Chương 2031 Thu nhận tên béo

🎧 Đang phát: Chương 2031

– Đương nhiên rồi! Ngươi nghĩ đạo quả dễ chiếm đoạt vậy sao? Nghe nói ở Mộ Hoa Thần Sơn xuất hiện chín “Đạo quả thời gian”, nhưng tiếc là…
Đỗ Khải Khê nói rồi thở dài.Vận may của hắn luôn tệ.Nếu đến kịp trước khi Mộ Hoa Thần Sơn mở ra, dù không chiếm được đạo quả, hắn cũng sẽ có thu hoạch lớn.
Diệp Mặc cuối cùng hiểu vì sao Thác Bạt Phi Dương kia chứng đạo nhanh như vậy.Hắn ở Mộ Hoa Thần Sơn chẳng khác nào hưởng lộc vua, ăn lộc phật.Nếu còn khống chế được Mộ Hoa Thần Sơn, hắn thiếu gì đạo quả? Chắc chắn nhẫn trữ vật của hắn có rất nhiều thứ tốt.Tiếc là bị mũi cốt tiễn của mình phá tan hết rồi.
Diệp Mặc thấy Đỗ Khải Khê có tính cách tốt, bèn truyền âm:
– Đỗ huynh, thật ra ta có một quả đạo quả, huynh có thể nói ta là bạn, rồi dùng quả này thử xem có bước qua được cánh cửa “Hội Thánh Đế luận đạo” không?
– Ngươi nói gì?
Đỗ Khải Khê kinh ngạc đến quên cả truyền âm.
Diệp Mặc đành phải nói:
– Ta nói muốn thử vận may xem có thể vào “Hội Thánh Đế luận đạo” không?
Đỗ Khải Khê lúc này mới phản ứng lại, đứng lên nói:
– Đương nhiên là được.Chúng ta đi ngay thôi.
So với Diệp Mặc, hắn còn vội hơn.Diệp Mặc dùng đạo quả để có cơ hội vào “Hội Thánh Đế luận đạo”, dù không có hắn cũng chỉ lãng phí thôi.
– Đừng vội.Ta còn chút chuyện muốn hỏi vị huynh đệ kia.
Diệp Mặc thấy tên béo đã uống hết một vò rượu, liền nói với Đỗ Khải Khê.
Đỗ Khải Khê dường như biết Diệp Mặc có chuyện quan trọng cần nói với tên béo, nên cười nói:
– Ta chờ ngươi ở kia.Hỏi xong thì gọi ta một tiếng là được.
Giọng Đỗ Khải Khê có chút kích động, dường như vì sắp có cơ hội vào “Hội Thánh Đế luận đạo”.Lắng nghe Đạo Nguyên Thánh Đế luận đạo là mơ ước của bất kỳ ai, chứ đừng nói là một tán tu như hắn.
Tán tu như hắn chứng đạo được đã hiếm như phượng mao lân giác.Mà hắn chứng đạo được là do gặp cơ duyên.Việc được nghe Đạo Nguyên Thánh Đế luận đạo là một đại cơ duyên.
– Cậu tên gì? Từ đâu đến?
Đỗ Khải Khê đi rồi, Diệp Mặc đánh ra một đạo cấm chế, rồi nhìn chằm chằm tên béo hỏi.
Tên béo ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, trong mắt lộ ra sợ hãi.
Diệp Mặc cảm nhận được sự sợ hãi của tên béo, liền cười nói:
– Cậu đừng lo.Tuy ta đoán được chút lai lịch của cậu, nhưng vẫn muốn hỏi rõ.Cậu nên hiểu rằng, nếu người khác cũng đoán ra lai lịch của cậu như ta, thì cậu đã sớm bị giết rồi, đến cả da lông cũng không còn.
– Tôi…tôi…
Sự sợ hãi trong mắt tên béo càng đậm.Nó sợ nhất là bị người khác nhận ra lai lịch, không ngờ đã bị người ta nhận ra.Nó hiểu rõ rằng, một khi bị nhận ra, kết cục của nó sẽ không tốt đẹp gì.
Nói “Tôi” mãi, tên béo mới bình tĩnh lại được một chút.Nó ấp úng nói:
– Tôi là Cừu Nhưỡng.Sau khi mẹ tôi sinh tôi ra, liền để bác Ân lén mang tôi đi, rồi bác Ân dùng phù lục…Chúng tôi mới đến Thần Phần Vực này.Sau đó bác Ân đã chết để bảo vệ tôi…
Tên béo nói năng vừa vội vàng, vừa ấp úng, nói trước quên sau.Sau một nén nhang, Diệp Mặc mới nghe rõ ràng.
Tên béo tên là Cừu Nhưỡng, hẳn là xuất thân từ Long tộc.Bất luận Long khí trên người nó là do mẹ hay cha truyền thừa, nó cũng là một Long tộc thật sự.Mẹ nó là một khuê nữ, sống tại một Thủy Cung lớn.Diệp Mặc đoán đó là Long Cung, nhưng không dám chắc.
Nơi đó có quy củ nghiêm ngặt, mẹ của Cừu Nhưỡng chưa chồng đã có thai, phạm vào điều đại kỵ.Cừu Nhưỡng bị coi là con hoang, cần phải giết.Mẹ của Cừu Nhưỡng vì bảo vệ con, nên để quản gia thân tín là bác Ân mang Cừu Nhưỡng bỏ trốn.
Bác Ân không biết bằng cách nào đến được Thần Phần Vực, chỉ là sau đó có người ở Thần Phần Vực phát hiện sừng rồng trên đầu Cừu Nhưỡng, muốn bắt Cừu Nhưỡng đi.Để bảo vệ Cừu Nhưỡng, bác Ân đã đồng quy vu tận với tên kia.Cừu Nhưỡng không có năng lực sinh tồn, chỉ có thể sống lay lắt ở Trường Phí Thánh Đạo Thành.
Nhưng nó lại rất thích rượu, hễ thấy rượu là quên cả họ.Vì rượu mà nó bị đánh rất nhiều lần, dường như vận may của nó không tệ, nên vẫn giữ được mạng nhỏ đến giờ.
Thần thức của Diệp Mặc quét đến đầu tên béo, quả nhiên phát hiện một gốc sừng lấp ló.
Lúc này Diệp Mặc biết mình đã làm chuyện vô ích rồi.Tên béo ở Trường Phí Thánh Đạo Thành lâu như vậy, lại thích rượu như mạng, đáng lẽ đã sớm bị giết rồi.Nhưng thực tế nó vẫn còn sống, và cách giải thích duy nhất là có người đã biết rõ lai lịch của tên béo, nên âm thầm bảo vệ nó.
Tên béo ở đây cô đơn, việc có người bảo vệ nó dĩ nhiên không phải vì tốt cho nó.Chỉ có hai khả năng: một là dùng tên béo để dụ Long tộc khác đến, hai là nuôi cho tên béo lớn lên.
Diệp Mặc cho rằng khả năng thứ hai lớn hơn, vì tinh huyết của Long tộc có chứa “Long khí”, nhưng không thể hình thành trong tình trạng bị giam cầm.Một khi bắt tên béo lại, dù tu vi của nó có tăng đến Tiên Đế, “Long khí” và máu huyết của nó vẫn chỉ ẩn tàng, không thể có được khí tức Long đạo.
Nếu người kia muốn dùng “Long khí” tinh huyết của tên béo để tu luyện thần thông, thì không thể giam cầm tên béo.Một khi giam cầm tên béo, sau khi giết nó đi chắc chắn sẽ có tình trạng đạo tâm bất ổn.Trừ phi đạo mà người kia tu luyện là tuyệt tình đạo.
Diệp Mặc có chút trầm lặng.Hắn cảm thấy sao mình lại trùng hợp như vậy.Tưởng dễ dàng cứu tên béo, nhưng giờ dù hắn không ra tay, cũng có người khác sẽ cứu nó.Sở dĩ tên béo có thể sống đến giờ, là vì tu vi của nó quá thấp.
Diệp Mặc muốn dẫn tên béo đi, nhưng tu vi của hắn mới chỉ là Bán Thánh, dù ở Tiên Giới cũng có người lợi hại hơn hắn, huống chi ở Trường Phí Thánh Đạo Thành này.Người dám nuôi thả Cừu Nhưỡng, chắc chắn không phải kẻ đơn giản.
Vừa lúc đó Vô Ảnh truyền âm:
– Lão đại, hoàn cảnh của tên béo này đáng thương quá, lại còn là Long tộc.Hay là lão đại để nó đến Thế giới trang vàng làm bạn với em và Tiểu Sâm đi.
Diệp Mặc do dự.Một khi tên béo vào Thế giới trang vàng, thì không thể ra ngoài nữa.Vì chỉ cần nó ra ngoài, Thế giới trang vàng chắc chắn sẽ bại lộ.
Nhưng lời nói của Vô Ảnh khiến hắn đồng cảm.Bản thân hắn cũng là kẻ bị bỏ rơi, có chút giống với thân thế của tên béo và Vô Ảnh.Nếu hắn không giúp, tên béo chắc chắn sẽ chết, hơn nữa còn chết rất thê thảm.
Nghĩ vậy, Diệp Mặc truyền âm cho Vô Ảnh:
– Để ta hỏi nó một chút, nếu nó đồng ý đi cùng thì sẽ dẫn nó theo ngay.Nếu không, chúng ta không thể nhiều chuyện được.
Thấy ánh mắt kinh sợ của tên béo, Diệp Mặc thở dài:
– Cừu Nhưỡng, cậu có biết nếu cậu tiếp tục ở lại Trường Phí Thánh Đạo Thành, sớm muộn gì cậu cũng chỉ có một con đường chết không?
Vượt quá dự liệu của Diệp Mặc, tên béo lập tức gật mạnh đầu, dường như hiểu được tình cảnh của mình.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Cậu không rõ tình cảnh của mình đâu.Ta cho cậu biết, thật ra đã sớm có người nhìn ra cậu là Long tộc rồi.Người kia không bắt cậu đi, là vì muốn cậu tự phát triển ở Trường Phí Thánh Đạo Thành này.Chờ cậu lớn lên rồi, mới bắt giữ cậu.Cậu ngẫm lại xem, có phải mỗi lần cậu gặp rắc rối, hoặc thiếu tài nguyên tu luyện, đều có người giúp đỡ ngay không?
Tên béo nghe Diệp Mặc nói xong, ngây ngẩn cả người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, khiếp sợ nhìn chằm chằm Diệp Mặc.Hiển nhiên nó đã hiểu ý của Diệp Mặc.
– Xem ra cậu không quá ngốc.Ta nói thật với cậu, việc cậu được cứu trước đây không phải trùng hợp đâu, nếu không một Tiên Vương nhỏ bé như cậu, lại không có chỗ nương thân đi khắp nơi cướp rượu, sao có thể sống lâu như vậy ở Trường Phí Thánh Đạo Thành? Nhưng lần này ta cứu cậu thật sự là trùng hợp.
Diệp Mặc thấy tên béo có chút sợ hãi, liền nói tiếp:
– Ta có một đồng bạn, cũng xuất thân là Long tộc, nó muốn ta giúp cậu một lần.Nếu cậu đồng ý, ta sẽ đưa cậu đi.Nếu không, ta sẽ cho cậu một bầu rượu, tự cậu lo liệu thôi.Nhưng nếu cậu đồng ý đi theo ta, ta có một điều kiện: cậu sẽ không thể tùy tiện ra ngoài nữa.Hơn nữa dù tương lai cậu phải rời đi, cũng phải thề rằng tuyệt đối không được tiết lộ bí mật của ta.
– Tiền bối, vãn bối nguyện ý.
Vượt quá dự liệu của Diệp Mặc, tên béo không hề do dự mà đồng ý ngay.
Diệp Mặc lại có chút khó hiểu.Tên béo này dù khờ khạo, nhưng không ngốc.Chẳng lẽ nó không sợ mình lừa nó sao?
– Cậu không sợ ta lừa cậu sao?
Diệp Mặc lập tức hỏi.
– Tiền bối, người chắc chắn không phải người của Trường Phí Thánh Đạo Thành, thậm chí còn đến từ một nơi rất xa.Nếu không tiền bối sẽ không thuê phòng riêng trong quán rượu.Hơn nữa dù tôi không đồng ý, ở lại đây cũng chỉ có đường chết.Nếu đi cùng tiền bối, tương lai không chừng tôi còn có thể gặp lại mẹ mình.Nếu tiền bối muốn tinh huyết của tôi, thì tôi cũng chỉ chết sớm hơn một chút thôi.Những năm này tôi đã sớm biết rồi.
Giọng điệu của tên béo rất kiên quyết, không hề do dự.
– Đúng vậy, cậu rất thông minh.Nhưng cậu hãy yên tâm, ta không cần tinh huyết của cậu.Đồ tốt của ta so với chút tinh huyết thì tốt hơn nhiều, cậu không cần phải quá lo lắng.Cậu hãy thả lỏng tâm thần, ta sẽ thu cậu vào.
Diệp Mặc cười ha hả nói.Hắn có chút thích thú với tên béo này.
– Ngay bây giờ sao?
Tên béo theo bản năng nhìn những người còn lại trong quán rượu.
Diệp Mặc không thèm để ý mà nói tiếp:
– Đúng vậy, ngay bây giờ.
Hắn đã quyết định mang tên béo đi, thì dù đổi chỗ khác, người khác vẫn biết đó là hắn.Chi bằng cứ công khai mà mang đi.Chờ sau khi mang tên béo đi rồi, hắn sẽ lập tức cùng Đỗ Khải Khê đến “Hội Thánh Đế luận đạo”.Hắn tin rằng, dù kẻ nhìn chằm chằm tên béo có lợi hại hơn nữa, cũng không dám tìm đến “Hội Thánh Đế luận đạo”.

☀️ 🌙