Đang phát: Chương 205
Miêu Miễu, cái tên gợi lên sự non nớt, tươi mới như mạ non trong lòng những người thân quen.Cô gái 20 tuổi đang ở độ xuân thì rực rỡ, nhưng tính cách lại kín đáo, không phô trương.
Cô là sinh viên Đại học Thành Lâm Hải Châu, đồng thời cũng là hôn thê của Phác Chí Hạo.Phác Chí Hạo, chàng trai tóc vàng không mấy thành công trong sự nghiệp (một phần do khắc tinh Hứa Nhạc), lại khá may mắn trong chuyện tình cảm.
Hai gia đình Phác và Miêu vốn là bạn hữu từ lâu, cùng nhau lập nghiệp và phát triển ở khu hành chính S3, sau đó chuyển đến S1.Dù không thể so sánh với những gia tộc lớn mạnh, họ vẫn có chỗ đứng nhất định trong giới thượng lưu.Phác Chí Hạo hoàn toàn có thể tự do lựa chọn tình yêu, nhưng Miêu Miễu xinh đẹp, ngoan ngoãn, khiến anh hoàn toàn hài lòng.Cả hai rất xứng đôi.
Sau thảm án ở Hổ Sơn Đạo, Miêu Miễu đã đến Đặc khu Thủ Đô.Tang lễ vừa kết thúc, nỗi đau vẫn còn chưa nguôi ngoai.Gia đình lo lắng nên đã xin phép trường cho cô nghỉ hè ba tháng để đến khu hành chính S3 giải sầu.Hôm nay, cô đang trên chuyến tàu cao tốc đến Cảng Đô.
Vì hôn phu qua đời, cô mặc bộ đồ màu đen ảm đạm, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không trang điểm, lộ rõ vẻ bi thương.
Người đi cùng cô là Nam Tương Mĩ, bạn thân của Miêu Miễu.Họ tình cờ gặp nhau ở Đặc khu Thủ Đô và quyết định cùng đến Cảng Đô.Người thân có lẽ còn đau buồn, hôn thê có lẽ mất nhiều năm để vượt qua nỗi đau này, nhưng Nam Tương Mĩ không có quá nhiều cảm xúc.Dù không thờ ơ, cô chưa từng gặp Phác Chí Hạo nên không quá đau xót, chỉ lặng lẽ an ủi bạn.
Nam Tương Mĩ không phải kiểu người đẹp khiến người khác kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên.Mái tóc đen ngắn ngang tai, khuôn mặt bình thường, nhưng lại toát lên vẻ trầm lặng.Nếu nhìn kỹ, người ta sẽ nhận ra vẻ đẹp tiềm ẩn sau vẻ ngoài bình dị đó.
Miêu Miễu miễn cưỡng cười khi nghe Nam Tương Mĩ an ủi, nhưng nghĩ đến hôn phu đang yên nghỉ trong nghĩa trang, lòng cô lại tràn ngập u buồn.Cô và Phác Chí Hạo không gặp nhau nhiều, nhưng tâm đầu ý hợp.Cô biết anh là người có chí hướng, không ngờ chỉ mới xa nhau vài tháng, anh đã ra đi mãi mãi.
Miêu Miễu không biết rõ về gia thế của Nam Tương Mĩ.Một người như Phác Chí Hạo có lẽ không khiến Nam Tương Mĩ để ý.Nhưng rõ ràng gia cảnh của cô không hề thiếu thốn.Lúc này, cô đang cô đơn và đau buồn, có bạn bên cạnh an ủi, cô rất cảm kích.
Miêu Miễu nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Nam Tương Mĩ, do dự một lát, nhớ lại những lời em chồng hụt đã nói riêng với cô.Cô vẫn giữ kín tin tức đó trong lòng, không biết hỏi ai để xác minh.Lúc này, nghe bạn thân an ủi, nỗi đau, phẫn nộ, bi ai trong lòng cô bùng lên, cô mím chặt môi nói:
– Cái chết của Chí Hạo có ẩn tình…
– Cục Điều Tra chẳng phải đã kết thúc hồ sơ rồi sao?
Nam Tương Mĩ ngạc nhiên hỏi.
– Đó chẳng qua là một kẻ chịu tội thay mà thôi.
Miêu Miễu đau khổ nói:
– Phác Chí Hạo đắc tội với đại nhân vật trong Liên Bang, cho nên mới bị hại.
Nam Tương Mĩ im lặng nhìn bạn, xác nhận cô không phải đang nói lung tung vì quá đau buồn, khẽ cúi đầu rồi hỏi:
– Ai nói cho cậu biết?
– Phác Trí Tinh.Người nhà sợ mình lo nghĩ nhiều không tốt, nên vẫn giấu mình.
Miêu Miễu buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ.Tàu đang chạy qua một ngọn núi lớn, ánh mặt trời vàng kim ẩn sau ngọn núi, rực rỡ tỏa sáng.Cô nghĩ, mặt trời lặn rồi mọc, còn hôn phu của mình thì…
Nam Tương Mĩ khẽ thở dài, trầm ngâm một chút, nói:
– Là ai mà độc ác như vậy?
– Nghe nói là một người cùng vào Quả Xác với Chí Hạo, nhưng lúc trước vào Sở Nghiên Cứu, về sau thì đi đâu cũng không ai biết.
Miêu Miễu quay đầu lại, cười lạnh nói.
o0o
Bạch Ngọc Lan nhún vai, bưng mâm thức ăn đi qua hành lang, đẩy cửa phòng mình, thầm nghĩ, phòng cao cấp trên tàu cao tốc này cách âm kém quá.Hai cô gái kia nói chuyện giết người phóng hỏa mà ai cũng nghe thấy.
Phòng cao cấp khá rộng rãi, có hai giường đơn thoải mái, một bộ sofa sang trọng và các thiết bị nội thất khác.Bạch Ngọc Lan đặt mâm đồ ăn lên bàn, liếc nhìn cái thùng đen to đùng đặt trên đó, rồi nhìn Hứa Nhạc.Hứa Nhạc gật đầu, Bạch Ngọc Lan mới cầm thùng đen đặt xuống gầm giường.
Từ khi rời khỏi Đặc khu Thủ Đô, Hứa Nhạc luôn mang theo cái thùng to đó.Bạch Ngọc Lan không biết bên trong đựng gì, chỉ biết nó rất nặng.Anh rót cho Hứa Nhạc một ly nước chanh, Hứa Nhạc cảm ơn, sau đó hai người ăn cơm trong im lặng.Ăn xong, Bạch Ngọc Lan dọn dẹp, còn Hứa Nhạc chán chường nhìn anh bận rộn, thầm nghĩ, có lẽ mình đã dùng 20 triệu để mua một người hầu.
– Còn bao lâu nữa thì tới Cảng Đô?
Hứa Nhạc xem TV một lát, hỏi.
– Vừa rồi nghe radio nói dọc tuyến đường ngang Tân Cảng Châu có lũ quét, dù không ảnh hưởng đến đường bộ, nhưng phải nhường đường cho xe cứu tế của Liên Bang, nên tàu chạy chậm lại.Chắc còn khoảng 10 tiếng nữa mới đến.
Bạch Ngọc Lan nhỏ giọng trả lời.
Hứa Nhạc lắc đầu.Anh chỉ có bốn ngày phép, phải bí mật đến Bộ Công Trình của Quả Xác rồi trở về mà không để ai phát hiện.Nếu không lo cái thùng đen không qua được thiết bị kiểm tra phân hình ở sân bay, anh đã không đi tàu cao tốc.Bạch Ngọc Lan nói, vé phòng cao cấp trên tàu cao tốc còn đắt hơn vé máy bay.
– Ở toa A phía trước, có một quán bar mini.
Bạch Ngọc Lan nói.
– Dù sao cũng không có gì làm, chúng ta đến đó uống chút rượu đi.
Hứa Nhạc hỏi.
Bạch Ngọc Lan đã dọn dẹp gần xong, nói:
– Tôi không có ý kiến gì.Nhưng tôi muốn nhắc anh một chuyện…Vị hôn thê của Phác Chí Hạo đang ở phòng bên cạnh.
Hứa Nhạc ngẩn người, mắt híp lại nhìn Bạch Ngọc Lan.Sự kiện Hổ Sơn Đạo đã qua lâu, anh làm việc ở Công ty Tịnh Thủy một thời gian, không tiếp xúc nhiều với ai, cũng không ai biết anh liên quan đến chuyện đó.Bạch thư ký đột ngột nhắc nhở anh như vậy, có vẻ như anh ta biết chút gì đó.Làm sao anh ta biết?
– Tôi đã bán mạng cho người nào đó, ít nhất cũng phải điều tra một chút…
Bạch Ngọc Lan cụp mắt xuống, nói:
– Yên tâm đi, chỉ cần Pháp luật Liên Bang không định tội anh, tôi không quan tâm anh có phải là rể hiền của Phó Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng hay không, tôi chỉ nhìn tiền thôi…
Nếu biết vị hôn thê của Phác Chí Hạo ở trên xe, lại còn ở phòng bên cạnh, Hứa Nhạc sẽ không đến quán bar để giết thời gian.Dù tửu lượng của anh đã tăng lên, nếu gặp cô gái đó trong tình trạng say rượu, anh không biết chuyện gì sẽ xảy ra.Dù sao, vị hôn phu của cô đã chết trong tay anh.
Giết chết Phác Chí Hạo, Hứa Nhạc không cảm thấy ám ảnh tâm lý, chỉ là vô tình gây ra trong lúc tự vệ ở Hổ Sơn Đạo.Nhưng anh không muốn đối mặt với người thân của người chết.Ở Cục Điều Tra, anh bị em gái của Phác Chí Hạo nhổ nước bọt, dù không trúng mặt, anh cũng không tức giận, chỉ lặng lẽ lau đi.
Dù hôn thê của Phác Chí Hạo có lẽ không biết anh, càng không thể biết anh đã giết Phác Chí Hạo, Hứa Nhạc cũng không muốn mạo hiểm.
Mãi đến khi trời tối, anh mới ra khỏi phòng cao cấp, đi đến phòng nghỉ ở cuối toa xe, chiếm một ghế sofa ở góc khuất, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ qua lớp kính đặc biệt.Những tiếng ồn do tàu chạy tốc độ cao cũng bị giảm đến mức thấp nhất.
Anh đốt một điếu thuốc, nghĩ đến cô gái ở phòng bên cạnh mà anh chưa từng gặp, lại nhớ đến ánh đao sáng lóe ở Hổ Sơn Đạo và ánh mắt tuyệt vọng của Phác Chí Hạo, chân mày hơi nhíu lại.
Trong ánh đèn không mấy sáng sủa, một cô gái đi tới, ngồi trên hàng ghế của Hứa Nhạc, cách anh mấy cái ghế.
Phòng nghỉ này có thể hút thuốc, ba hàng ghế sofa xếp song song nhau.Ý tưởng của người thiết kế là dành riêng cho khách của khu phòng cao cấp.Hứa Nhạc thấy cô gái đến, nhớ lại những gì mình vừa nghĩ, hai ngón tay đang cầm điếu thuốc hơi run rẩy, tàn thuốc rơi xuống người anh.
Anh vội vàng dụi điếu thuốc.
– Không cần đâu, người nhà tôi thường xuyên hút thuốc, tôi quen với mùi này rồi.
Nam Tương Mĩ mỉm cười nhìn chàng trai ngồi trong góc, không đoán thân phận của anh.Dù anh còn trẻ mà đã ở khu phòng cao cấp, có chút kỳ lạ.Nhưng lúc nãy Hứa Nhạc vội vã dụi thuốc khiến cô hiểu lầm, cho rằng anh cẩn thận, không muốn làm phiền.
Cô vốn không có thói quen đặt phòng cao cấp, dù gia đình cô không thiếu tiền, chỉ là vì muốn an ủi bạn thân mà thôi.Loại giường chống xốc không hề có cảm giác xóc nảy của tàu, nhưng cô quen với các loại tàu bình thường, cảm giác xóc nảy đó mới có cảm giác đi tàu thật sự.
Vì là ban đêm nên đèn trong phòng nghỉ hơi tối.Hứa Nhạc nghe cô gái nói xong, lặng yên hút tiếp điếu thuốc.Nhìn vẻ mặt tươi cười bình tĩnh của cô gái, Hứa Nhạc biết cô không phải là cô gái mà anh không muốn gặp, tâm tình cũng thoải mái hơn.
Nếu vô tình gặp người trên đường, có lẽ sẽ làm quen, có lẽ sẽ im lặng.Hiện tại, cặp nam nữ này đang im lặng.
Ánh đèn hơi tối, góc Hứa Nhạc ngồi chỉ hơi tối hơn một chút.Anh im lặng ngắm nhìn cô gái.Cô mặc một bộ váy màu nhạt, toát ra vẻ an bình, lặng lẽ.Lần đầu nhìn không quá bắt mắt, nhưng càng nhìn lại càng thấy được vẻ đẹp tú lệ bên dưới mái tóc ngắn.Khi còn ở Đại khu Đông Lâm, anh thích ngồi bên đường ngắm nhìn các cô gái.Khi làm người gác cổng ở Lê Viên của Đại học Lê Hoa, anh cũng từng ngắm qua không ít nữ sinh thanh tú, nên chỉ nhìn mấy lần, anh liền phát hiện ra cô gái này cũng rất xinh đẹp.
