Đang phát: Chương 2027
Mộc Hữu Lãng hỏi:
– Anh hai, chỗ này mình không quản lý sao, không bố trí phòng thủ gì à?
Mộc Hữu Vân đáp:
– Có Đô Thiên Tỏa Nguyên Đại Trận là đủ mạnh rồi, thiên hạ này mấy ai phá nổi.Nếu có cao thủ cỡ đó đến thì mình có phái thêm người cũng vô ích thôi.
– Đi thôi.
Mộc Hữu Vân dứt lời, cả nhà Thần Mộc Thế Gia hóa thành một vệt sáng, biến mất tại chỗ.
Một đạo hồ quang hiện lên trên trời, dần lớn ra, Lý Vân Tiêu xuất hiện, đứng trầm ngâm một lúc rồi cũng hóa thành vệt sáng rời đi.
Ngày hôm sau, giữa trưa.
Thần Mộc Thế Gia mở rộng phủ đệ, mời khách khắp nơi đến dự tiệc.
Trong phủ trang nghiêm khác thường, trên khu đất trống rộng lớn, ánh sáng liên tục lóe lên.
Khách đến ai cũng nhiệt tình chào hỏi ba anh em nhà Mộc, cứ như bạn sống chết có nhau.Sau khi chào hỏi xong, họ tự tìm ghế ngồi rồi lạnh lùng nhìn xung quanh.
Ba anh em Mộc gia hiểu rõ, khách sáo chỉ là hình thức, ai cũng vì lợi ích riêng mà đến.
Vụ thu hoạch lớn Linh Lôi Quả đang gặp nguy cơ chưa từng có, các thế lực khắp nơi đổ xô đến, một mình Thần Mộc Thế Gia không thể chống đỡ nổi.Hơn nữa hải tộc cũng nhúng tay vào, tình hình càng thêm phức tạp.
Vì vậy Thần Mộc Thế Gia quyết định phát thiệp mời, triệu tập tất cả các thế lực đến để bàn việc phân chia Linh Lôi Quả và liên thủ đối phó hải tộc.
Ai vắng mặt trong buổi tiệc này coi như không có phần trong việc chia Linh Lôi Quả.
Do đó các thế lực lớn nhỏ đều cử người đến.
Một vài đại diện của Vũ Hoàng, Vũ Tông thì ngồi ở góc khuất, dù không được ngồi ngang hàng nhưng cũng đại diện cho một thế lực.
Một đạo sáng từ trên trời đáp xuống, hiện ra một thanh niên tuấn tú, chính là Mộ Dung Hằng Vũ.
Hắn đảo mắt nhìn quanh, có vẻ không quen ai, chỉ khẽ gật đầu với Mộc Hữu Vân rồi tự tìm ghế ngồi.
Sự xuất hiện của hắn thu hút sự chú ý của nhiều người, họ xì xào bàn tán, đoán già đoán non.
Mộc Hữu Phong cúi xuống, nói nhỏ vào tai một lão giả, có vẻ đang giải thích lai lịch của Mộ Dung Hằng Vũ.
Lão giả đó là Giang Tu Chân, sắc mặt hơi biến đổi, nhìn Mộ Dung Hằng Vũ thêm vài lần.
Giang Tu Chân vốn định từ Định Thiên Thành trở về, nhưng đột nhiên nhận được lệnh từ tổng bộ Vạn Bảo Lâu, yêu cầu tìm cách mua thêm Linh Lôi Quả, nên mới ghé qua Hải Mộc Trấn.
Đào Hồng và Như Nhi vẫn cẩn thận hầu hạ hai bên, tươi cười quyến rũ.
Dù ghét bỏ nhưng vì lợi ích, họ vẫn phải cố gắng vui vẻ, cẩn thận lấy lòng.
Đột nhiên một đạo sáng hạ xuống, xuất hiện một đôi nam nữ, nam mặt vuông vắn, uy phong lẫm lẫm, nữ mặc áo đỏ rực rỡ.
Khí chất của hai người thu hút mọi ánh nhìn, tiếng ồn ào trong sân bỗng im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
Mộc Hữu Vân cười nghênh đón:
– Hóa ra là Long gia Kỳ Quỷ và Phi Nghê đến, thật là vinh hạnh cho Thần Mộc Thế Gia.
Mọi người đều ngạc nhiên, chăm chú nhìn.
Long Gia là một trong bảy thế lực siêu cấp, lại là thế lực kỳ lạ nhất.
Bởi vì truyền thừa của họ không phải cha truyền con nối, thầy truyền trò, mà là tập hợp những người có Chân Linh huyết mạch qua các đời.
Long Gia chia làm nội môn và ngoại môn.Nội môn là những người tự thức tỉnh Chân Linh huyết mạch.
Còn ngoại môn không phải ai cũng vào được, phải là hậu duệ của Chân Linh huyết mạch, may ra có người thức tỉnh huyết mạch.
Dù là gia chủ Long Gia, nếu con cháu không thức tỉnh huyết mạch cũng sẽ bị đưa ra ngoại môn ngay lập tức.
Hơn nữa người của Long Gia ít khi đi lại trên đại lục, nên người đời biết về họ không nhiều, có thể nói là thần bí nhất, chỉ sau Phệ Hồn Tông.
Kỳ Quỷ cười nói:
– Đại nhân Hữu Vân đã mời thì sao dám không đến.
Hắn nói vậy là nể mặt Thần Mộc Thế Gia lắm rồi.
Mộc Hữu Vân cười tươi rói, tự mình đón chào, nắm tay hai người vào trong, miệng không ngừng nói:
– Mời hai vị ngồi.
Thần Mộc Thế Gia dựa vào tài nguyên Linh Lôi Quả, kết giao được với không ít thế lực siêu cấp.Việc Mộc Hữu Vân thân mật với hai thiếu chủ Long Gia khiến các thế lực khác đỏ mắt.
Trong sân lại ồn ào, những câu như “Ngưỡng mộ uy danh Long gia thiếu chủ đã lâu”, “Quả nhiên là nhân trung long phượng”…vang lên không ngớt.
Kỳ Quỷ liếc mắt, nhìn Mộ Dung Hằng Vũ, lạnh lùng nói:
– Cái tên hay khoác lác kia sao chưa đến? Ta từng mời hắn đến chơi, ai ngờ hắn hèn nhát, sợ đến mặt trắng bệch, không dám đến.
Mộ Dung Hằng Vũ cười lạnh:
– Người ta không đi không phải vì sợ ngươi, mà là khinh thường ngươi, sao ngươi không tự hiểu lấy?
Mọi người giật mình, bắt đầu nhìn Mộ Dung Hằng Vũ, dám chế nhạo Long gia thiếu chủ như vậy thì cả Thiên Vũ Đại Lục có mấy người.
– Ngươi…
Kỳ Quỷ mặt mày âm trầm, giận dữ:
– Được, đợi việc Linh Lôi Quả xong, ta sẽ khiến các ngươi trả giá đắt!
Trên nắm đấm của hắn điện quang chớp động, suýt chút nữa không kiềm chế được mà ra tay.
Mộc Hữu Vân biến sắc, hòa giải:
– Hai vị đừng nóng giận, ân oán cá nhân để sau hãy nói.Hôm nay ở địa bàn của Thần Mộc Thế Gia, xin mọi người nể mặt.
Sắc mặt mọi người lại biến đổi, nhìn Mộ Dung Hằng Vũ bằng ánh mắt kỳ lạ.Mộc Hữu Vân là cáo già, xử lý khéo léo, không thiên vị bên nào, có thể thấy người trẻ tuổi này có vị thế ngang hàng với Long Gia trong lòng Mộc Hữu Vân.
