Đang phát: Chương 20
Nhóm dịch: Sói già
Nguồn: Vipvandan.vn
“Xin chào tiểu thư.”
Vũ chấp sự thấy Độc Cô Băng Lan thì lập tức cúi chào.
“Thanh toán đi.”
Lục Thiếu Du nhận dược liệu rồi đưa cho Lục Tiểu Bạch.
“Thiếu gia, tổng cộng là 38 kim tệ.”
Vũ chấp sự nói.
“Vũ chấp sự, chỉ lấy của Lục thiếu gia 80% thôi.Sau này Lục thiếu gia là khách quý ở đây, ngươi nên tiếp đãi cẩn thận.”
Độc Cô Băng Lan nhẹ nhàng nói.
“Dạ, thưa tiểu thư.”
Vũ chấp sự kính cẩn đáp lời, rồi quay sang Lục Thiếu Du:
“Hóa ra Lục thiếu gia và tiểu thư là bạn bè, vậy 30 kim tệ là được rồi.”
“Đa tạ Độc Cô tiểu thư.”
Lục Thiếu Du gật đầu cười với Độc Cô Băng Lan, rồi lấy 30 kim tệ từ trong túi đưa cho Vũ chấp sự.Tiết kiệm được tám kim tệ, đỡ tốn tiền của mình, Lục Thiếu Du tất nhiên không khách khí.
“Lục thiếu gia, đây là lệnh bài khách quý của Thiên Bảo môn, xin hãy cầm lấy.Lần sau ngài cần mua dược liệu gì chỉ cần đưa lệnh bài này ra sẽ được ưu đãi.Hơn nữa, nếu thiếu gia có dược liệu muốn bán, Thiên Bảo môn sẽ mua với giá cao nhất.”
Độc Cô Băng Lan lấy từ trong tay ra một chiếc ngọc bài, trên đó có khắc ba chữ Thiên Bảo môn, đưa cho Lục Thiếu Du.
“Xin đa tạ lần nữa.”
Lục Thiếu Du không khách khí nhận lấy lệnh bài.Về phần Độc Cô Băng Lan, tại sao lại đối tốt với mình như vậy, dù Lục Thiếu Du có chút nghi ngờ nhưng cũng không để ý lắm.
Người ta thường nói, “vô sự ân cần, không gian cũng tặc.” Trên người mình bây giờ chẳng có gì đáng giá để Độc Cô tiểu thư phải trộm cả.Lục Thiếu Du nghĩ vậy rồi nở một nụ cười.
“Cáo từ trước.”
Sau đó, Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, đi ra ngoài.Lúc đi qua nha hoàn Thúy Ngọc, hắn cũng khẽ gật đầu chào rồi rời đi.
“Công tử, người lấy đâu ra kim tệ vậy? Sao người lại quen biết Độc Cô tiểu thư nữa?”
Vừa ra khỏi Thiên Bảo môn, Lục Tiểu Bạch đã hỏi dồn dập.
“Ngươi hỏi nhiều vậy làm gì? Mau về thôi, đừng nói với ai là ta mua dược tài.”
Lục Thiếu Du nói.
“Tiểu thư, người kia là ai vậy? Trông có vẻ chẳng có gì đặc biệt, có phải người đã quá coi trọng rồi không?”
Khi Lục Thiếu Du đi rồi, Vũ chấp sự hỏi Độc Cô Băng Lan.
“Người này không đơn giản, ngươi phái người điều tra kỹ lai lịch của hắn đi.”
Độc Cô Băng Lan nói xong liền cùng nha hoàn Thúy Ngọc rời khỏi Thiên Bảo môn.
Đi qua vài con phố, Lục Thiếu Du và Lục Tiểu Bạch về thẳng nhà, lặng lẽ theo cửa sau Lục gia mà vào.Ra ngoài đến tận trưa mà không ai biết, dù sao thì một nô bộc thấp kém và một thiếu gia “củi mục” cũng chẳng ai thèm để ý.
“Tiểu tử này, đúng là có chút bản lĩnh.”
Ở cửa sau, cách Lục Thiếu Du một khoảng, lão bộc nhìn hai bao đồ trong tay Lục Tiểu Bạch, lẩm bẩm.
Buổi chiều, Lục Thiếu Du và Lục Tiểu Bạch có mặt ở Lục gia, rồi ngay lập tức trở về phòng.Mùa đông lạnh giá này cũng chẳng có nhiều việc để làm.
Đêm xuống, Lục Thiếu Du đã chuẩn bị sẵn sàng, đến mật thất phòng chứa củi.Nam thúc cũng đã ở đó chờ sẵn.
“Nam thúc, dược liệu người cần con đã mua đủ rồi.”
Thấy Nam thúc, Lục Thiếu Du đắc ý cười.
“Ngươi mua hai phần làm gì?”
Mở dược liệu ra, lão bộc Nam thúc hỏi Lục Thiếu Du.
“Con sợ lần đầu luyện chế thất bại nên mua nhiều hơn một chút.Nếu thành công thì vẫn còn một phần dược liệu để luyện thêm một viên đan dược nữa.”
Lục Thiếu Du nói, đan dược chắc chắn sẽ đắt hơn dược liệu nhiều lần, đến lúc đó đem bán cũng kiếm được chút lời.
“Có ta ở đây, nếu ngươi luyện đan dược nhất phẩm mà thất bại thì ngươi đúng là đồ bỏ đi.”
Lão bộc Nam thúc nhìn Lục Thiếu Du nói:
“Ngươi luyện Khai Sơn Chưởng mấy ngày rồi, thi triển thử cho ta xem.”
“Vâng.”
Lục Thiếu Du nén cười, Khai Sơn Chưởng hắn cũng đã luyện mấy ngày, tự nhận là có chút thành tựu.Hắn điều chỉnh công lực, vận chuyển khẩu quyết, hai tay biến hóa thủ ấn, lập tức tung song chưởng.Một luồng khí mơ hồ cuộn sóng xuất hiện.
“Xuy…”
Một tiếng động nhẹ vang lên, Lục Thiếu Du đánh một chưởng vào tường đá trong mật thất.Tường đá rung lên, một mảng bụi rơi xuống.
Lục Thiếu Du có chút ngạc nhiên, không ngờ chưởng của mình lại có uy lực lớn như vậy.Nếu chưởng này đánh vào một con trâu, chắc có thể thổi bay nó đi mất.
“Coi như miễn cưỡng đạt yêu cầu, nhưng vẫn chưa đạt đến lực lượng thật sự của Khai Sơn Chưởng.Nhớ kỹ, Khai Sơn Chưởng có thể phá núi, càng đánh lực càng mạnh, chân và hông phải phối hợp, vận dụng chân khí trong đan điền toàn lực đánh ra, như vậy mới đạt được uy lực lớn nhất.”
Nam thúc nói.
“Vâng, Nam thúc.”
Lục Thiếu Du gật đầu.
“Tốt rồi, bây giờ ta dạy ngươi luyện đan dược.”
Nam thúc vừa nói, ống tay áo khẽ phất lên, một chiếc đỉnh ba chân lớn cao gần một thước đột nhiên xuất hiện.
Chiếc đỉnh phủ một lớp màu xanh hồng, mang theo khí tức linh dược nồng đậm, xung quanh khắc vô số hoa văn.Đặc biệt nhất là hình một con hỏa long uốn mình quanh đỉnh.
Trên miệng Hỏa Long có một lỗ hổng lớn bằng miệng bát, đỉnh còn có một cái nắp tròn.Chiếc đỉnh toát lên vẻ cổ xưa.
“Đây là Hỏa Long Đỉnh, từ nay về sau ta tặng cho ngươi.Nhớ kỹ, không được để người ngoài thấy nó, nếu không thì Linh Tướng, Linh Soái cũng không tha cho ngươi.Hỏa Long Đỉnh này có chút ảo diệu, sẽ giúp ích rất nhiều cho người mới luyện đan như ngươi.”
Nam thúc nói.
“Đa tạ Nam thúc.”
Lục Thiếu Du mừng rỡ khôn xiết, thứ gì Nam thúc lấy ra cũng đều là bảo bối.Thậm chí, Lục Thiếu Du còn nghĩ bụng phải cố gắng thu thập thật nhiều bảo bối trên người Nam thúc, sau này chắc chắn sẽ có ích, dù đem bán cũng kiếm được bộn tiền.
Tất nhiên, Lục Thiếu Du không dám để Nam thúc biết ý nghĩ này, nếu không hắn sẽ bị lột da mất.
“Nam thúc, người cho con thì con cũng không mang theo được, vừa rồi người lấy nó ra bằng cách nào vậy?”
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ nói.Hắn háo hức chạy đến bên Hỏa Long Đỉnh, ôm thử một cái.Chiếc đỉnh này nặng ít nhất hai trăm cân.
