Đang phát: Chương 2047
– Chậc chậc, ngươi không phải trốn giỏi lắm sao, chạy cũng nhanh lắm mà?
Lôi Hổ Hỏa Báo liếm môi dưới, cười khẩy đầy vẻ mỉa mai.
Phi Nghê tái mặt, hoảng sợ hỏi:
– Tại sao ngươi muốn giết ta?
– Tại sao ư?
Lôi Hổ Hỏa Báo cười lạnh đáp:
– Ta đây là Lôi Hỏa song tu, trách ai bảo ngươi mang Phượng Hoàng chi khu? Chỉ cần có được Mộc hệ bản nguyên ở đây, lại thêm Phượng Hoàng chi hỏa của ngươi, ta sẽ có thêm vài phần cơ hội đột phá cảnh giới hiện tại.Chậc chậc, dùng cái mạng nhỏ của ngươi để tăng khả năng bước vào siêu phàm nhập thánh cho ta, ngươi cũng đáng sống lắm rồi.
Phi Nghê âm thầm than khổ, nàng đã đoán được phần nào, nhưng không cam tâm chết như vậy, lại còn trở thành tế phẩm cho kẻ khác, liền lạnh lùng nói:
– Ngươi giết ta, Thiên Lĩnh Long gia chắc chắn không bỏ qua cho ngươi, cứ chờ bị diệt tộc đi.
– Hừ.
Lôi Hổ Hỏa Báo hừ một tiếng, cười lạnh:
– Chỉ cần ta đột phá đến siêu phàm nhập thánh, còn lâu mới biết ai tha cho ai đấy, biết đâu Long gia các ngươi còn có huyết mạch khiến ta hứng thú, đến lúc đó ta sẽ đích thân đến thăm.
Hắn siết chặt tay, năm ngón tay bóp lấy cổ Phi Nghê.
“Phanh” một tiếng, Phi Nghê hóa thành Hỏa Phượng, liều mạng giãy giụa.
– Chậc chậc, ngươi càng thể hiện hỏa năng, ta càng thấy hứng thú đấy, ha ha.
Mắt Lôi Hổ Hỏa Báo ánh lên vẻ hưng phấn, há to miệng.
Đầu hắn biến thành hình thú dữ tợn, nửa hổ nửa báo, màu xám đen, mặt lốm đốm xanh, trợn mắt há mồm, gầm một tiếng rồi đột ngột hút mạnh.
Hỏa Phượng lập tức bay vào miệng hắn, sắp mất mạng.
Cách đó không xa, Lý Vân Tiêu dần lộ diện sau một gốc đại thụ, hắn cau mày, lo lắng có nên ra tay hay không.
Lôi Hổ Hỏa Báo không chết, đúng là đại địch cướp đoạt mộc chi bản nguyên.Thực lực của hắn không phải đối thủ của Lôi Hổ Hỏa Báo, hơn nữa hắn còn cảm nhận được có người đang âm thầm theo dõi.
– Giết!
Một tiếng gầm vang lên, kẻ nọ đột nhiên xuất thủ.
Một đạo kiếm khí sáng loáng xuất hiện sau gốc đại thụ, chém nát cây, lao thẳng đến Lôi Hổ Hỏa Báo.
Lôi quang đầy trời trở nên ảm đạm, trên lôi hải hiện ra một đường kiếm đạo.
– Hừ, cuối cùng cũng ra mặt?
Lôi Hổ Hỏa Báo có vẻ đã sớm phát giác, mặt trầm xuống, không quay đầu lại mà tung một quyền về phía kiếm khí.
“Cách cách” lôi quang hội tụ trên quyền phong, vô số lôi vân cuộn trào, ngưng tụ thành vạn đạo hoa quang, nghênh đón kiếm quang.
“Ầm ầm”
Hai luồng lực lượng va chạm, tạo thành một vòng xoáy kinh khủng, lan ra khắp nơi, phá hủy một mảng lớn lôi lâm, vô số Linh Lôi Quả tan thành mây khói.
– Thu!
Trong miệng Hỏa Phượng vang lên tiếng kêu thê lương, giãy giụa phun ra một ngọn lửa đỏ tươi, nhỏ bằng ngón tay, rơi vào tay Lôi Hổ Hỏa Báo.
Lôi Hổ Hỏa Báo kêu đau, vội buông tay, Hỏa Phượng lập tức lóe lên, bay xa hơn mười mét, dang cánh bay lên trời, muốn trốn thoát.
Lôi Hổ Hỏa Báo cúi xuống nhìn cánh tay, một mảng cháy lớn bằng bàn tay hiện ra, hắn cảm nhận rõ ràng cánh tay gần như chín rục.
– Đáng chết!
Lôi Hổ Hỏa Báo kinh sợ, giận dữ quát:
– Muốn đi? Nằm mơ đi! Mộc chi bản nguyên và Phượng Hoàng Thần Hỏa của ngươi là thứ ta nhất định phải có.
Hắn lóe lên, hóa thành lôi điện đuổi theo Hỏa Phượng.
Phía sau truyền đến tiếng giận dữ của Trần Phong Viễn:
– Lão cẩu, dám coi thường ta!
Một đạo kiếm ảnh khổng lồ bắn ra, chém về phía Lôi Hổ Hỏa Báo.
Một kiếm này xuyên qua Lục Hải lĩnh vực, cắt đứt cả lôi lâm, kéo dài ra xa.
Lôi Hổ Hỏa Báo nhíu mày, tay phải vẽ một vòng, lôi quang xoay tròn như dải lụa, trói chặt Hỏa Phượng.
Đồng thời tay trái nắm chặt, “Phanh” một tiếng biến to lên mấy lần, da đỏ bừng, hỏa phù văn bốc cháy “vù vù”.
Tay trái hắn hóa thành hỏa quyền cuồn cuộn, đánh về phía Trần Phong Viễn.
“Phanh”
Kiếm chém lên hỏa quyền, vạn đạo quang mang bắn ra, kiếm quang trắng và hỏa diễm đỏ đan xen, bốc lên trời.
Trần Phong Viễn giận dữ, bảo kiếm đặt trên hỏa quyền, hai luồng lực lượng bất phân thắng bại.
Mặt Lôi Hổ Hỏa Báo trắng bệch, kiếm vừa rồi khiến khí huyết hắn quay cuồng, suýt chút nữa đã thổ huyết, nhưng hắn cố áp chế.
Lôi Hổ Hỏa Báo trợn mắt, lông mày dựng ngược, xanh đỏ lập lòe trên mặt:
– Lão thất phu, ngươi muốn chọc ta giết ngươi sao?
Trần Phong Viễn lạnh lùng nói:
– Hắc hắc, giết ta? Ngươi có khả năng giết ta, nhưng chắc chắn tự tổn tám ngàn, xem ngươi làm sao đoạt Tuyệt Thế Ất Mộc, làm sao lấy Phượng Hoàng chi hỏa.
Lôi Hổ Hỏa Báo kinh sợ, Trần Phong Viễn nói đúng, hắn có thể giết Trần Phong Viễn nhưng phải trả giá rất lớn.
Đột nhiên không gian xanh sẫm lại, lôi điện chậm lại, một đạo kiếm quang sắc bén chém vỡ tất cả.
– Cái gì?
Lôi Hổ Hỏa Báo kinh hãi, kiếm quang kia rất mạnh, dù không lăng lệ như Trần Phong Viễn nhưng cũng khiến hắn cảm thấy nguy hiểm.
Hắn một tay vây khốn Phi Nghê, một tay hóa thành hỏa quyền áp chế kiếm của Trần Phong Viễn, không rảnh tay.
Điện mang tuôn ra trên mặt hắn, đầu vặn về phía sau, cổ nổi lên lôi điện, quay ngược 180°, mặt dời ra sau, há miệng phun ra một đạo thiểm điện.
“Phanh”
Tia chớp đánh lên kiếm quang, bắn ra bạch quang, phá hủy cây cối xung quanh.
Trong chấn động, một bóng người lóe lên, như thuấn di đến trước mặt Lôi Hổ Hỏa Báo, hai tay kết ấn, kim quang vạn trượng.
