Đang phát: Chương 1999
– Xin lỗi, tôi không nợ ai cả.
Diệp Mặc nói xong với cô chủ Hành Thị Thần Giác, liền quay sang gã đàn ông gầy gò bịt mặt:
– Trả mười vạn thần tinh thượng phẩm, thần tâm thạch này là của anh.
– Cảm ơn.
Gã đàn ông gầy không do dự ném cho Diệp Mặc một chiếc nhẫn trữ vật.Diệp Mặc kiểm tra thấy đúng mười vạn thần tinh, không thiếu một viên, liền lấy thần tâm thạch ra khỏi cấm chế, cẩn thận đặt vào hộp ngọc rồi đưa cho người kia.
Cô chủ Hành Thị Thần Giác tức giận tái mặt, vẻ quyến rũ cũng giảm đi phần nào.Cô ta không ngờ Diệp Mặc dám từ chối mình.Dù Diệp Mặc có đi nhờ thuyền của Hành Thị Thần Giác hay không, chỉ là một tán tu mà dám từ chối cô ta, thật không biết sống chết.
– Vô sỉ! Có ơn không báo, uổng công Hành Thị Thần Giác ta giúp đỡ anh!
Gã mặt ngựa đứng sau cô chủ thấy Diệp Mặc nhận thần tinh thì giận dữ quát.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Có ơn? Hành Thị Thần Giác có ơn gì với tôi? Cho tôi suất vào Mộ Hoa Thần Sơn hay trả phí báo danh khiêu chiến? Tôi đi nhờ thuyền của các người thì đã trả bốn vạn thần tinh rồi.Chỉ bằng cái mặt ngựa của anh mà dám nói có ơn với tôi, anh có thấy xấu hổ không?
Gã mặt ngựa định xông lên, nhưng cô chủ lạnh lùng hừ một tiếng, quay người bỏ đi.Tên mặt ngựa trừng mắt nhìn Diệp Mặc rồi cũng đi theo.
Nữu Như Nam cúi đầu im lặng, trong lòng đầy hổ thẹn.Lúc nãy, khi gã mặt ngựa nói Diệp Mặc có ơn không báo, mọi người xung quanh đều cho rằng Diệp Mặc vong ân bội nghĩa, vô liêm sỉ.Ở Thần Phần Vực, kẻ mạnh hiếp yếu là chuyện thường, nhưng mọi người đều coi trọng lời hứa và ân oán.
Nhưng sau khi nghe Diệp Mặc giải thích, mọi người mới vỡ lẽ.Cái gọi là ân tình chỉ là đi nhờ thuyền đến Mộ Hoa Thần Sơn mà thôi.Nếu vậy thì ân tình này quá rẻ mạt.Hơn nữa, Diệp Mặc đã trả bốn vạn thần tinh rồi.Với số tiền đó, người ta có thể đi lại giữa Hành Thị Thần Giác và Mộ Hoa Thần Sơn rất nhiều lần.Thậm chí, đưa bốn vạn thần tinh cho bất kỳ thế lực nào, họ cũng sẽ đưa anh đến Mộ Hoa Thần Sơn một cách chu đáo và giúp anh báo danh nữa.
…
Diệp Mặc lấy một nghìn thần tinh đi báo danh khiêu chiến, vừa ra đã gặp lại gã đại hán râu ria.Gã cười lớn, ôm quyền nói:
– Đạo hữu thật bản lĩnh, không ngờ lại có cả thần tâm thạch.Nhưng bán đi thì phí quá, bảo vật này hiếm có, Mộ Hoa Thần Sơn cũng khó mà tìm được.
– Tôi chỉ muốn đến Mộ Hoa Thần Sơn mở mang kiến thức thôi, không nghĩ nhiều vậy đâu.
Diệp Mặc cười đáp.
Rồi Diệp Mặc giơ ngọc giản trong tay lên, nói:
– Báo danh khiêu chiến rồi, nhưng không có lịch trình hay quy tắc gì cả.Chỉ có một miếng ngọc bài khắc dãy số?
Gã đại hán kéo Diệp Mặc ra một chỗ, nhỏ giọng nói:
– Thực ra, trận khiêu chiến này chỉ là để thu thần tinh thôi.Người báo danh đã gần hai ba nghìn, thu được mấy trăm vạn thần tinh.Còn suất vào Mộ Hoa Thần Sơn chỉ là cái cớ thôi.Đừng nói là không có quy tắc, tôi nghe nói lần này đến số cũng không cần dùng.Dãy số trên ngọc bài chắc chỉ để đếm xem đã bán được bao nhiêu suất thôi.
– Là sao?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.
Gã đại hán liếc nhìn chỗ ghi danh, nói:
– Sau khi Mộ Hoa Thần Sơn mở ra, người của các thế lực thần giác sẽ vào trước.Đợi họ vào rồi, trận khiêu chiến mới bắt đầu.Nói cách khác, khi trận khiêu chiến kết thúc, người ta đã tìm kiếm ba bốn ngày trong Mộ Hoa Thần Sơn rồi.Dù bên ngoài có thứ tốt gì cũng bị lấy hết.Vì vị trí Mộ Hoa Thần Sơn mỗi lần mở cửa khác nhau, nên lần nào cũng có rất nhiều thứ tốt bên ngoài.Những người tham gia khiêu chiến, dù có vào được cũng không lấy được gì.
Diệp Mặc bất đắc dĩ, nơi này quá vô nguyên tắc.Đã thu thần tinh còn chia làm hai lượt vào Mộ Hoa Thần Sơn.
– Anh cũng đừng thất vọng quá.Dù vậy, mỗi lần người thắng trong trận khiêu chiến đều có một số tiên đế đỉnh phong, thậm chí là bán thánh.Tôi cũng muốn báo cho anh biết, có một số tán tu nghịch thiên cũng tham gia trận khiêu chiến này.Gặp những người này thì cứ nhận thua cho lành.
Gã đại hán tỏ ra rất am hiểu tình hình, không giấu giếm nói cho Diệp Mặc biết.
Thấy Diệp Mặc im lặng, gã chỉ vào hàng động phủ pháp bảo bên rìa, nói:
– Anh có thể dùng pháp bảo của mình dựng động phủ ở đó, tôi cũng ở bên đó.Ba ngày sau Mộ Hoa Thần Sơn mở cửa, sau khi người khác vào rồi thì trận khiêu chiến mới bắt đầu.
…
Diệp Mặc dựng một động phủ bên ngoài.Vừa ngồi vào trong động phủ pháp bảo, hắn đã biết mình bị người khác theo dõi.Ít nhất cũng có bảy tám luồng thần thức như ẩn như hiện quét về phía động phủ của hắn.
Nơi này quá không kiêng kị.Những người này thấy hắn lộ tài, lấy ra thần tâm thạch nên mới dán mắt vào hắn.Có thể tưởng tượng, một khi hắn tham gia trận khiêu chiến bị thua rồi rời đi, hắn sẽ bị theo dõi ngay lập tức.
Nhưng Diệp Mặc mặc kệ.Hắn rất tự tin sẽ lấy được một suất trong trận khiêu chiến này.Dù hắn thua thì cũng không sợ những hạng người này theo dõi.Bảy tám luồng thần thức theo dõi hắn, ngoài một luồng gần đạt đến bán thánh, những luồng còn lại đều là tiên đế bình thường.
Tiên đế trong tiên giới là cao nhất, toàn tiên giới chỉ có mấy người, nhưng ở đây chỉ là hạng bình thường.
Thần Phần Vực dễ dàng sinh ra tiên đế vì có thần tinh và pháp tắc thiên địa.Tu luyện bằng thần tinh hơn xa tiên tinh.Hơn nữa, Thần Phần Vực dù đã bị tàn phá, nhưng đạo vận pháp tắc thiên địa mạnh hơn tiên giới rất nhiều.Huống chi, trong tiên giới, một đạo quả tìm vô số năm cũng khó, còn ở đây mở một thần sơn là có.Chẳng những có đạo quả mà còn có lốc xoáy pháp tắc thời gian nữa.
Giống như một tiên nhân, dù tài nguyên tích lũy đủ cũng không thể thăng cấp được ở tu chân giới.Pháp tắc thiên địa không cho phép thì làm gì được? Trừ phi anh trưởng thành đến mức có thể khống chế được thiên địa, khống chế được pháp tắc.Nhưng nếu vậy thì cần gì thăng cấp nữa?
Ba ngày trôi qua nhanh chóng.Trong ba ngày này, ở phường thị và giữa những người của các đại thần giác trên bãi sa mạc xảy ra đủ chuyện, Diệp Mặc không thèm quan tâm.Đến ngày thứ ba, hắn cảm nhận được dòng thời gian trên bãi sa mạc hình thành một dòng nước lũ rõ ràng, lúc này hắn mới ra khỏi động phủ.
Gã đại hán râu ria đứng cạnh Diệp Mặc thấy Diệp Mặc kinh ngạc nhìn lốc xoáy thời gian dần rõ ràng, thì cười nói:
– Đó là dấu hiệu Mộ Hoa Thần Sơn sắp mở.Anh thấy lốc xoáy thời gian trên bãi sa mạc rõ hơn rồi đúng không? Đó chính là lối vào Mộ Hoa Thần Sơn lần này.
– Cảm ơn đạo hữu chỉ điểm.
Diệp Mặc vội vàng cảm ơn.
Gã đại hán xua tay:
– Không phải chỉ điểm gì đâu, ai từng đến Mộ Hoa Thần Sơn đều biết.Mộ Hoa Thần Sơn vốn dĩ chính là “Triều Mộ Niên Hoa”.Khi anh vào thì còn trẻ trung phấn chấn, nhưng nếu không cẩn thận gặp phải lốc xoáy thời gian thì sẽ biến thành ông già ngay.Vì vậy nên mới có tên là Mộ Hoa Thần Sơn.
Khi hai người nói chuyện, một trận môn khổng lồ hiện ra.Diệp Mặc thấy trận môn này dù dùng nguyên liệu cao cấp nhưng không thể trụ được lâu thì cau mày.Dù hắn khiêu chiến thành công thì cũng phải ba ngày sau mới vào được, trận môn này có trụ được ba ngày không?
Người của các đại thần giác và đại bảo sớm phóng ra pháp bảo phi hành, dọc theo dòng thời gian xông qua bãi sa mạc, biến mất giữa dòng thời gian lượn lờ.
Diệp Mặc đếm lại, người vào không nhiều, cộng lại chỉ hai ba trăm.Tu vi cao nhất hắn không nhìn ra được.Có thể thấy những người đó chắc chắn là thánh đế chứng đạo, chỉ là không biết chứng đạo đến bước nào.
Pháp bảo phi hành cuối cùng bay vào, trận môn khổng lồ lập tức chìm xuống.Một người đàn ông mà Diệp Mặc không nhìn ra tu vi bước ra giữa bãi sa mạc, vung tay tạo ra mười lôi đài cực lớn.Cấm chế trận quang lượn lờ quanh lôi đài, rõ ràng có hiệu quả phòng ngự cực mạnh.
– Bây giờ mời những người tham gia khiêu chiến lên lôi đài.Thời gian là một ngày.Sau khi nén hương này cháy hết, mười người còn lại trên lôi đài sẽ có tư cách vào Mộ Hoa Thần Sơn.Những người bị đánh khỏi lôi đài không được lên lại, nếu không sẽ giết không tha…
Người đàn ông chưa nói hết, bên dưới đã ầm ĩ lên.Trận khiêu chiến này không có quy tắc, đến thời gian và số người cũng bị thu hẹp lại.
– Chẳng phải nói ba ngày sao?
– Còn nói có hai mươi suất? Sao lại thành mười rồi?
…
Mặc cho bên dưới ầm ĩ, người đàn ông kia không quan tâm, vung tay phóng một cây hương dài ra rồi đốt lên.
Mười lôi đài, không có quy tắc nào, ai cũng có thể lên khiêu chiến, thậm chí có thể quần chiến.Người lên đài trước sẽ thiệt nhiều nhất, không ai muốn lên trước.
Gã đại hán đứng cạnh Diệp Mặc thở dài:
– Xem ra hết hy vọng rồi.Mộ Hoa Thần Sơn đã mở, trận khiêu chiến không có quy tắc gì, còn có một số quy tắc gì đó mà tuân theo.Cứ thế này, dù lợi hại đến đâu cũng sẽ bị cậy đông hiếp yếu mà hạ gục.
Diệp Mặc im lặng.Nơi này đúng là nơi thực lực vi tôn.Những lời người này nói không ai dám phản bác lại.Ai cũng biết người đầu tiên phản bác chắc chắn sẽ bị giết.
Không ai phản bác, cũng không ai bước lên lôi đài đầu tiên.
