Đang phát: Chương 2011
Thiếu niên khẩn cầu nói.
– Ngươi nhìn thấy ngọn núi cao nhất kia không?
Lục Thiếu Du chỉ ngọn núi xa xa hỏi.
Thiếu niên xoay người nhìn ngọn núi lớn, nói:
– Thấy được.
– Trên đỉnh núi có một gốc Bách Linh thảo, trong vòng ba ngày ngươi hái về cho ta, ta sẽ cho ngươi vào Phi Linh môn!
Lục Thiếu Du nói.
– Đại nhân, ngươi phải chờ ta, ta đi ngay!
Thiếu niên bò lên, kỳ thật hắn cũng không biết Bách Linh thảo là thứ gì, bước chân lảo đảo thiếu chút nữa ngã sấp xuống.Bốn ngày đêm không nghỉ ngơi, hắn chỉ nếm chút lương khô nên vô cùng đói bụng, nhưng hắn chỉ nghỉ ngơi một thoáng lập tức đi thẳng về hướng ngọn núi.Với kinh nghiệm săn thú của hắn, việc lên núi rồi quay trở lại có lẽ ba ngày không đủ, nhưng đây chính là cơ hội mà hắn thật vất vả mới có được, hắn không thể chậm trễ giây phút nào.
– Người này, ai nói hắn ngu ngốc, hắn rất biết tính toán.
Tiểu Long mỉm cười nói khi nhìn theo bóng lưng thiếu niên.
– Đại trí nhược ngu!
Lục Thiếu Du khẽ cười, thu hồi kim tệ, trong mắt lộ vẻ thích thú.
– Lão đại, ta thấy thiếu niên này không có thiên phú tu luyện, nhiều nhất chỉ khỏe mạnh thôi, có lẽ không có tiền đồ, hình như còn chưa phải Vũ giả.
Tiểu Long thở dài.
– Thiên phú rất quan trọng, nhưng vẫn còn thứ khác quan trọng hơn, nghị lực và sự bền bỉ.Cho dù thiên phú bình thường, chỉ cần chịu cố gắng, hắn sẽ không thua kém người khác.
Lục Thiếu Du cười nói.
– Lão đại, ngươi muốn khảo nghiệm hắn sao?
Tiểu Long tò mò hỏi.
– Xem đã!
Lục Thiếu Du cười.Mấy ngày nay hắn muốn thả lỏng một chút, biết đâu sẽ có ích cho việc tu luyện, hơn nữa thiếu niên kia đã khơi dậy sự hiếu kỳ của hắn.
Một lát sau, Thiên Sí Tuyết Sư xuất hiện, vài bóng người đứng thẳng, bên cạnh còn có bốn con yêu thú.
Trong rừng cây, thiếu niên cấp tốc chạy, dù chỉ là người thường nhưng tốc độ của hắn như dã thú, sức bật kinh người.Lúc này hắn không hề biết có không ít ánh mắt đang nhìn mình từ trên không trung, vận mệnh của hắn đang bắt đầu thay đổi, một sự thay đổi có thể đưa hắn lên một tầm cao mới.
Khi hoàng hôn buông xuống, bóng đêm bao phủ, trăng sáng treo cao.Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, rơi xuống rừng cây, mang theo vẻ mờ ảo âm u.
Bóng dáng thiếu niên như quỷ mị xuyên qua rừng.Vì đuổi kịp thời gian, hắn chỉ có thể đi suốt đêm.
– Ngao!
Một tiếng sói tru truyền tới, cuối cùng thiếu niên đã gặp rắc rối.Một bầy sói đã để ý đến hắn từ lâu, năm con sói từ trong rừng lao ra vây quanh thiếu niên.
Thiếu niên bị năm con sói trưởng thành vây quanh, ánh mắt cảnh giác.Với kinh nghiệm của mình, hắn đã quan sát toàn bộ địa hình xung quanh.Tất cả đều nhờ kinh nghiệm săn bắn của hắn.
– Ngao!
Năm con sói dường như rất đói, bắt đầu lao tới tấn công, miệng rộng nhe răng nanh như muốn xé nát thiếu niên.
Khi con sói đầu đàn lao tới còn chưa đến hai thước, thiếu niên lập tức nghiêng người tránh né, xoay người cúi thấp, một quyền trực tiếp đánh vào lưng con sói, nơi yếu ớt nhất của nó.
– Rắc!
Âm thanh xương cốt nứt vỡ vang lên.Một quyền của thiếu niên đã trực tiếp làm gãy xương sống của con sói.Với một thiếu niên mười hai, mười ba tuổi, sức mạnh như vậy là phi thường.
– Phanh!
Con sói ngã xuống, bất động.
– Ngao!
Thấy kết cục của đồng loại, bốn con sói còn lại giận dữ gầm gừ, đồng thời lao về phía thiếu niên.
Thiếu niên như đã đoán trước, nhanh chóng di chuyển đến một gốc cây lớn, nhẹ nhàng nhảy lên, leo càng lúc càng cao.
– Ngao!
Bốn con sói cũng nhảy lên cây, động tác cực kỳ linh hoạt.Thấy thiếu niên bỏ chạy, chúng càng thêm hung ác, nhanh chóng đuổi theo.
Vài lần nhảy, thiếu niên đã leo cao đến hai mươi thước.
– Ngao!
Bốn con sói gầm gừ.Khi đến giữa thân cây, chúng không thể tiếp tục leo lên, vì cành cây quá nhỏ, chúng không dám nhảy tiếp vì đã cách mặt đất mười bảy, mười tám thước.
Bốn con sói tản ra xung quanh thiếu niên nhưng không làm gì được hắn.
Ánh mắt thiếu niên lóe lên.Hắn không có thời gian để dây dưa.Sói thường đi theo bầy, có lẽ còn có một bầy sói lớn ở gần đó.Nếu chúng cùng đến thì sẽ rất nguy hiểm.
Thiếu niên nhìn xuống dưới, do dự một chút rồi cắn răng, lập tức nhảy xuống.Hai tay hắn vươn ra, nắm chặt một cành cây, dùng sức giẫm mạnh, mượn lực lao xuống, đá thẳng vào một cành cây khác, một con sói lập tức bị hất văng ra, rơi mạnh xuống đất.
– Phanh!
Chỉ trong nháy mắt, con sói đã rơi xuống đất, đầu vỡ nát, chết ngay tại chỗ.
Xuy xuy!
Động tác của thiếu niên không dừng lại.Đôi tay hắn nắm chặt, hai chân đá thẳng vào cành cây, hai cành cây liền bị đá gãy.
Phanh phanh!
Hai con sói rơi xuống, vừa vặn rơi trúng tảng đá.Thiếu niên dường như đã tính toán trước phương hướng, vô cùng chính xác.Hai con sói lập tức bị giết chết.
– Ngao!
Con sói cuối cùng lao thẳng tới, há to miệng muốn cắn đầu thiếu niên.
Ánh mắt thiếu niên chợt lóe lên, ngay lập tức buông tay, thân hình rơi xuống, hiểm hóc tránh được miệng sói, đồng thời hai chân ôm lấy một cành cây, rơi xuống nhánh cây bên dưới.
Con sói cắn hụt liền gầm gừ, động tác của nó không nhanh bằng thiếu niên.
– Ngươi cũng xuống đi!
Thiếu niên ổn định thân hình, tay phải kéo một cành cây lớn cỡ cái chén, cành cây uốn cong như cánh cung, tay phải buông ra, cành cây mang theo lực đàn hồi lớn, bay vòng va mạnh vào cành cây mà con sói đang đứng.
– Phanh!
Cành cây rung động, thân hình con sói lảo đảo, cuối cùng không đứng vững, ầm ầm rơi xuống đất.Nó chưa chết, lảo đảo muốn đứng lên.
– Phanh!
Thiếu niên đã nhảy xuống khỏi cây đại thụ, không chút do dự xoay người nhảy lên, vọt tới như mãnh hổ vồ mồi, một quyền đánh thẳng vào hông con sói, đánh bay thân hình nó, gục ngay tại chỗ.
– Giỏi!
Trên không trung, Lục Thiếu Du không nhịn được tán thưởng.Thiếu niên ứng phó năm con sói một cách lưu loát, uyển chuyển và sinh động.Từng bước đi đều vô cùng tinh diệu, dựa vào cảnh vật xung quanh và lợi thế, dù cực kỳ nguy hiểm nhưng lại vô cùng bình tĩnh và linh hoạt.Thật sự rất thông minh.
– Thật đúng là đại trí nhược ngu!
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
– Chủ nhân, tốc độ của thiếu niên này thật nhanh!
Thái Âm Yêu Thỏ nói.Lúc này trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, ngoài Lục Thiếu Du và Tiểu Long, còn có Nghịch Lân Yêu Bằng, Huyết Ngọc Yêu Hổ, Song Đầu Thủy Hỏa Yêu Giao đã biến thành hình người, ngoài ra còn có Thị Huyết Yêu Lang, Huyết Tích Dịch, Lục Yêu Mãng, Thiểm Điện Hắc Báo thu nhỏ thân hình.
Lục Thiếu Du mỉm cười nhìn xuống.Thiếu niên đã xé một chân sói và lập tức rời đi, có lẽ muốn tìm một nơi an toàn để bổ sung thể lực.
Nhìn thấy thiếu niên kia, Lục Thiếu Du không khỏi nhớ lại năm xưa mình tiến vào dãy núi Vụ Đô để rèn luyện.Khi đó, hắn vẫn còn là một Vũ sĩ, và có Tiểu Long đi theo bên cạnh.
