Đang phát: Chương 2040
– Tốt, ta thích đánh với kẻ mạnh, càng thích đánh với kẻ tự tin như ngươi.
An Lâm thèm thuồng liếm môi, cả người trở nên mờ ảo, biến mất ngay trước mắt.
– Xuy!
Ngay sau đó, một con dao găm đen ngòm đâm xuyên cổ họng Lý Vân Tiêu, máu tươi bắn tung tóe.
Trong mắt Lý Vân Tiêu lộ vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng, hai tay bấu víu trong vô vọng, cố bịt miệng nhưng máu vẫn trào ra ồ ồ.
– A?
Mọi người há hốc mồm kinh ngạc, hoàn toàn chết lặng.
Tưởng rằng sẽ có một trận chiến long trời lở đất, ai ngờ lại kết thúc chóng vánh như vậy?
Mộ Dung Hằng Vũ trố mắt không tin, dụi mắt nhìn lại, đúng là Lý Vân Tiêu đã bị giết thật rồi.
Vợ chồng Trần Phong cũng ngơ ngác, sững sờ tại chỗ.
– Ha ha!
Giang Tu Chân cười điên dại:
– Ha ha, cái gì mà đệ nhất nhân tài mới nổi, quá vớ vẩn!
Hắn ôm bụng cười đến gập cả người.
Tiếng cười càng lớn như muốn xua tan đi sự nhục nhã trước đó.
– Hừ, đúng là phế vật, may mà ta không lên, nếu không thật mất hứng.
Hải tộc béo ú khinh bỉ châm chọc.
Lôi Hổ Hỏa Báo ngẩn người, cảnh tượng này quá chân thực, nhưng hắn vẫn thấy có gì đó không ổn, cảm giác bất an càng lúc càng mạnh, khiến hắn bồn chồn.
Lý Vân Tiêu ôm cổ, mắt bắt đầu trợn trắng, dần mất đi sinh khí.
Phía sau hắn, cánh tay trắng nõn của An Lâm cầm dao găm đen hiện ra, chậm rãi lộ diện.
Nàng cau mày, cảm thấy mọi chuyện không nên dễ dàng như vậy, nhưng sự thật lại bày ra trước mắt.
– Xuy…
Nàng từ từ rút dao găm ra, chậm rãi đến mức máu từ cổ họng Lý Vân Tiêu phun ra thành tiếng rít, như một khúc ca ai điếu.
An Lâm lim dim mắt, lộ vẻ hưởng thụ, khe khẽ ngân nga theo tiếng gió.
Cuối cùng dao găm cũng rút ra, An Lâm đá mạnh vào mông Lý Vân Tiêu, đẩy hắn ngã lăn ra đất, co giật không ngừng.
– Thật là quá thất vọng, biết vậy để tên đầu heo kia lên còn hơn.
Nàng xoay dao găm trong tay rồi cất đi, quát lớn về phía nhân tộc:
– Ta muốn tiếp tục trận tiếp theo, trận này chẳng khác nào sỉ nhục ta!
Đám người nhân tộc ngơ ngác nhìn nhau, ai nấy đều trợn tròn mắt, dụi mắt liên tục.
Sau khi dụi mắt mấy lần, thậm chí có người còn vỗ đầu, véo tay, xác nhận đây không phải là mơ.
– Cái thứ đệ nhất nhân tài mới nổi chết tiệt, hại chúng ta thảm rồi!
Mọi người nhao nhao lên án, trừng mắt nhìn Mộc Hữu Vân và Đao Kiếm Tông, rõ ràng là trách họ chọn người không ra gì.
Trần Phong ngây người trên ghế, nhìn chằm chằm thi thể Lý Vân Tiêu đang co giật, vẫn không thể tin được.
Đột nhiên mắt hắn giật mạnh, bật dậy khỏi ghế, quát lớn:
– Tất cả im lặng cho ta, nhìn cho kỹ!
Trong mắt hắn lộ vẻ kinh hãi khó tin, sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn không thể tin vào mắt mình.
– A?
Phi Nghê cũng kinh hô, che miệng kinh hãi tột độ.
Trong nháy mắt, cả sân im phăng phắc, mọi người đều ngây như phỗng.
– A?
Bên phía Hải tộc, Nhuận Vũ và gã béo cũng run lên, lộ vẻ kinh hãi.
– Sao có thể…Điều này sao có thể…
Trần Phong hoảng sợ lẩm bẩm:
– Ngay cả ta cũng bị lừa…Tất cả đều bị lừa bởi loại huyễn thuật này…Đến mức này…
Trên đài, chỗ An Lâm vừa đứng đã biến thành Lý Vân Tiêu, vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thản nhiên như chưa từng di chuyển.
Còn xa xa trên mặt đất, thân thể đang co giật lại là An Lâm!
Trong sân tĩnh lặng đến mức quỷ cũng không dám bén mảng, một cơn gió thổi qua khiến mọi người rùng mình, cảm thấy một luồng hàn khí thấu xương, lại dụi mắt lia lịa, không biết đâu là thật, đâu là giả.
Giang Tu Chân há hốc mồm, đủ nhét cả quả dưa chuột vào, mắt trợn ngược như đèn lồng, muốn nổ tung.
Hắn điên cuồng đấm vào đầu, muốn tỉnh lại khỏi ảo giác, nhưng ngoài đau đớn ra, thế giới vẫn không hề thay đổi.
– Sao…Thế nào…Làm sao có thể…
An Lâm quỳ rạp trên đất, cố gắng đứng dậy, hai tay ôm cổ, mắt lộ vẻ kinh hoàng.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
– Sống trong ảo giác không phải rất tốt sao? Chết dần trong chiến thắng ảo tưởng, hạnh phúc biết bao, sao phải tỉnh lại?
– Chết? Hắc, ha ha…
An Lâm đột nhiên cười phá lên, mỗi tiếng cười lại trào ra máu, nhưng nàng vẫn cười không ngừng, đột nhiên hỏi:
– Ngươi có tin trên đời này có thân bất tử không?
Lý Vân Tiêu nhướng mày, mắt lộ vẻ lạnh lẽo:
– Thân bất tử?
Hắn đột nhiên khựng lại, kinh ngạc:
– Lẽ nào ngươi là…
– Ha ha, không sai, ta là Thủy Diên tộc có được thân bất tử, ngươi làm sao giết được ta?
Sắc mặt An Lâm trở nên âm u, cuồng tiếu không ngớt.
Bàn tay đang ôm cổ đột nhiên nắm chặt, mặt vặn vẹo, lè lưỡi dài ra, trông rất đáng sợ.
Nhưng trên khuôn mặt méo mó vẫn nở nụ cười âm hiểm.
Nàng buông tay, chỗ yết hầu như đất sét cao su, bị khoét một lỗ to bằng chiếc đũa, đột nhiên “Phanh” một tiếng, trở lại nguyên trạng, không hề có vết thương.
– Ha ha ha, bất kể vết thương nào trên người ta đều có thể phục hồi trong nháy mắt, dù ngươi có bản lĩnh đến đâu cũng không thể giết ta, ha ha!
An Lâm đắc ý cười lớn, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
Sắc mặt đám người đại biến, ai nấy đều xanh mét, kẻ này đánh không chết, vậy còn đánh thế nào?
