Chương 2078 Đột Nhập

🎧 Đang phát: Chương 2078

Màn sương tan đi, nơi Hàn Lập vừa đứng bỗng trở nên trống không.
Nữ tử áo vũ hoảng hốt đảo thần niệm, nhưng bóng dáng Hàn Lập đã bặt vô âm tín, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
“Đạo hữu không cần kinh hoảng, Thanh Dực tộc nhân sắp tới rồi.Nhanh chóng hành động đi!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai, khiến nàng càng thêm kinh sợ, không dám chần chừ, liền kích phát phù lục trong tay.
Tử quang lóe lên, thân hình nàng cũng tan vào màn sương tím, biến mất không dấu vết.
Thái Nhất Hóa Thanh phù, trong tay kẻ tu vi khác nhau, hiệu quả ẩn nặc cũng hoàn toàn bất đồng.Với tu vi Hợp Thể của nàng, hiệu quả vượt xa Hàn Lập khi còn Hóa Thần, Luyện Hư.Trừ phi đám Thanh Dực tộc có Ma Tôn cẩn thận dùng thần niệm dò xét, nếu không, tuyệt đối không thể phát hiện ra tung tích của nàng.
Còn Hàn Lập, khi sử dụng Thái Nhất Hóa Thanh Phù, trừ phi là những gã đỉnh giai Ma Tôn chỉ kém Đại Thừa nửa bước, còn lại, Ma Tôn bình thường căn bản không thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Lúc này, con phi xà khổng lồ từ xa cũng đã dừng lại trước ngọn núi sương phủ, lơ lửng trên không.
Lão giả Ma tộc dẫn đầu đánh giá một lượt, giơ tay bắt quyết hướng xuống phía dưới.
Một đạo thanh quang bắn ra, lóe lên rồi biến mất trong sương mù.
Chỉ một lát sau, mùi hương trong sương bỗng nồng đậm gấp bội, một trận dao động dị thường truyền đến.Sương mù tách ra, hiện ra một thông đạo rộng chừng một trượng, mơ hồ thấy bóng dáng kiến trúc ở phía xa.
Lão giả Ma tộc không chút do dự, dậm chân lên lưng cự xà.
Ma thú thét lên một tiếng “Tê tê”, thanh quang chớp động, thân hình thu nhỏ lại vô số lần.Lão giả vung tay áo, thu tiểu xà vào.
Lão giả quay lại mỉm cười nói vài câu với đám người trẻ tuổi, rồi lập tức bay vào thông đạo.
Đám Ma tộc trẻ tuổi vui vẻ hớn hở theo sát phía sau.
Chỉ trong vài hơi thở, đoàn người biến mất bên trong thông đạo.
Sương mù từ hai bên thông đạo từ từ khép lại như cũ.
Những Ma tộc phụ trách canh giữ cấm chế không hề hay biết, trong lúc đoàn người trở về, có hai bóng người lặng lẽ theo sát phía sau, tiến vào thông đạo.
Một lúc lâu sau, trên một tòa tháp hắc mộc cao hơn trăm trượng, thân ảnh Hàn Lập vẫn bất động, lơ lửng trên không trung nhìn xuống.Bên dưới là một sơn trại lớn không thua gì một thành thị nhỏ.
Trại này rộng hơn vạn mẫu, dựa vào ba ngọn núi, xung quanh trồng những cây cự mộc cao lớn che kín bầu trời, tạo thành một hàng rào bảo vệ nghiêm mật.
Các cây cự mộc này toàn thân tím biếc, tỏa ra một mùi hương nồng nàn đặc trưng.
Bên trong hàng rào là vô số kiến trúc bằng gỗ lớn nhỏ, đủ để chứa hơn mười vạn Ma tộc nhân sinh sống.
Đối với Thanh Dực tộc ít ỏi, nơi đây quả là một nơi tập trung đông đúc tộc nhân.
Trong số kiến trúc ở Huân Hương trại, có một vài chỗ có vẻ khác thường, cây cự mộc bao quanh những tòa lầu các nhỏ, dường như che giấu điều gì đó.
Lam mang trong mắt Hàn Lập xoay chuyển, quan sát toàn bộ sơn trại, cuối cùng dừng lại ở một kiến trúc có cấm chế dao động.
Quần kiến trúc nằm ở ngã tư đường, một đám vệ sĩ Thanh Dực tộc không ngừng tuần tra canh gác.
Thanh Dực nhân thông thường cũng tránh xa nơi đó, dường như không dám tùy tiện đến gần.
Lam mang trong mắt Hàn Lập tắt lịm, thân hình trong suốt từ từ hạ xuống mặt đất, nơi hoàn toàn không có bóng người.
Hào quang chợt tắt, một gã Thanh Dực nhân với khuôn mặt giống hệt Hàn Lập không một tiếng động hiện ra.
Biến ảo bí thuật che dấu thân phận này tuy không có hiệu quả ẩn nặc như Thái Nhất Hóa Thanh phù, nhưng đủ để trà trộn vào đám Ma nhân bình thường.
Hàn Lập cười lạnh, nghênh ngang bước ra đường, hướng về phía đám kiến trúc nhỏ kia.
Cùng lúc đó, ở một ngã tư khác trong sơn trại, nữ tử áo vũ cũng thu hồi tác dụng ẩn nặc, biến thành một nữ tử Ma tộc trẻ trung, thần sắc thong dong hướng một góc hẻo lánh khác đi đến.
Trên tay nàng bí mật giữ một tấm thiết bài đỏ như máu, mơ hồ phát ra một cỗ dao động kỳ lạ.
Ở ngay góc nàng đứng là một tòa lầu các to lớn rất đáng chú ý.
Tại một căn nhà gỗ nhỏ ngay góc vắng của Huân Hương trại, bên trong một tầng ngũ sắc quang đoàn, Hàn Lập và nữ tử áo vũ đang ngồi xếp bằng mặt đối mặt.
Hai người vẻ mặt ngưng trọng, dường như đang bàn bạc điều gì đó.
“Nói như vậy, tiên tử đã xác định tòa nhà kia có hạch tâm đệ tử Thanh Dực tộc?” Hàn Lập hỏi.
“Tuyệt đối không sai! Pháp khí của ta phản ứng cực kỳ mãnh liệt! Chỗ khả nghi này ta đã tra xét qua, không chỉ có một hạch tâm đệ tử, mà có lẽ còn nhiều hơn.Nơi này rất có thể là nơi Thanh Dực tộc dùng để bồi dưỡng hạch tâm đệ tử.Đây vừa là tin tốt, vừa là tin xấu!” Nữ tử áo vũ thở dài trả lời.
“Sao vậy? Diệp tiên tử thấy không tốt để ra tay?” Hàn Lập hỏi lại.
“Nếu tập trung hạch tâm đệ tử vào một nơi thì cấm chế nơi đó chắc chắn rất mạnh, có thể còn có Ma Tôn Thanh Dực tộc trấn thủ, thậm chí không chỉ một tên.Như vậy, kế hoạch ban đầu rất khó thực hiện, mà thời gian còn lại không còn nhiều, chúng ta không thể cứ tiếp tục chờ đợi.” Nữ tử áo vũ thừa nhận.
“Không sao, nếu không thể khéo léo ra tay thì phải dùng sức mạnh thôi.Mấy tên Ma Tôn kia ta sẽ giúp ngươi cầm chân, ngươi chỉ cần để ý đến đám Ma tộc đệ tử hạch tâm là được.Như vậy có vấn đề gì không?” Hàn Lập nhíu mày lạnh nhạt nói.
“Nếu không có Ma Tộc tôn giả quấy rầy thì bắt sống một hạch tâm đệ tử không phải là vấn đề.Bất quá, một khi chúng ta động thủ, nếu không thể thoát thân trong thời gian ngắn thì đám cao giai Ma tộc sẽ lũ lượt kéo tới.Huân Hương trại này rộng lớn, số lượng Thanh Dực tộc trung cao giai chắc chắn rất nhiều, chỉ sợ Ma Tôn cũng có ít nhất bảy tám tên, đó là chưa kể đến đám tu vi Luyện Hư.Hơn nữa, phá vỡ cấm chế trấn trại cũng tốn không ít công sức.” Nữ tử áo vũ lắc đầu than thở.
“Việc phá cấm chế cứ giao cho ta.Ta đối với trận pháp chi đạo cũng có chút nghiên cứu, sau hai ngày quan sát đã phát hiện ra một vài điểm yếu.” Hàn Lập dường như đã liệu trước.
“Nếu vậy thì coi như không có vấn đề gì lớn.Chỉ cần có thể nhanh chóng rời khỏi Huân Hương trại thì đám Ma Tôn chắc chắn không thể đuổi kịp chúng ta.Nhưng điều ta lo ngại là không biết hóa thân của Lăng Nguyên Thánh Tổ đang ẩn nấp ở đâu.” Nữ tử áo vũ nghe vậy vui mừng.
“Hóa thân Lăng Nguyên Thánh Tổ! Tốt nhất là nó đừng xuất hiện, nếu không thì chỉ có thể mượn bảo vật tạm thời vây khốn hắn.” Hàn Lập mắt lóe lên nói.
“Ồ, đó chỉ là tình huống xấu nhất thôi! Thôi đi, việc này chưa cần nói tới vội, hai chúng ta tạm thời điều tức nghỉ ngơi, đợi đến tối nay thì lập tức động thủ, tránh đêm dài lắm mộng!” Nữ tử áo vũ đề nghị.
“Được, cứ theo lời tiên tử!” Hàn Lập gật đầu, nhắm mắt nhập định.
Nữ tử áo vũ sắc mặt âm trầm bất định, cẩn thận cân nhắc lại một hồi, sau khi cảm thấy không có vấn đề gì quá lớn, đôi mắt xinh đẹp cũng từ từ nhắm lại.
Khoảng bảy tám canh giờ sau, tại một tòa đại điện không mấy bắt mắt ngay trung tâm Huân Hương trại, một gã Ma tộc tóc đen bóng mượt, trán đầy nếp nhăn, đang ngồi xếp bằng trên một chiếc giường băng phát ra hào quang thanh sắc, cúi đầu yên lặng tu luyện một loại công pháp.
Dựa vào khuôn mặt, không thể đoán được tuổi của gã Ma tộc, nhưng linh áp từ trên người hắn mang lại vô cùng kinh người, rõ ràng là một gã Ma Tôn cường đại.
Phía trước giường ngọc của hắn, cách khoảng một trượng, có một tòa tế đàn nhỏ hình thù cổ quái bằng đá, cao vài thước, mặt ngoài trải rộng chi chít ký hiệu, tựa hồ cực kỳ bất phàm.
Đột nhiên, tế đàn tản ra một đám hắc sắc quang đoàn, phát ra tiếng tê tê vang dội.
Gã Ma tộc nam tử đang chăm chú tu luyện bỗng giật mình ngẩng đầu lên, để lộ ra một đôi mắt xanh biếc, sáng như sao chớp động không ngừng.
“Sao lại như vậy, chẳng lẽ mấy tên tiểu tử kia chạm vào cấm chế!”
Nam tử Ma tộc nhíu mày lẩm bẩm, nhưng động tác lại không hề chậm trễ, tay bấm pháp quyết, nhất thời trong phòng nổi lên một luồng gió lạ, thân hình nam tử cũng theo đó mờ đi trong gió, biến mất.
Ngay sau đó, tại cửa chính của đại sảnh, một trận gió lạ lại nổi lên, thân hình nam tử thoáng hiện ra không một tiếng động.
Nhưng, vị Ma tộc Tôn giả này, sau khi đảo mắt qua đại sảnh, lập tức đồng tử hơi co rút lại.
Ở một góc của đại sảnh, rõ ràng có một bóng người mặc thanh bào đang xoay lưng về phía hắn, mắt nhìn lên bức tường treo một cái hắc sắc cự nhận.
Cái hắc sắc cự nhận này chỉ là một vật trang trí làm bằng vật liệu thông thường, nhưng người mặc thanh bào lại có vẻ rất hứng thú, không có ý quay đầu lại.
Nam tử Ma tộc giật mình, nhưng trên mặt lại làm như không biết, lạnh lùng mở miệng:
“Các hạ là ai, sao nửa đêm dám lén vào bản điện?”
“Không có gì, ta nửa đêm thấy buồn chán, muốn tìm các hạ bàn luận một chút cho vui thôi.” Thanh bào nam tử vẫn chăm chú ngắm nhìn thanh hắc sắc cự nhận, nhàn nhạt trả lời.
“Bàn luận một chút? Ý của các hạ là…” Nam tử Ma tộc đảo mắt, đang muốn hỏi lại cho rõ ràng, nhưng lời nói mới ra khỏi miệng thì bị chặn đứng, một âm thanh ầm ầm dọc theo vách tường truyền đến, làm cho cả đại sảnh rung lên một hồi.
“Không tốt!” Nam tử Ma tộc sắc mặt đại biến, không dám nghĩ nhiều, thân hình liền nhoáng lên một cái, mang theo từng đạo tàn ảnh, trực tiếp hướng về nơi phát ra âm thanh, dường như chỉ trong nháy mắt là tới nơi.
Nhưng lúc này, thanh bào nam tử khẽ cười lạnh, một tiếng sét vang lên, trên người hiện ra vô số sợi thanh bạch điện hồ, rồi thoáng chốc biến mất trong lôi quang.
Ngay sau đó, nam tử Ma tộc chỉ cảm thấy điện quang chợt lóe trước mắt, một gã thanh bào nam tử đã quỷ dị chắn trước mặt, phóng về phía hắn mười đạo kiếm khí sắc nhọn.
“Xuy xuy”, trong nháy mắt, tiếng xé gió vang lên.
Một đám thanh ti rậm rạp từ đầu ngón tay điên cuồng bắn ra, hóa thành một tấm thanh sắc kiếm võng chụp xuống Ma tộc nam tử.

☀️ 🌙