Chương 2073 Trong một cái nhấc tay.

🎧 Đang phát: Chương 2073

Chương 2071: Trong một cái nhấc tay.
Cốc Quỳnh Anh lắc đầu:
– Diệp sư huynh, tôi chưa từng nghe nói về cô ấy.Diệp sư huynh có biết cô ấy thuộc môn phái nào không?
– Không biết.
Diệp Mặc có chút ảm đạm, ở đại lục Lạc Nguyệt hắn không tìm được Trì Uyển Thanh, nên hy vọng cô ấy sẽ xuất hiện ở đại lục Thần Khung.Nếu biết Trì Uyển Thanh thuộc môn phái nào, hắn đã đi tìm rồi.
– Diệp sư huynh đừng lo lắng, đại lục Thần Khung gần đây đang có cuộc thi đấu giữa các tông môn, kéo dài nửa tháng.Hầu như tất cả các môn phái đều tham gia, chỉ cần Trì Uyển Thanh ở trong tông môn, Diệp sư huynh sẽ nghe được tin tức.
Cốc Quỳnh Anh thấy Diệp Mặc có vẻ buồn bã, vội an ủi.
Diệp Mặc giật mình, Cốc Quỳnh Anh không biết Trì Uyển Thanh, không có nghĩa là cô ấy không ở đại lục Thần Khung.Đại lục Thần Khung rộng lớn, Cốc Quỳnh Anh chỉ là tu sĩ Kim Đan, làm sao biết hết được? Đợi tu vi của hắn khôi phục, thần thức quét một cái, toàn bộ đại lục Thần Khung sẽ nằm trong tầm kiểm soát, lúc đó còn sợ không tìm được Trì Uyển Thanh sao?
– Chồng cô ngã xuống trong cuộc thi đấu tông môn này sao?
Diệp Mặc thấy Cốc Quỳnh Anh nhắc đến đại hội tông môn với giọng buồn bã, đoán được phần nào.
– Đúng vậy.
Cốc Quỳnh Anh nhỏ giọng trả lời.
Diệp Mặc trầm ngâm:
– Chúng ta đến Tân Hải thành tìm chỗ nghỉ ngơi, rồi cô dẫn tôi đến đại hội tông môn kia.
Diệp Mặc muốn tranh thủ thời gian chữa thương.Lăn lộn trong khe nứt hư không lâu như vậy, dù bề ngoài không sao nhưng thực tế, nếu không có Cây Hỗn Độn hỗ trợ, hắn đã không đứng vững được rồi.

Một lúc sau, thần thức Diệp Mặc đã khôi phục, có thể quan sát trong phạm vi vạn dặm.Hắn đứng lên, quyết định đến đại hội tông môn.
Diệp Mặc định gọi Cốc Quỳnh Anh thì thấy ở cửa phòng cô có một tu sĩ Nguyên Anh mặt đen, trên mặt Cốc Quỳnh Anh có dấu tay.Cậu bé Du Hòa Di đứng bên cạnh Cốc Quỳnh Anh, trừng mắt nhìn tu sĩ Nguyên Anh kia.
– Chuyện gì vậy?
Diệp Mặc bước đến cửa phòng Cốc Quỳnh Anh.
– Diệp sư huynh.
Cốc Quỳnh Anh thấy Diệp Mặc thì vội gọi.
Du Hòa Di giận dữ chỉ vào tu sĩ Nguyên Anh mặt đen:
– Tên họ Mạnh này lừa chị Quỳnh Anh của em, bán bùa giả còn đánh chị ấy.
Diệp Mặc sầm mặt, nhìn tu sĩ Nguyên Anh:
– Có thật vậy không?
Tu sĩ Nguyên Anh chưa kịp nói gì, Cốc Quỳnh Anh đã nói:
– Diệp sư huynh, vào trong rồi nói, không liên quan đến anh ta đâu.
Tu sĩ Nguyên Anh cười lạnh nhìn Diệp Mặc:
– Ngủ với quả phụ cũng phải có bản lĩnh, quả phụ này Mạnh mỗ đã định rồi, cút ngay đi.
– Vậy sao?
Diệp Mặc không nóng nảy, một Tố Đạo Thánh Đế như hắn không thích giết người, không có nghĩa là không thể giết người.Chỉ là một Nguyên Anh, dám ngang ngược trước mặt hắn.Hắn không hỏi thêm gì, trực tiếp tung ra một quả cầu lửa.
– Ha ha…
Tu sĩ Nguyên Anh thấy Diệp Mặc tung hỏa cầu thì cười lớn, không thể tin được còn có người dùng pháp thuật hỏa cầu để đánh nhau.
Đừng nói hỏa cầu này đánh trúng, chạm vào người gã cũng không dính chút bụi.Cho dù không đánh trúng, đối phương cũng chết chắc.Dám động thủ ở Linh Tức Lầu của thành Tân Hải, kẻ này không chết mới lạ.
Thành Tân Hải nghiêm cấm dùng pháp thuật, vi phạm sẽ bị giết không tha.
Cốc Quỳnh Anh thấy Diệp Mặc dùng hỏa cầu, mặt trắng bệch.Chỉ cần dùng pháp thuật, dù có lý cũng sẽ bị hộ vệ thành Tân Hải vây giết.Hơn nữa, hỏa cầu đánh vào người khác như gãi ngứa, không giải quyết được gì.
Tu sĩ Nguyên Anh cười được hai tiếng thì im bặt, phát hiện khi hỏa cầu rơi xuống, gã hoàn toàn không nhúc nhích được.
Khoảnh khắc sau, gã thấy thân thể tan rã nhanh chóng trong hỏa cầu, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành tro bụi.Không chỉ Nguyên Anh, mà ngay cả nhẫn trữ vật và pháp bảo cũng không còn.
Khi hỏa cầu tiêu tán, Diệp Mặc vung tay, tro bụi cũng tan biến, như chưa từng xuất hiện.
Cốc Quỳnh Anh ngơ ngác nhìn tu sĩ Nguyên Anh đã biến mất, không thốt nên lời, quá chấn động.Hỏa cầu gì mà tiêu diệt được tu sĩ Nguyên Anh? Cô tu luyện đến Kim Đan, không phải người chưa từng trải, nhưng chưa thấy hỏa cầu nào đáng sợ như vậy.
– Chậm trễ thời gian, Quỳnh Anh, cô dẫn ta đến chỗ thi đấu tông môn, ta muốn hỏi thăm tung tích Uyển Thanh.
Diệp Mặc xoa đầu Du Hòa Di, nói với Cốc Quỳnh Anh.
– Diệp sư huynh…
Cốc Quỳnh Anh khó khăn lên tiếng, rồi mờ mịt nói:
– Mạnh Quang Tế là đệ tử thân truyền của hội trưởng Hiệp hội Bùa chú thành Tân Hải – Đoạn Càn Nguyên.Hiệp hội Bùa chú ở thành Tân Hải này một tay che trời, Đoạn Càn Nguyên còn là tiền bối Hóa Chân trung kỳ, chúng ta giết Mạnh Quang Tế, chắc không thoát khỏi thành Tân Hải đâu.
Diệp Mặc hiểu tâm trạng Cốc Quỳnh Anh, thậm chí có chút hoảng hốt.Lúc trước ở Lạc Nguyệt Tu Chân Giới, hắn cũng vậy.Giết một Điền Ngạo Phong, phải trốn chui trốn lủi.Tu Chân Giới thực tế như vậy, không có thực lực, đắc tội với người không nên đắc tội, chỉ có thể chờ chết hoặc bỏ trốn.
Với Cốc Quỳnh Anh, đắc tội với Hiệp hội Bùa chú ở thành Tân Hải, có lẽ muốn đi cũng không được.Nhưng hôm nay hắn là một Tố Đạo Thánh Đế, đừng nói giết một đệ tử của Hiệp hội Bùa chú, dù đập tan thành Tân Hải cũng không ai làm gì được hắn.
Diệp Mặc lắc đầu, tính hắn vẫn vậy, nhưng nếu gặp một Thánh Đế tính tình kỳ quái, có lẽ đã đập tan thành Tân Hải rồi.
Ở Tu Chân Giới hay Tiên Giới, thực lực là trên hết, nhưng khi thực lực lớn mạnh đến mức không ai cản trở được thì đó là điều đáng sợ.
– Nếu pháp tắc thiên địa đầy đủ, pháp tắc Tiên Giới và Thánh Đạo Giới hoàn thiện, không biết từ Thánh Đạo Giới trở lại Tu Chân Giới có dễ dàng như vậy không.
Diệp Mặc nghĩ đến chuyện đáng sợ này, lẩm bẩm.
Hắn sẽ không tiêu diệt thành Tân Hải, nhưng những Thánh Đế khác thì sao? Trong Thánh Đạo Giới có bao nhiêu Thánh Đế? Không thể đếm xuể, không phải ai cũng dễ nói chuyện như hắn.
– Nếu có một ngày, ta có năng lực đó, ta nhất định sẽ hoàn thiện pháp tắc Thánh Đạo Giới và Tiên Giới, tuyệt đối không cho phép ai tùy tiện trở lại giao diện tầng dưới chót nữa.
Diệp Mặc chậm rãi nói.
Hắn đã chặt đứt chấp niệm lúc đầu trong Cây Hỗn Độn, chỉ vì không muốn bị chấp niệm ảnh hưởng, hắn muốn làm gì thì tự mình làm, không để chấp niệm hay ý niệm nào bắt buộc.Nhưng hắn không muốn thấy tiên nhân từ thế giới cao cấp nào đó đến Tu Chân Giới hay Thế giới phàm trần tùy tiện chém giết.
Thấy Diệp Mặc có vẻ lơ đãng, Cốc Quỳnh Anh hoảng sợ, chủ động nói:
– Mạnh Quang Tế thấy chồng tôi ngã xuống, muốn tôi làm lô đỉnh tiết dục cho gã.Tôi nói đi Chiêu Ảnh Lĩnh, gã bán cho tôi một lá bùa gọi hồn.Sau đó tôi mới biết đó là bùa giả.Gã cho rằng tôi không qua được rừng tro, sẽ quay lại cầu xin gã, không ngờ tôi có bùa phòng hộ cao cấp, qua được khu rừng tro.
Diệp Mặc gật đầu:
– Người này chết không đáng tiếc, chúng ta đi thôi.
Cốc Quỳnh Anh mặt trắng bệch, lắc đầu:
– Chúng ta sợ là không đi được, Hiệp hội Bùa chú sẽ không để chúng ta rời khỏi thành Tân Hải đâu.
Diệp Mặc đã thấy mấy người đi tới, nhếch miệng cười, không nói gì.
– Các ngươi đừng hòng đi được, dám giết Mạnh đại sư ở thành Tân Hải, ta mà không băm các ngươi thành thịt vụn thì ta là chó.
Kẻ nói là một gã đàn ông nhỏ gầy đi phía trước, mặt đầy râu, trông có chút kỳ quái.
– Ta không nuôi loại chó đó.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói, lại ném ra một quả cầu lửa.Chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh, cũng dám ngang ngược trước mặt hắn.
Thấy Diệp Mặc lại ném hỏa cầu vào người đàn ông râu ria, Cốc Quỳnh Anh ngây người.Cô quên nói cho Diệp Mặc biết, người này là một trong ba cao thủ của thành Tân Hải, chỉ sau thành chủ và hội trưởng Hiệp hội Bùa chú.Hỏa cầu có thể đối phó được sao? Nhưng hỏa cầu của Diệp Mặc đã ném ra rồi.
Thấy Diệp Mặc dùng hỏa cầu đối phó mình, tu sĩ Thừa Đỉnh này cũng cười ha ha như Mạnh Quang Tế, từ khi trở thành tu sĩ Kim Đan, gã chưa thấy ai dùng hỏa cầu đối phó với mình, hôm nay cuối cùng cũng thấy chuyện lạ.Dùng hỏa cầu đối phó với một tu sĩ Thừa Đỉnh đỉnh cao như gã, thật là trò hề.
Nhưng kết cục của gã và Mạnh Quang Tế giống nhau, gã cười to được hai tiếng thì im bặt, ngớ ra nhìn Diệp Mặc không tin được.Chỉ là gã không nói nên lời, thân thể đã biến thành tro bụi trong hỏa cầu nhỏ bé kia.
Mấy tu sĩ Ngưng Thể đi theo cạnh tu sĩ Thừa Đỉnh ngơ ngác nhìn đám tro bụi càng ngày càng ít, không ai dám nói gì.
– Ta phải ra khỏi thành ngay, đi gọi hội trưởng Hiệp hội Bùa chú tới, nếu ta đến cửa thành mà y chưa tới, vậy thì vĩnh viễn không cần tới nữa.
Diệp Mặc liếc nhìn mấy tu sĩ còn lại nói.
– Vâng, tiền bối…
Mấy tu sĩ phản ứng nhanh chóng, vội gật đầu lui đi.Họ đã hiểu, so với người trước mắt, họ kém xa vạn dặm.
Tim Cốc Quỳnh Anh đập loạn xạ, lúc trước là vì sự đáng sợ của Hiệp hội Bùa chú, giờ là vì Diệp Mặc ung dung nhẹ nhàng dùng hỏa cầu thiêu chết một tu sĩ Thừa Đỉnh.Đây mới thật sự là chỉ trong một cái nhấc tay đã tan thành mây khói.

☀️ 🌙