Đang phát: Chương 2052
Hai người này giao đấu không biết ai sẽ thắng.
Khi Niếp Phong bước lên đài, rất nhiều đệ tử xôn xao bàn tán.Thân phận của Niếp Phong thu hút sự chú ý của không ít người.
– Mời.
Lưu Chí Triêu nhìn Niếp Phong, tuy lớn hơn vài tuổi nhưng trông không khác biệt nhiều, thậm chí còn có vẻ khỏe mạnh hơn.
– Sư huynh, vậy ta không khách khí nữa.
Niếp Phong lễ phép gật đầu.Ngay lập tức, cậu tung ra một quyền về phía Lưu Chí Triêu.Dù không có chân khí hỗ trợ, nhưng cú đấm vẫn mạnh mẽ và đầy khí thế.
*Vút*
Thấy cú đấm lao tới, mắt Lưu Chí Triêu lóe lên.Một luồng chân khí thuộc tính phong bùng phát dưới chân, giúp hắn nhanh chóng né tránh.Tuy nhiên, động tác có phần chật vật.Lưu Chí Triêu kinh ngạc vì tốc độ của Niếp Phong nhanh hơn hắn tưởng.
Vừa lùi lại, Lưu Chí Triêu cũng phản công.Hắn muốn thể hiện bản thân trước đệ tử của chưởng môn.Một luồng chân khí màu trắng ngưng tụ trên cánh tay hắn.Hắn lao về phía Niếp Phong, hai tay vung lên, biến thành những vuốt sắc nhọn chộp vào ngực Niếp Phong.Chân khí thuộc tính phong màu trắng bao phủ đầu ngón tay, tạo thành một đôi “găng tay” vuốt sắc bén.
*Vút*
Trảo ấn của Lưu Chí Triêu xé gió lao tới với tốc độ cực nhanh, áp sát Niếp Phong.
Chứng kiến chiêu thức này, nhiều chấp sự gật đầu.Trong số các đệ tử những năm gần đây, Lưu Chí Triêu thực sự không tệ.
Niếp Phong mở to mắt nhìn trảo ấn như một con thú hoang đối diện với nguy hiểm.Quanh thân cậu không hề có chân khí.Khi trảo ấn chỉ còn cách nửa thước, Niếp Phong khom người, thân thể tạo thành một đường vòng cung.Sau đó, cậu bứt tốc như sấm sét để tránh đòn.
*Vút…*
Trảo ấn của Lưu Chí Triêu sượt qua bụng Niếp Phong, kình phong khiến áo cậu bay phấp phới.
Ánh mắt Niếp Phong lóe lên.Cậu lập tức chống tay trái xuống đất, dùng lực đẩy người bật lên.Một quyền nhắm thẳng vào Lưu Chí Triêu.
*Bộp*
Lưu Chí Triêu loạng choạng lùi lại vài bước, chân khí trong cơ thể bị kiềm hãm.
– Phản ứng không tệ.
Nhiều chấp sự nhíu mày trước chiêu này.Phản ứng của Niếp Phong rất nhanh nhạy, lực tay cũng không nhỏ, có thể khiến Lưu Chí Triêu lùi lại.Nhưng Lưu Chí Triêu đã là Vũ Sĩ nhất trọng, người thường khó lòng làm được điều đó.Niếp Phong chưa tu luyện chân khí, đánh bại hắn không phải chuyện dễ.
Bị đẩy lùi, Lưu Chí Triêu có chút ngạc nhiên, sắc mặt khó coi.Hắn cảm thấy mất mặt.Chân khí dưới chân chợt lóe, hắn lao thẳng về phía Niếp Phong.Cánh tay run lên, tung ra một thủ ấn đơn giản, một chưởng ấn nhanh chóng được ngưng tụ, đánh về phía Niếp Phong.
Niếp Phong biết thực lực của mình còn kém.Trong những ngày này, với tư cách là đệ tử của chưởng môn, cậu đã được các chấp sự nhiệt tình chỉ bảo về tu luyện, bao gồm chân khí, linh lực, đan dược, vũ kỹ, linh kỹ.
Thấy chưởng ấn phía trước, Niếp Phong biết đây là vũ kỹ, uy lực rất mạnh.Nó giống như một chưởng của dã thú hung mãnh.Nếu đối đầu trực diện, cậu sẽ thiệt.Cậu lập tức né sang một bên.
– Ngươi không tránh được đâu.
Lưu Chí Triêu khẽ quát.Hắn biết Niếp Phong nhanh nhẹn nên đã chuẩn bị trước.Chân khí chợt lóe, hắn chắn trước mặt Niếp Phong.Chưởng ấn mang theo kình phong khiến áo Niếp Phong rung động.
Sắc mặt Niếp Phong thay đổi.Hắn không ngờ đối phương lại nhanh như vậy.Nhìn quanh, không có gì để bám víu, cậu chỉ có thể lùi lại.
Trong khoảnh khắc đó, chưởng ấn trong tay Lưu Chí Triêu không chút nương tình, lao tới như tên bắn, đánh vào ngực Niếp Phong.
Lưu Chí Triêu là Vũ Sĩ nhất trọng, lại có thuộc tính phong, tốc độ cực nhanh.Niếp Phong có thiên phú chiến đấu, nhưng đây không phải rừng rậm.Về thực lực, cậu chỉ dựa vào sức mạnh cơ thể, thậm chí còn chưa phải là vũ giả chính thức.So với Lưu Chí Triêu, cậu thua kém rất nhiều.Vũ giả và người thường khác biệt quá lớn.
Một chưởng đánh xuống, sắc mặt Niếp Phong tái mét.Cảm nhận được lực công kích, cậu nhanh chóng lùi lại.Dựa vào kinh nghiệm trong rừng, cậu liên tục lùi để giảm bớt lực đạo.Tuy vậy, lực còn lại vẫn đánh mạnh vào người cậu.
*Bộp*
Niếp Phong loạng choạng lùi lại rồi ngã xuống đất.
– Hay!
Chiêu này giúp Lưu Chí Triêu lấy lại mặt mũi, nhận được nhiều lời khen ngợi.
Nhưng Niếp Phong lại đứng lên, dù sắc mặt không tốt, đỏ bừng, nhưng vẫn chưa thua.Trong thi đấu, chỉ khi nào bị đẩy ra khỏi vòng tròn mới tính là thua.
Thấy một người thường như Niếp Phong có thể đỡ một chưởng của mình mà không sao, Lưu Chí Triêu dường như không thể nhịn được nữa.Hắn lóe lên rồi lao tới lần nữa.Thủ ấn trong tay biến hóa, cổ tay run lên, chân khí thuộc tính phong mạnh mẽ tuôn ra, hung hăng đánh về phía Niếp Phong.Hắn dường như đã dùng toàn lực.
Thấy chưởng ấn, Niếp Phong cắn răng.Lần đầu tham gia khảo thí, cậu không thể thua.Cậu thua không sao, nhưng không thể làm mất mặt sư phụ.Đúng lúc này, mắt cậu ánh lên màu hồng, hét lớn:
– Lưu sư huynh, huynh cẩn thận!
Niếp Phong vung hai tay lên, trên tay có ánh sáng nhàn nhạt.Cậu bước lên một bước, đột nhiên đánh về phía Lưu Chí Triêu, không né tránh mà nghênh chiến.
