Chương 20 Cuộc sống tại học viện

🎧 Đang phát: Chương 20

“Trường Cung, hôm nay sư phụ giảng hay thật, sao ta thấy ngươi cứ ngáp lên ngáp xuống thế?” Mã Khắc vừa tan học đã lải nhải bên tai ta.
“Mấy thứ đó ta thuộc làu cả rồi.’Thuấn Di’ ba thước ta còn chán, chứ đừng nói là mấy chiêu mèo cào vô dụng này.Thà ngủ còn hơn.Quên à, ta tu luyện ma pháp không gian đấy.” Ta đắc ý hếch mặt.
“Ái chà, ra là vậy, tiếc thật, ta lại không có duyên với không gian ma pháp, nếu không đã nhờ ngươi chỉ giáo rồi.”
“Thôi đi, đói meo rồi, đi ăn cơm, chiều còn phải luyện ma pháp.”

“Trường Cung, ngươi mà cứ ăn kiểu này, ta xin kiếu, không đi ăn với ngươi nữa đâu đấy nhé!” Mã Khắc trợn mắt nhìn ta hùng hục xơi đến bát cơm thứ năm.
“Ê, ta đang tuổi ăn tuổi lớn, không ăn lấy sức đâu mà lớn.Ai bảo ngươi ăn ít làm gì.” Ta tỉnh bơ đáp.
Vật lộn mãi cũng hết sáu bát cơm, ta bị Mã Khắc lôi xềnh xệch ra khỏi nhà ăn.Từ đó, ta có thêm cái ngoại hiệu “thùng cơm hệ Quang”.
“Ối giời ơi, Trường Cung, nhìn kìa, nữ sinh hệ Thủy kia xinh như mộng!” Mã Khắc bỗng dưng rú lên.
“Thật không?” Ta tò mò ngoái đầu.Trời ạ, máu dồn lên não mất thôi.Đẹp thật! Một thân ma pháp bào xanh ngọc bích, mái tóc xanh thẫm như biển, da trắng như tuyết.Đôi mắt to tròn như hồ nước mùa thu.Dù còn bé nhưng chắc chắn sau này sẽ thành đại mỹ nhân.Cũng không tệ, nhưng chỉ là “không tệ” đối với người khác thôi.
“Xinh thì xinh thật, nhưng không phải gu của ta.Ta về ký túc xá ngủ đây.” Ta thờ ơ nói với Mã Khắc.
“Lão đại, ngươi không thích thì ta sẽ theo đuổi!”
“Cứ tự nhiên, ta đi đây.” Để xem tiểu tử nhà ngươi chết thế nào.Tiểu cô nương xinh đẹp thế kia, chắc chắn có cả tá người theo đuổi, hắc hắc, ta chưa thấy trò vui nào như thế này.
Về đến ký túc xá, ta lại bắt đầu dồn hết tinh thần cho Tiểu Kim (ta toàn tâm toàn ý vì nó mà minh tư đấy nhé).
Đến chiều, ta tỉnh dậy sau giấc minh tư.Dù sao cũng chẳng có việc gì, đi tìm chỗ luyện ma pháp thôi.Ta không muốn sau này bị người ta đánh cho bầm dập mặt mày đâu.
Hôm nay thử chiêu này xem sao: Quang hệ trung cấp hồi phục ma pháp – Nguyên Linh Khôi Phục Thuật.Ta lẩm nhẩm chú ngữ trong sách (tất nhiên là đã chế cháo lại một chút), bắt đầu hội tụ ma pháp lực.”Hỡi các nguyên tố Quang vĩ đại, những người bạn thân thiết của ta, ta thỉnh cầu các ngươi hãy cứu rỗi sinh mệnh trước mắt!” Theo tiếng ngâm xướng của ta, một lớp bạch quang dày đặc dần xuất hiện xung quanh, hội tụ trên tay ta.Ối giời, quên mất, giờ ta dùng chiêu này cho ai đây? Đúng là…
Nhưng mà, ông trời quả nhiên không phụ lòng người.Ngay lúc này, một kẻ đầu heo sưng vù lao nhanh đến trước mặt ta, la oai oái: “Trường Cung, cứu mạng! Ta sắp toi rồi!” Ơ hay, ai lại biết tên ta nhỉ? Ta có chút ngạc nhiên.Thôi kệ, vừa hay có “chuột bạch” để thử uy lực ma pháp.
Ta vội vã dùng vầng hào quang trên tay chữa trị cho “đầu heo”.Ma pháp này tốn ma lực kinh khủng, hút cạn gần một phần ba ma lực của ta mới chữa xong cho cái “đầu heo” này.Hả? Không thể nào, lại là Mã Khắc!
“Mã Khắc, sao ngươi ra nông nỗi này?”
“Đừng hỏi nữa, lão đại! Ngươi dùng ma pháp gì vậy, lợi hại thật, chớp mắt đã chữa lành cho ta rồi!”
“Hắc hắc, đây là Quang hệ trung cấp hồi phục ma pháp – Nguyên Linh Khôi Phục Thuật.”
“Đây là trung cấp ma pháp á? Ta cứ tưởng cao cấp chứ! Ma pháp này của ngươi còn hơn cả ma pháp trị liệu cao cấp hệ Thủy ấy chứ!”
Thì ra hồi phục ma pháp của ta lại hữu dụng đến vậy.Cũng không tệ, từ nay về sau không sợ bị thương nữa rồi, YEAH!
“Mã Khắc, ngươi còn chưa kể tại sao ra nông nỗi này hả?”
“Trường Cung lão đại, ngươi phải làm chủ cho ta!” Nói rồi Mã Khắc bắt đầu kể lể mọi chuyện.
Thì ra là thế này.Mã Khắc bám theo tiểu cô nương vừa nãy, giở trò bắt chuyện: “Mình mời bạn ăn kem nhé, tiểu muội muội?” “Bạn tên là gì?” “Bạn học năm mấy, lớp nào?”…Đại loại thế.Người ta chẳng thèm để ý, còn lạnh lùng phán: “Biến đi cho khuất mắt, không ta cho ngươi sống không bằng chết!” Mã Khắc đương nhiên không cam tâm, còn ba hoa rằng mình là tân sinh đặc cấp chuyển lên năm hai, tự khoe mình đẹp trai tài giỏi…Cuối cùng, người ta nổi giận, gọi một học sinh năm tư đến đánh cho thành “đầu heo” như vậy.
Nghe xong hắn kể lể, ta không khỏi hả hê.Đáng đời, ta đã đoán trước rồi mà, ha ha.
“Ngươi đúng là đồ ngốc, sao không đánh trả? Ngươi không phải là dùng được cả cao cấp ma pháp sao?”
“Đánh trả thế nào được? Ngươi không biết tên kia lợi hại đến mức nào đâu.Tùy tiện dùng cũng đều là ma pháp cấp 6 cả.Cũng may hắn nương tay, chỉ trói ta lại thôi.”
“Thế sao lại ra cái hình dạng kia?”
“Tuy không dùng ma pháp đánh ta, nhưng hắn có thể dùng nắm đấm mà! Ta bị trói không thể phản kháng, thì đương nhiên thành ra thế này rồi.” Mã Khắc làm bộ mặt ai oán.
“Ai bảo ngươi tùy tiện trêu ghẹo người ta.Đáng đời, từ nay về sau đừng có làm phiền người ta nữa.”
“Không! Ta nhất định vẫn phải đi! Ngươi không biết đâu, cô ấy lúc tức giận trông mới đáng yêu làm sao! Cô ấy thật sự rất xinh đẹp!” Ánh mắt hắn long lanh đầy vẻ si mê.
“Không thể nào! Ngươi bé tí đã thông thạo thế này rồi! Ngươi mới có 11 tuổi thôi mà, dù muốn yêu cũng không sớm thế sao? Mà ngươi không sợ bị đánh à?”
“Lão đại, tình yêu là một lực lượng vĩ đại! Huống chi còn có ma pháp hồi phục lợi hại của ngươi hậu thuẫn, ta sợ gì chứ! Chỉ phiền ngươi thỉnh thoảng dùng hồi phục thuật giúp ta thôi mà.” Mã Khắc nghiêm túc nói.
“Là Nguyên Linh Khôi Phục Thuật, đồ ngốc nhà ngươi! Hừ, ngươi muốn rước họa vào thân thì ta mặc kệ, tự đi mà chịu.”
“Không được a, lão đại…” Mã Khắc bắt đầu lải nhải như ruồi, dùng nước miếng “oanh tạc” ta không ngừng.
Chịu hết nổi rồi, ta chỉ còn cách đáp ứng hắn từ nay về sau sẽ hết sức giúp đỡ hắn thôi.Nhưng ta cũng cảnh cáo hắn không được nói cho ai biết ta trị thương cho hắn.
Nữ sinh thật sự có sức hút lớn đến vậy sao? Lại có thể khiến hắn “hy sinh” như thế, thật là khó hiểu! (Ta chẳng thể nào hiểu nổi cái tình cảm nam nữ của Mã Khắc.)

☀️ 🌙