Truyện:

Chương 2075 Tên là Kinh Vân

🎧 Đang phát: Chương 2075

Tiểu Gia Hoa lập tức vui mừng khôn xiết, miệng lẩm bẩm tên mình, chạy đến bên bà La Lan nói:
– Bà ơi, Bảo Bảo có tên rồi!
– Lục Kinh Vân? Hay lắm, hay lắm!
Mọi người như Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh cũng không có ý kiến gì.
Sau khi trò chuyện, Lục Thiếu Du cùng với Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Lôi Lịch Tôn Giả, Phong Linh Tôn Giả và Hỏa Sí Tôn Giả đi xem xét Phi Linh Môn.
Phi Linh Môn sau khi được xây dựng lại, diện tích tăng lên đáng kể, rộng lớn đến kinh ngạc.Muốn đến hậu sơn phải dùng yêu thú bay thay vì đi bộ.Buổi chiều, Lục Thiếu Du còn đến đường hầm không gian xem xét một vòng, khi trở về trời đã nhá nhem tối.
Đêm xuống, màn đêm bao phủ mặt đất, trên bầu trời xa xăm xuất hiện vô số ngôi sao lấp lánh.
Đêm vô cùng tĩnh lặng, vầng trăng sáng lơ lửng trên cao, chiếu xuống dãy Phi Linh như phủ lên một lớp lụa mỏng, lại giống như một màn sương dày đặc.
Trong phòng, đây không phải là lần đầu Vân Hồng Lăng ở lại qua đêm, hai người ôm nhau, ban ngày ở cùng mọi người nên khó có thể tâm sự riêng.
– Lần này chàng làm thiếp hết hồn.
Vân Hồng Lăng nép trong ngực Lục Thiếu Du, ôm lấy người đàn ông mặc áo xanh trước mặt nói:
– Mẹ và mọi người đều lo lắng lắm.Chàng không sao là tốt rồi, lần nào cũng làm chúng thiếp sợ chết khiếp.Không biết sau này chúng thiếp và mẹ còn bị chàng làm cho hú vía bao nhiêu lần nữa.
– Xin lỗi nàng, đã để mọi người lo lắng.
Lục Thiếu Du nói, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng.Trong lòng tràn ngập áy náy, hắn nợ các nàng quá nhiều, lại còn để họ chờ đợi trong lo âu.
– Biết vậy là tốt rồi.
Vân Hồng Lăng cười nhẹ, lộ ra lúm đồng tiền duyên dáng, nàng hỏi:
– Quan hệ của chàng và cô nương Y Y là thế nào? Thiếp thấy hình như hai người cũng khá thân thiết.
– Không có gì cả, nàng là hậu nhân của sư phụ.Nàng biết rõ quan hệ của ta và nàng ấy mà.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ thay đổi, trong lòng lập tức cảnh giác.
– Thật không? Chàng không gạt thiếp chứ?
Đôi tay trắng nõn của Vân Hồng Lăng ôm lấy cổ Lục Thiếu Du, đôi mắt nhìn thẳng vào hắn, bằng trực giác của phụ nữ, nàng có chút không tin.
– Thật sự không có gì, có nàng, Tiểu Linh, còn có Vô Song và Cảnh Văn thì cuộc đời này của ta đã quá đủ.
Lục Thiếu Du nói, đó cũng là lời thật lòng.Hắn thường tự nhủ, có những người con gái yêu thương hắn như vậy, cuộc đời hắn coi như đã viên mãn.
– Tạm tha cho chàng.
Vân Hồng Lăng mỉm cười, rồi nói:
– Không biết Vô Song tỷ thế nào rồi.Thiếp nhớ tỷ ấy quá.
– Hơn ba năm rồi.Có lẽ Vô Song có việc bận, nếu không đã sớm trở lại gặp chúng ta.
Lục Thiếu Du nói, trong đầu hiện lên hình ảnh người con gái thanh nhã.Mới đó mà đã mấy năm không gặp, lòng hắn vô cùng nhớ nhung.
– Đúng vậy.
Vân Hồng Lăng có chút ngượng ngùng, ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Du nói:
– Gần đây mẹ thường nói muốn có cháu, chàng nói chúng ta phải làm sao bây giờ?
– Thật sao?
Lục Thiếu Du lập tức cười gian, nói:
– Vậy thì chúng ta thỏa mãn ước nguyện của mẹ thôi.
– Thiếp không muốn, nghe nói sinh con đau lắm.
Mặt Vân Hồng Lăng ửng đỏ, nghi ngờ hỏi:
– Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, sao thiếp vẫn chưa có? Chẳng lẽ thiếp có vấn đề gì sao?
– Sao có thể thế được, chuyện này còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố, không phải cứ ở bên nhau là được.Còn cần thiên thời, địa lợi, nhân hòa nữa.
Lục Thiếu Du mỉm cười, khóe miệng mang theo ý cười:
– Có hay không cũng không sao, quan trọng là quá trình tạo ra, còn tác dụng phụ thì không cần để ý quá.
– Cái gì mà quá trình tạo ra với tác dụng phụ?
Vân Hồng Lăng nghi hoặc hỏi.
– Nàng sẽ hiểu ngay thôi.
Lục Thiếu Du cười gian, bế bổng nàng đặt xuống giường.
– Thiếp biết ngay chàng sẽ giở trò háo sắc mà, thiếp không để chàng toại nguyện đâu.
– Nàng không cho ta cũng tự làm.
– Chàng dám…A…
Hai người trêu đùa nhau, tiếng kêu khe khẽ vang lên không ngừng.May mắn là trước đó Lục Thiếu Du đã bố trí cấm chế.Một lát sau, Vân Hồng Lăng trên giường không còn mảnh vải che thân, mái tóc đen nhánh mềm mại rối tung, đôi môi đỏ mọng mê người.Làn da trắng như ngọc ửng hồng.
Bốn mắt nhìn nhau, không cần nói cũng hiểu.Lục Thiếu Du ôm trọn thân thể nàng vào lòng, bốn cánh môi hòa quyện, cả hai đều cảm thấy thân thể nóng ran, tiếng thở dốc bắt đầu vang lên.
Một lát sau, Lục Thiếu Du thẳng người, tiến vào.Lập tức hương hoa lan tỏa khắp phòng, cảnh xuân tràn ngập, hai người quấn lấy nhau.
Bên ngoài, bầu trời đêm bao phủ, mọi thứ vô cùng yên bình.
Trong một đình viện, một thiếu nữ áo đỏ khoanh chân ngồi, ngũ quan tinh xảo, da trắng nõn, vẻ đẹp đơn thuần.
Lúc này, quanh thân thiếu nữ áo đỏ được bao phủ bởi một vòng ánh sáng nóng bỏng thuộc tính hỏa.Nàng chính là nhân vật nổi bật trong thế hệ trẻ của Phi Linh Môn, vũ giả tứ hệ, Hoàng Tĩnh Ngọc.
Thiên phú vũ giả tứ hệ, mỹ nhân tương lai, cháu gái của trưởng lão Hoàng Đan của Kim Đường, đệ tử Tôn sứ hộ môn, chỉ riêng những thân phận này cũng đủ khiến danh tiếng của Hoàng Tĩnh Ngọc trong Phi Linh Môn tăng cao.Vì vậy, dù mới mười sáu, mười bảy tuổi, nàng đã có vô số người ngưỡng mộ, nghiễm nhiên trở thành người nổi bật nhất trong đám thanh niên ở Phi Linh Môn.
Một lát sau, không khí yên ả quanh Hoàng Tĩnh Ngọc đột nhiên rung động, từng vòng gợn sóng lan tỏa, cuối cùng xoay quanh thân thể nàng.Chân khí trong đan điền bành trướng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.Bên trong đan điền cũng xảy ra những biến đổi vi diệu.
Chân khí theo kinh mạch toàn thân vận chuyển, cuối cùng tiến vào đan điền.Hoàng Tĩnh Ngọc cảm thấy chân khí trong đan điền đã đạt đến trạng thái bão hòa, ngay cả kinh mạch cũng tràn ngập chân khí, cơ thể đã no đủ đến đỉnh điểm.
Trong giây lát, thủ ấn trong tay Hoàng Tĩnh Ngọc được kết, chân khí dồi dào trong cơ thể lập tức bành trướng như gặp phải một lực hút mãnh liệt.Đan điền đang phình to nhanh chóng co rút lại, chân khí trong kinh mạch lập tức dồn vào đan điền.Ngay lập tức, đan điền cấp tốc khuếch trương, toàn bộ chân khí trong kinh mạch co rút lại, hung hăng nén chặt bên trong đan điền.
“Phanh.”
Âm thanh trầm đục vang lên trong đan điền của Hoàng Tĩnh Ngọc, một luồng chân khí khổng lồ từ trong đan điền tràn ngập kinh mạch.

☀️ 🌙