Chương 202 Tư sát sở vị hà

🎧 Đang phát: Chương 202

Bên trong đại điện, không khí bỗng trở nên căng thẳng.
Càn Hư lão đạo mắt nhỏ lại, khí tức toàn thân lập tức thu liễm, như báo săn mồi, mắt lão lóe lên những tia lạnh lẽo, nhìn đám tán tiên tán ma.Nhạc Diễm chân nhân, Thủy Nhu chân nhân, cùng Hoắc Xán, Hoắc Lạn lập tức cảnh giác cao độ.
Người chết vì tiền, chim chết vì mồi.Với đám tán tiên dưới tứ kiếp, một khối nguyên linh thạch cũng đủ khiến họ động lòng.Lúc đầu, khi biết cung điện làm từ nguyên linh thạch, không ai dám mơ chiếm hết, chỉ mong lấy được vài cái bàn, ghế.
Giống như người phàm thấy núi vàng biển bạc, không khỏi choáng ngợp.Tài sản quá lớn vượt quá sức tưởng tượng, khiến họ kinh hãi, e dè.Một cái bàn, ghế thôi cũng đủ khiến họ kích động, nhưng không thể đoạt được.Nhưng…
Ban đầu, họ nghĩ không thể di chuyển cung điện, nhưng sự xuất hiện của trấn phủ thạch bia đã thay đổi tất cả.
Thay đổi hoàn toàn!
Vô số nguyên linh thạch, trang sức quý giá, hòn non bộ, tiên thảo linh chi đều có thể đoạt được.Chỉ riêng nguyên linh thạch ở đây cũng đủ giúp họ tăng công lực đáng kể, khiến họ phát cuồng.
“Ha ha…Càn Hư lão đạo.Ngươi thật thâm hiểm, biết rõ tác dụng của trấn phủ thạch bia mà không nói, muốn một mình chiếm tiên phủ và nguyên linh thạch, ngươi nuốt trôi sao? Ngươi tưởng bụng mình to đến đâu?” Hoắc Xán cười lạnh.
Trên đại điện, Càn Hư lão đạo và sư huynh đệ đứng về một phía, Hoắc Xán, Hoắc Lạn đứng cùng nhau.Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân liên kết với nhau, bảy tán tiên chia thành ba thế lực.
Càn Hư lão đạo cười lạnh: “Tên ma đầu dám mắng ta.Ta nghĩ, các ngươi mới là kẻ muốn trấn phủ thạch bia hơn ai hết, nhưng…Luyện hóa nó rất khó, các ngươi có cơ hội sao?”
Đồng thời, lão truyền âm cho Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân: “Thủy Nhu chân nhân, Nhạc Diễm chân nhân.Chúng ta không thể để trấn phủ thạch bia rơi vào tay bọn ma đầu, hãy liên thủ giết Hoắc Lạn trước.”
“Ha ha…Càn Hư lão đạo, chúng ta là ma đầu à? Ngươi cũng xảo trá chẳng kém lũ ma đầu này.Dù bọn ta không đoạt được trấn phủ thạch bia, Thanh Hư quan các ngươi cũng đừng hòng.” Hoắc Lạn ngông cuồng nói.
Hoắc Lạn cũng truyền âm cho Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân: “Nhạc Diễm chân nhân, Thủy Nhu chân nhân, ai cũng biết Thanh Hư quan độc chiếm ngôi đầu ở Đằng Long đại lục.Các thế lực tu ma như chúng ta không thể ngóc đầu lên được.Không thể để trấn phủ thạch bia rơi vào tay chúng, nếu không Lam Ương môn và Tử Dương môn của các ngươi sẽ càng bị Thanh Hư môn áp chế!”
Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân nhìn nhau.
Nhạc Diễm chân nhân truyền âm lại: “Càn Hư, đối phó ma đầu là việc tu tiên giả nên làm, nhưng trấn phủ thạch bia chỉ có một, khó phân chia.”
Càn Hư lão đạo truyền âm: “Việc phân phối phải bàn bạc, chúng ta cùng nhau phân phối, đây là chuyện riêng của tán tiên chúng ta, nhất định không thể để lũ ma đầu này đoạt được.” Đồng thời lão nói lớn với Hoắc Lạn: “Chủ của tiên phủ là tiên nhân, sao đến lượt ma đầu các ngươi vọng tưởng chiếm đoạt.”
“Ta vọng tưởng? Tán tiên nhỏ bé như ngươi cũng đòi chiếm tiên phủ, không phải cũng là vọng tưởng sao?” Hoắc Lạn cười.
Thủy Nhu chân nhân truyền âm cho Hoắc Lạn: “Hoắc Lạn, Thanh Hư quan độc chiếm ngôi đầu, trấn áp các môn phái khác là quá đáng.Chúng ta đều biết, dù thế nào, ta và Nhạc Diễm chân nhân không thể để tiên phủ rơi vào tay Càn Hư lão đạo.”
“Tốt, chúng ta liên thủ giết ba người Càn Hư, sau đó sẽ phân phối trấn phủ thạch bia.” Hoắc Lạn lập tức truyền âm.
Loạn!
Trên đại điện, ba thế lực ngoài mặt công kích lẫn nhau bằng lời lẽ, nhưng thực chất đang cố giành sự ủng hộ của bên còn lại.Nhưng bảy tán tiên tán ma này đều rất giảo hoạt.
Những hiệp định ngầm bằng linh thức truyền âm có đáng tin không?
Tán tiên tán ma tức giận bài xích nhau, còn Thanh Long, ba hoàng y nam tử, Duyên Mặc, Ngôn Tự chân nhân, Y Đạt, Tần Vũ, Lập Nhi và Hắc phát lão chỉ biết kinh ngạc đứng nhìn sự việc diễn ra.Họ chỉ nghe được lời nói, chứ không biết được những cuộc trao đổi bằng linh thức.
Đột nhiên Càn Hư lão đạo ngừng nói, Hoắc Xán và Hoắc Lạn cũng im lặng.
Càn Hư lão đạo quay sang phía Ngôn Tự chân nhân, Y Dạt, Tần Vũ đang đứng quan sát, tức giận nói: “Cút!”
Duyên Mặc, Ngôn Tự, Y Đạt, Tần Vũ rùng mình.
Hoắc Lạn đứng cạnh Càn Hư lão đạo lạnh lùng nói: “Các ngươi nghe rõ đây, từ giờ trở đi, không ai được phép vào đại điện, kẻ nào vào…không cần biết là ai, đều giết không tha.”
“Ngôn Tự, ngươi cũng không được vào.” Càn Hư lão đạo nhìn Ngôn Tự chân nhân nói lớn.
“Rõ, sư thúc tổ.” Ngôn Tự chân nhân cung kính đáp.
Thanh Long và ba hoàng y nam tử nhìn nhau, sau đó Thanh Long cười nhạt: “Tốt, chúng ta đều hiểu, trấn phủ thạch bia rất quý, nhưng không còn mạng thì đoạt được cũng vô dụng, chúng ta đi.” Nói xong, Thanh Long dẫn theo ba hoàng y nam tử rời khỏi đại điện.
Y Đạt cười nói: “Xin hãy nhớ lời thề đã nói ở ngoài tiên phủ.” Sau đó nhanh chóng rời khỏi đại điện.
Duyên Mặc nhìn qua mọi người, rồi im lặng bỏ đi!
“Tần Vũ đại ca, chúng ta cũng đi thôi!” Lập Nhi nắm tay Tần Vũ nói.
Tần Vũ nhíu mày, việc vào Cửu Kiếm Tiên Phủ đã tốn rất nhiều tâm sức, từ việc đoạt bát ngọc kiếm, vào hồng hoang tìm kiếm cửu ngọc kiếm, đến việc vào tiên phủ đều rất khó khăn.Lúc này thấy trấn phủ thạch bia, lại bị ép phải rời đi.Tuy vậy, Tần Vũ cũng hiểu được sức mạnh của các thế lực kia, chỉ có thể thở dài, nhìn mọi người cười nhẹ, rồi nắm tay Lập Nhi rời khỏi đại điện.
Hắc phát lão giả nhìn chằm chằm vào trấn phủ thạch bia, mắt như bốc lửa, nhưng thấy tình hình trước mắt cũng đành bỏ cuộc.
Bên ngoài đại điện, Thanh Long, ba hoàng y nam tử, Hắc phát lão giả đứng không xa, vẫn nhìn vào bên trong.Họ muốn xem đám tán tiên tán ma sẽ có kết quả thế nào.
Tần Vũ và Lập Nhi rời đi, vào một hoa viên nhỏ với những cột nước óng ánh phun lên như trân châu.Tần Vũ và Lập Nhi ngồi trên một băng ghế.
“Lập Nhi muội sao thế?” Tần Vũ cảm thấy Lập Nhi có gì đó khác thường, dù hai người chưa từng nói chuyện như tình nhân, nhưng cả hai đã chấp nhận đối phương.
Thích một người, không cần phải nói “Huynh yêu muội” ngay từ đầu.Nói quá sớm có thể khiến người con gái sợ hãi, phản tác dụng.Còn khi tình cảm đã sâu đậm, không cần nói gì đối phương cũng sẽ hiểu.
“Huynh yêu muội” và những câu nói khác, không phải để đối phương biết tình cảm, mà mang một tình cảm kín đáo khó bộc lộ.
Giờ phút này Lập Nhi nhíu mày, như có một tâm sự rất quan trọng.Đối diện với câu hỏi của Tần Vũ, Lập Nhi nắm tay chặt hơn, rồi gượng cười: “Không, không có gì.”
“Muội muốn nói gì cứ nói, không cần giấu ta.” Tần Vũ cảm thấy kì lạ, từ khi thoát khỏi Mê Ảo Ma Cảnh, tâm trạng Lập Nhi rất tốt, sao bây giờ lại thay đổi khiến người ta không đoán được.
Lập Nhi thấy Tần Vũ hỏi vậy liền đáp: “Không có gì, muội chỉ có một điểm nghi hoặc thôi.”
“Muội nghi hoặc chuyện gì?” Tần Vũ hỏi tiếp.
Lập Nhi mím môi trầm tư nói: “Muội cảm thấy trấn phủ thạch bia có điểm khác thường.”
“Trấn phủ thạch bia có điểm khác thường?” Tần Vũ hỏi lại.Nhắc đến trấn phủ thạch bia, Tần Vũ cảm thấy buồn bực, ai cũng muốn lấy bảo bối đó, nhưng Tần Vũ biết công lực mình còn yếu.
Lập Nhi gật đầu: “Lúc trước muội nhìn thấy, thì biết đó là trấn phủ thạch bia, nhưng theo cảm giác của muội, khí tức của nó hoàn toàn liên kết với cung điện.”
“Trấn phủ thạch bia dường như có liên hệ với cung điện, huynh cũng có cảm giác đó.” Tần Vũ nhăn mày.
Lập Nhi gật đầu: “Đó chỉ là thủ đoạn mê hoặc kẻ khác, theo cách xét đoán đặc biệt của muội, dù luyện hóa được thạch bia, cũng chỉ có thể khống chế một phần cung điện, không thể khống chế toàn bộ.”
Tần Vũ hiểu rõ sự thần thông của Lập Nhi, hỏi lại: “Lập Nhi, ý muội là…”
Lập Nhi nói tiếp: “Tần Vũ đại ca, huynh đừng nói gì vội, Tiềm Long đại lục có mỏ bảo ngọc không?”
“A, sao muội lại hỏi vậy?” Tần Vũ thắc mắc.
Lập Nhi khẽ lắc đầu: “Huynh đừng hỏi vội, nếu mỏ ngọc lớn, chắc ở trung tâm sẽ có ngọc thạch tinh phách? Đương nhiên trong đó sẽ có ngọc thạch tối trân quý ‘Ngọc Tinh’.”
“Có, đương nhiên có.” Tần Vũ biết rõ việc này: “Mỏ ngọc lớn sẽ có trung tâm chứa ngọc tinh.Dù ngọc tinh vô cùng trân quý, nhưng khi bán cũng chỉ gọi là bảo ngọc, giá trị không cao hơn ngọc thạch tinh phách.”
Lập Nhi cười nhẹ: “Tần Vũ đại ca, thực tế nguyên linh thạch quáng mạch cũng giống như thế.”
“Muội nói…nguyên linh thạch quáng mạch cũng có tinh phách?” Tần Vũ kinh ngạc.
Lập Nhi gật đầu: “Phải, Tần Vũ đại ca, huynh xem, cung điện lớn thế này, toàn bộ đều do một khối nguyên linh thạch cấu thành.Đừng nói một khối nguyên linh thạch lớn như thế này, một mỏ nguyên linh thạch có một vạn nguyên linh thạch cũng đã khó tìm.Nếu muội đoán không sai, khi Nghịch Ương tiên nhân tìm ra khối nguyên linh thạch này, chắc chắn trong đó có nguyên linh tinh phách.”
Tần Vũ đã hiểu ý của Lập Nhi.
Khối nguyên linh thạch lớn như vậy rất hiếm, không chỉ to lớn mà phẩm chất cũng tốt.Giả thuyết khối nguyên linh thạch này có nguyên linh tinh phách là rất có khả năng.
“Lập Nhi, nhưng nếu nguyên linh thạch có nguyên linh tinh phách thì có gì lạ?” Tần Vũ vẫn chưa hiểu liên hệ giữa nguyên linh tinh phách và trấn phủ thạch bia.
Lập Nhi vui vẻ cười: “Tần Vũ đại ca, huynh không biết đấy thôi.Nguyên linh thạch cấu tạo cung điện không phải bị khống chế bởi trấn phủ thạch bia, mà là nguyên linh tinh phách!”
“Thứ nhất, trấn phủ thạch bia luyện chế phức tạp, thứ hai, chỉ có thiên tiên, kim tiên tạo cung điện cho mình mới dùng cách này.” Theo Lập Nhi nói, trấn phủ thạch bia không thể khống chế toàn bộ cung điện.
Lập Nhi lại nói: “Tần Vũ đại ca, nếu cung điện này thật sự được tạo thành từ một cự đại nguyên linh thạch, thì nguyên linh tinh phách chính là hạch tâm của nó! Nếu dùng mật pháp luyện chế nguyên linh tinh phách, có thể khống chế toàn bộ cung điện hiệu quả hơn trấn phủ thạch bia rất nhiều.Muội nghĩ, Nghịch Ương tiên nhân không thể không dùng nguyên linh tinh phách mà lại đi sử dụng trấn phủ thạch bia.”
Lập Nhi tin tưởng nói, dường như hiểu rõ mọi chuyện ở tiên giới.
Mắt Tần Vũ sáng lên: “Lập Nhi, ý muội là…”
“Đúng, trấn phủ thạch bia chỉ được Nghịch Ương tiên nhân dùng để đùa bỡn người ta, còn thứ thực sự khống chế toàn bộ cung điện không phải trấn thủ thạch bia, mà là nguyên linh tinh phách, theo suy đoán của muội, nó chắc chắn ở đâu đó trong cung điện.” Lập Nhi mắt sáng rỡ.
“Lập Nhi, muội thật lợi hại.Đi! Chúng ta đi tìm nguyên linh tinh phách, cứ để bọn họ tranh giành trấn phủ thạch bia.” Tần Vũ vô cùng vui mừng, nắm tay Lập Nhi bắt đầu tìm kiếm nguyên linh tinh phách.
Đột nhiên, “Oanh!” một âm thanh kinh thiên động địa truyền tới, âm thanh khủng bố khiến Lập Nhi và Tần Vũ hiểu rõ cuộc chiến thảm khốc đã bắt đầu diễn ra ở đại điện!

☀️ 🌙