Đang phát: Chương 206
Bặc Cường Đông vô cùng mừng rỡ, hắn ngưỡng mộ thực lực của Trần Mộ, chưa bao giờ nghi ngờ khả năng của ông chủ.Hắn chỉ lo Trần Mộ không muốn nhúng tay vào, như vậy thì hết cách.Hắn hiểu rõ cơ hội lần này rất quan trọng, nếu thành công, danh tiếng của Thiên Cánh sẽ đạt đến đỉnh cao chưa từng có.
Đến lúc đó, không chỉ La Dữu, mà cả Minh Chính khu cũng sẽ biết đến danh tiếng của họ.Một công ty quảng cáo tạp kỹ muốn đạt được thành tựu này là vô cùng khó khăn, ngay cả công ty quảng cáo lớn nhất La Dữu như “Tê Tê Vịt” cũng vậy.
Trần Mộ quay sang hỏi Lô Tiểu Như:
– Cô biết gì về Trung Châu tập đoàn?
Lô Tiểu Như suy nghĩ một lát rồi nói:
– Trung Châu tập đoàn do tổng giám đốc hiện tại là Do Văn Châu sáng lập năm hai mươi tuổi, hiện tại là tập đoàn mạnh thứ hai ở La Dữu.Do Văn Châu có xuất thân tốt, cha hắn là Do Văn Sinh, cục trưởng cảnh sát La Dữu trong nhiều năm, có danh tiếng rất cao.Tôi không biết nhiều về Trung Châu tập đoàn, nhưng tôi biết thực lực của họ rất mạnh.Họ có khá nhiều phòng thí nghiệm, Do Văn Châu đã đầu tư rất nhiều vào phòng thí nghiệm trong những năm gần đây, hình như họ đang có một thí nghiệm rất quan trọng.
Trần Mộ hứng thú hỏi:
– Ồ, sao cô biết được?
– Thật ra, Trung Châu tập đoàn đã đạt được nhiều kết quả trong những năm gần đây, nhưng vẫn chưa có sản phẩm hoàn chỉnh.Trước đây, tôi gặp Pháp Lợi, một lão già biến thái, hắn là chế tạp sư cao cấp nhất của tập đoàn, lúc đó hắn rất phấn khích, nói với tôi rằng hắn đã đạt được một đột phá quan trọng, không lâu nữa Trung Châu tập đoàn sẽ đứng đầu thiên hạ.Lúc đó tôi không tin, Pháp Lợi lão già này nói chuyện nửa kín nửa hở.Huống hồ tập đoàn sắp chết đến nơi, làm sao đến lượt Trung Châu thống trị thiên hạ được?
Lô Tiểu Như vừa nhớ lại, vừa từ từ nói.
– Sau đó thì sao?
– Sau này tôi không gặp lại lão già biến thái đó, nhưng lại gặp Tiền lão đại vài lần.Hắn chính là Tiền Minh Nhất, là người tâm phúc của tổng giám đốc trong nhiều năm.Chúng tôi thường có quan hệ khá tốt với Tiền lão đại.Gần đây, tâm trạng hắn không tốt, tôi cảm thấy hắn đang chịu áp lực rất lớn.Gần đây trong tập đoàn có rất nhiều tin đồn, mọi người đều hơi dao động.
Trần Mộ lập tức chú ý:
– Tin đồn về chuyện gì?
Trần Mộ không giống một người thích nghe chuyện, Lô Tiểu Như ngạc nhiên nhìn anh rồi tiếp tục nói:
– Hình như có một tập đoàn lớn muốn mua Trung Châu, hơn nữa nghe nói thế lực của đối phương trong liên bang rất lớn, cho nên mọi người trong tập đoàn rất hoang mang.Nhưng vì chuyện này không ảnh hưởng nhiều đến chúng tôi, nên tôi cũng không để ý lắm.
Trần Mộ gật đầu hiểu rõ.Đúng là chuyện này không liên quan nhiều đến Lô Tiểu Như và những người như cô.Lô Tiểu Như là tạp tu, thế lực nào cũng muốn có họ.
Lô Tiểu Như dang hai tay:
– Sau đó chúng tôi nhận được mệnh lệnh, tập đoàn cấp cho mỗi người một tín hiệu cầu, bảo chúng tôi phát tín hiệu ở tây bắc La Dữu.Chúng tôi phải tìm được người phát ra tín hiệu, bắt hắn và thu giữ tất cả thiết bị liên quan.
Cô cẩn thận nhìn Trần Mộ, rụt rè nói:
– Tiền lão đại nói, người có thể bị thương, nhưng phải còn sống.Thiết bị phải thu hết, không được bỏ sót thứ gì.
Trần Mộ im lặng, ánh mắt không thay đổi.Nhưng trong lòng, sự phẫn nộ dần hình thành như một cơn lốc.Yêu cầu của Tiền Minh Nhất không nằm ngoài dự đoán của anh, nhưng anh vẫn cảm thấy phẫn nộ.Dù chỉ là một người bình thường, anh cũng không chấp nhận việc vận mệnh và tính mạng của mình bị người khác đùa giỡn.
Chính anh cũng không nhận ra, anh đã khác trước kia rất nhiều.
Hít một hơi thật sâu, đè nén sự phẫn nộ đang dâng trào.Anh khôi phục lại sự tỉnh táo.Hiện tại anh không thể đối đầu với Trung Châu tập đoàn.Nhưng…
Trần Mộ vô thức nắm chặt tay, ánh mắt đột nhiên trở nên sâu thẳm.
Ánh mắt của anh khiến Lô Tiểu Như giật mình.Cô thoáng hối hận vì đã nói nhiều.Chọc giận anh ta thì cô có được gì tốt.
Ngoài dự đoán của cô, Trần Mộ không giận dữ với cô, mà rất bình tĩnh phất tay:
– Tốt lắm, tôi muốn làm việc.
Chạm phải ánh mắt sâu thẳm và tỉnh táo của Trần Mộ, Lô Tiểu Như đột nhiên cảm thấy ớn lạnh.Thiếu niên trước mắt trông chỉ mười bảy mười tám tuổi, nhưng khả năng kiểm soát cảm xúc của anh ta đạt đến mức này, hoàn toàn không thấy một chút háo thắng nào của người trẻ tuổi, anh ta lão luyện và thành thục, thành tựu sau này khó mà lường được.Chưa kể đối phương còn trẻ mà cảm giác mạnh mẽ ngang mình.
Trần Mộ không có nhiều suy nghĩ như vậy.Cuộc sống từ nhỏ đã cho anh hiểu được thế nào là thực tế, anh rất rõ, mình chỉ là một phần của cuộc sống thực tại.Và anh cũng rất hiểu, thực tế này còn có một mặt khác, nhưng nếu muốn thay đổi hoàn cảnh thì cần phải có thực lực.
Việc anh làm là nghiên cứu bó âm tạp.Tạp phiến khác thường này giúp anh mở rộng tầm mắt và học hỏi được rất nhiều.
Lô Tiểu Như đau khổ nhìn Trần Mộ nghiên cứu tạp phiến của mình.Tạp tu đều luyện tập một vài chiêu quyền cước đấm đá, nhưng không ai chú trọng, Lô Tiểu Như cũng vậy.Cho nên, tạp tu một khi không có độ nghi thì không khác gì người bình thường.Lô Tiểu Như cũng không trông cậy vào quyền cước để làm được gì trước mặt hai người này, đặc biệt khi cô thấy Duy A nhẹ nhàng dùng tay chém chiếc ghế thành cọc nhọn, cô càng từ bỏ ý niệm này.
Cô cũng rất tò mò, Trần Mộ sẽ nghiên cứu tạp phiến ra sao.Cô có được bó âm tạp sau này, nhưng dù chuyên tâm và khổ luyện cũng chỉ hiểu biết ở mức giới hạn, hiện tại cô chỉ biết vài thủ pháp cơ bản nhất.
Bó âm tạp này không kỳ lạ hơn các loại tạp phiến khác mà Trần Mộ từng thấy, nhưng vẫn rất đặc biệt.Tạp phiến này khá cũ kỹ, cầm vào có thể thấy nó đã qua ít nhất một đời chủ.Đây là tạp phiến ba sao, chủ yếu do da cây gai quặng mỏ chế thành, cảm giác hơi thô ráp.Cây gai quặng mỏ là một loại bụi cây màu xám thường thấy ở những nơi có khoáng chất, mật độ mọc càng nhiều thì quặng mỏ càng cao, bởi vậy mới được gọi là cây gai quặng mỏ.
Trước đây, chúng là tiêu chí quan trọng để người khai khoáng xác định có tinh khoáng dưới lòng đất hay không.
Hiện nay, kỹ thuật thăm dò đã tiến bộ cao nên ít người chú ý đến nó.
Khi Trần Mộ phán đoán bó âm tạp phiến chủ yếu do da cây gai quặng mỏ chế thành, anh cảm thấy giật mình.Nguyên nhân không phải vì đây là một loại thực vật bình thường, mà là tính chất đặc biệt của loại cây này.Mặc dù trong sách tài liệu có đề cập đến, nhưng thực tế có rất ít người dùng nó để chế tạo tạp phiến.
Bởi vì loại cây này sinh trưởng chủ yếu trên mỏ tinh khoáng, tùy theo tính chất tinh khoáng mà hình thành những sai biệt rất nhỏ, đây là nguyên nhân vì sao chế tạp sư ít dùng đến nó.
Những sai biệt tuy rất nhỏ, nhưng lĩnh vực chế tạp lại đòi hỏi độ chính xác cao, sự sai biệt này khiến họ không xác định được thành phần.Nguyên nhân này khiến Trần Mộ cảm thấy giật mình.Chưa nói đến cấu vân trên tạp mặc, anh vẫn chưa ước lượng được chúng có bao nhiêu thành phần tạo nên.
Trần Mộ cũng không cố gắng bắt chước chế tạo bó âm, loại tạp phiến kỳ lạ này nếu muốn bắt chước là chuyện cực kỳ khó khăn.Mà khó nhất là thành phần tạp mặc.Hiện tại nếu muốn biết thành phần chế tạo, có thể đưa vào dụng cụ để phân tích, nhưng nhất định sẽ làm hư hại nó.Phải biết rằng, trong tạp phiến, tinh tế nhất chính là cấu vân trên mặt, cấu vân nếu bị tổn thương đồng nghĩa với việc tạp phiến bị phế.Hơn nữa, cho dù biết được thành phần, tỉ lệ pha chế cho cân đối càng khó đoán.
Thông thường, khi chế tạp sư gặp tạp phiến mới lạ, đầu tiên là phân tích nguyên lý, sau đó phân tích cấu vân, rồi phân tích chất liệu, ước lượng tỉ lệ pha trộn, cuối cùng mới là thử nghiệm chế tạo.Nhưng một khi gặp phải tạp phiến cao cấp, phương pháp này căn bản không áp dụng được.Tỉ như tạp phiến Tinh Thần trên tay hiệu trưởng Tinh viện vốn xuất xứ từ Hải Nạp – Phạm Sâm, tại sao không có bản sao? Ngoài chuyện nguyên lý cao thâm huyền ảo, nguyên nhân còn lại là do chất liệu khó kiếm, đừng nói đến việc chế tạo thử, mà cho dù Hải Nạp – Phạm Sâm còn sống, muốn làm Tinh Thần thứ hai cũng vô phương thực hiện.
Nguyên lý của bó âm tạp không gây khó khăn gì cho Trần Mộ, có lý luận trù trợ giúp, anh rất nhanh đã tìm ra quy luật từ trong sự phức tạp.Người chế tạo bó âm tạp có ý tưởng khá kỳ lạ, sóng âm nếu muốn sinh ra uy lực thì phải tiêu hao rất nhiều năng lượng, hơn nữa uy lực cũng không đủ lớn, lại không phân biệt được địch ta khi tấn công.Nhưng chế tạp sư này lại chọn phương án dồn nén sóng âm.
Ý tưởng này thật kỳ lạ, khi dùng cảm giác kích thích nhẹ hai tấm do năng lượng tạo thành, sóng âm sẽ dao động với tần suất ngày càng tăng và càng mạnh.Sóng âm này lập tức được dẫn vào một ống năng lượng.Ống năng lượng này gồm hai lớp, cách nhau bằng một tầng chân không, nhằm ngăn ngừa sóng âm khuếch tán.
Sóng âm trong ống năng lượng tiếp tục bị nén lại, uy lực lập tức tăng nhanh, như vậy năng lượng hao tổn sẽ rất thấp, hơn nữa đề cao uy lực của sóng âm.
Điều kỳ lạ là, ống năng lượng hình thành trong bó âm tạp chỉ dài khoảng hai phân, nhưng nó phát triển theo bằng tốc độ sóng âm, trong khi sóng âm vẫn tiếp tục bị nén ép mà không bị phát tán ra trước khi đến chỗ địch nhân.
Đây thật là một sáng kiến tuyệt vời!
