sỉ, có giỏi thì đấu tay đôi!
Ông già béo mặt mày u ám Phương Thành Hữu đến sau lưng Thôi Hồn Độc Suất, hai ông già một trước một sau bao vây Thôi Hồn Độc Suất vào giữa.
Lục Thiếu Du ở giữa không trung thầm nghĩ, lão độc vật tốt nhất đừng thả hắn xuống, hắn không có vũ kỹ bay, nếu té xuống sẽ bị thương nặng.
Ông già tóc bạc lạnh lùng nói:
– Đấu tay đôi? Một người sẽ không làm gì được ngươi.Vô sỉ? Đông Vô Mệnh nhà ngươi tốt lành hơn ai?
