Đang phát: Chương 206
– Nhóc con, lần này dù ai cũng không cứu được ngươi đâu!
Một cao thủ Vũ Quân bên cạnh gã đàn ông trung niên kia cuối cùng cũng ra tay, mặt hắn lạnh tanh giáng một chưởng.
Sức mạnh từ chưởng này khiến đám võ sư xung quanh bị thổi bay tứ tung.Chưởng lực ngưng tụ trên không trung, biến thành một bàn tay màu xanh lục khổng lồ, bao trùm Lý Vân Tiêu từ mọi phía rồi chụp xuống.
– Hồng Thống Lĩnh, còn không ra tay, muốn đợi ta chết à!
Lý Vân Tiêu hét lớn.
– Nếu ta chết rồi, ngươi liệu hồn đó!
Một bóng người ẩn mình gần đó chợt động, nhanh như chớp lao ra, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Lý Vân Tiêu, tung ra một chưởng tương tự.Hai nguồn sức mạnh va chạm, hóa giải chưởng lực xanh lục kia.
Người này là Hồng Binh, Thống lĩnh đội tuần tra thành Viêm Vũ, từng gặp Lý Vân Tiêu khi hắn mới đến.Sau khi nhóm Lý Vân Tiêu tách ra đi dự hội đấu giá, Hồng Binh lo sợ có chuyện nên âm thầm theo sau.Hắn không ngờ lại có người thật sự dám ra tay.
Lúc này, vẻ mặt Hồng Binh đầy kinh ngạc, không hiểu Lý Vân Tiêu đã phát hiện ra mình bằng cách nào.
Vũ Quân kia bị đánh lui mấy bước, tức giận quát:
– Ngươi là ai? Có biết công tử nhà ta là ai không, dám xen vào chuyện người khác!
Hồng Binh lạnh lùng đáp:
– Ta là Hồng Binh, Thống lĩnh đội tuần tra thành Viêm Vũ! Ta không quan tâm các ngươi là ai, đây là địa bàn của Viêm Vũ Thành, ta phải quản!
– Được, vậy tiểu tử này làm bị thương công tử nhà ta, còn giết cả vệ sĩ của công tử, ngươi tính sao?
– Ồ? Có chuyện đó à? Ta vừa đến chỉ thấy ngươi đánh hắn thôi.Nếu thật có chuyện như vậy, ta sẽ điều tra làm rõ.
Vũ Quân kia giận dữ quát:
– Xác chết còn nằm kia kìa, chẳng lẽ bọn họ tự sát chắc!
Gã đàn ông trung niên được hộ vệ đỡ dậy, cuối cùng cũng cầm máu được, cơn đau dịu bớt.Hắn nổi giận quát:
– Ngươi chỉ là một Thống lĩnh quèn, đến quốc vương Thiên Thủy quốc còn phải nể mặt ta.Mau gọi Thành chủ của các ngươi ra đây gặp ta! Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Huỳnh Dương Kiệt, người thừa kế của Huỳnh Dương gia thuộc Hỏa Ô Đế Quốc!
– Ta còn tưởng là nhân vật ghê gớm nào, hóa ra chỉ là thứ chưa từng nghe tên.Hồng Binh, ngươi cản tên Vũ Quân kia lại, ta giết sạch bọn chúng.Lần này không cần nể nang gì nữa!
Dứt lời, Lý Vân Tiêu hóa thành một đạo kiếm quang lao lên.Lại một tên võ sư nữa ngã gục dưới kiếm của hắn.
Huỳnh Dương Kiệt suýt chút nữa phun ra máu.Hắn cứ tưởng sau khi báo thân phận, đối phương sẽ sợ hãi quỳ xuống van xin.Ai ngờ điều đó lại khiến đối phương không còn kiêng dè gì mà thoải mái ra tay giết người.Cú sốc này còn lớn hơn cả việc bị chặt đứt năm ngón tay!
Đám võ sư cấp thấp chẳng khác gì bia đỡ đạn.Gã Đại võ sư còn lại trợn mắt, vung kiếm chém tới.
Trong đám đông vây xem ở xa, một thiếu nữ áo đỏ vuốt tóc, cau mày hỏi:
– Vu lão, thiếu niên kia có phải là Lý Vân Tiêu, Luyện Khí Sư cấp ba mà Nguyên Hạo đại sư nhắc tới không?
Một ông lão tóc bạc da dẻ hồng hào bên cạnh mỉm cười đáp:
– Chính là hắn.Từ khi hắn vào Vạn Bảo Thương Hội, ta đã theo dõi hắn rồi.Tiểu tử này có con mắt tinh tường lắm, may mà ta ẩn mình kỹ càng, nếu không cũng bị hắn phát hiện ra rồi.
Thiếu nữ áo đỏ ngạc nhiên nói:
– Sao có thể? Nhìn hắn tuy chỉ là Tứ Tinh võ sư, nhưng Tam Tinh Đại võ sư cũng dần không chống đỡ nổi.Ta nhớ không nhầm thì hắn mới mười lăm tuổi thôi mà? Trên con đường võ đạo đã là thiên tài rồi, sao có thể là Luyện Khí Sư cấp ba nữa?
Vu Dung cũng thoáng vẻ thán phục, khen:
– Đúng là giang sơn nào cũng có nhân tài.Tiểu thư đã là thiên tài hiếm có, không ngờ Lý Vân Tiêu này còn yêu nghiệt hơn.
Thiếu nữ cười duyên.
– Vu lão quá khen rồi, ta đâu tính là thiên tài gì.Chúng ta có nên ra tay ngăn lại không? Nếu hắn thật sự giết Huỳnh Dương Kiệt thì phiền phức lớn.
Vu Dung hơi nhíu mày, lo lắng nói:
– Bản thân Huỳnh Dương gia thì không có gì, nhưng tổ tiên của bọn chúng là Trưởng lão của Tụ Thiên Tông, không thể coi thường được.Hay là ta ra mặt ngăn bọn chúng lại vậy.
Ông ta khẽ lướt chân, cả người biến mất tại chỗ.
– Dừng tay!
Cây gậy trong tay Vu Dung nhẹ nhàng chạm vào thân kiếm của Lý Vân Tiêu, đẩy nó bật trở lại.Gã Đại võ sư kia vốn tưởng mình chắc chắn phải chết, sợ hãi run rẩy, quỳ xuống nhìn Vu Dung đầy cảm kích.
– Tiểu tử, nên tha thứ cho người ta một con đường sống, hà tất phải đuổi tận giết tuyệt.Hơn nữa Huỳnh Dương gia cũng không phải là người mà ngươi có thể trêu vào đâu.
Vu Dung ôn hòa nói.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lạnh lẽo, châm chọc nói:
– Từ khi ta vào Vạn Bảo Thương Hội, đã có người liên tục theo dõi ta.Giờ thì cuối cùng cũng lộ diện rồi, hóa ra là ngươi.
– Cái gì?
Vu Dung kinh hãi, suýt chút nữa rớt cả tròng mắt ra ngoài, hoảng sợ nói:
– Ngươi, sao ngươi có thể phát hiện ra ta?
Hắn vẫn luôn nghĩ mình đã che giấu rất kỹ, không ngờ lại sớm bị người ta phát hiện.
– Hừ, tránh ra.Ta không có tâm trạng nói chuyện với ngươi, đợi ta giết hai người này rồi nói!
Hắn vung kiếm vòng qua Vu Dung, lần nữa đâm về phía gã Đại võ sư.
– Tiểu tử, bỏ đi thôi.
Cây gậy của Vu Dung vung lên, liên tiếp chạm ba lần vào thanh Xuân Thủy kiếm của Lý Vân Tiêu.Một nguồn sức mạnh chấn động khiến hổ khẩu của Lý Vân Tiêu nứt toác, kiếm rơi xuống đất.
Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên tia giận dữ.
– Thất Tinh Vũ Vương, Mai Hoa Phá Điểm Thương Pháp!
Vu Dung lần nữa bị sốc mạnh, thất thanh nói:
– Ngươi, sao ngươi biết cảnh giới của ta? Sao biết ta dùng Mai Hoa Phá Điểm Thương Pháp?
– Hừ!
Lý Vân Tiêu hừ lạnh, lãnh đạm nói:
– Hôm nay ngươi ra tay cứu người, chính là đối địch với ta, tự gieo họa vào thân!
Vu Dung nhận ra mình ngày càng không thể nhìn thấu thiếu niên này, cười khổ nói:
– Lý Vân Tiêu, ta ra tay là muốn tốt cho ngươi thôi.Tuy rằng Huỳnh Dương gia không có gì ghê gớm, nhưng bọn chúng có một vị tiền bối là Trưởng lão của Tụ Thiên Tông.Nếu ngươi giết Huỳnh Dương Kiệt, mới thật sự là tự gieo họa cho mình!
