Chương 199 Thắng Thua

🎧 Đang phát: Chương 199

Tiểu thú nổi điên thì hậu quả khôn lường!
Chỉ trong chớp mắt, Bạch Hổ đã vong mạng.Kim Tử, dù là hậu duệ của Thiên Thần, cũng bị đánh mất năm đạo chân hồn.Dù có chín mạng, nó cũng không đủ để tiểu thú tàn sát.
Lúc này, tiểu thú hệt như một vị thần giết thần, phật giết phật.Tứ đại thánh thú hoàn toàn không thể kháng cự, không một ai là đối thủ của nó.
Vút!
Thất thải thần quang lại đánh tới, đạo chân hồn thứ sáu của Kim Tử bị tiểu thú đánh bay khỏi thân thể.Lại mất thêm một bất tử thân nữa.Kim Tử vốn tính khí ngạo mạn, không phục Kha Kha, nhưng giờ bị Kha Kha đuổi đánh, nó đã hiểu rõ sự chênh lệch giữa cả hai là rất lớn.Tiểu thú muốn giết nó là chuyện quá dễ dàng.
Kha Kha rất nhanh, hóa thành một vệt bạch quang đuổi kịp Kim Tử.Thất thải hà quang sắp sửa giáng xuống.
Lúc này, Khổng Tước Vương trên bầu trời không thể giữ im lặng được nữa.Nó và Kim Tử lớn lên cùng nhau, không thể trơ mắt nhìn bạn mình bị giết.Bộ lông ngũ sắc rực rỡ tỏa sáng, nó mang theo thân thể ngũ thải bay xuống, ngũ thần quang cùng kiếm khí hỗn độn chém thẳng vào tiểu thú.
Kha Kha giờ đang rất giận dữ.Ai dám cản nó, nó sẽ giết kẻ đó.Dù là thiên thần, thất thải thần quang cũng không tha.
Vút vút!
Quang mạc rực rỡ bắn lên, đánh tan ngũ thải thần quang của Khổng Tước Vương, thứ vốn được mệnh danh là có thể đánh bay vạn vật.Nó còn chặn được cả kiếm khí phát ra từ thần vũ hỗn độn kia.
“Y nha…” Tiểu thú giận dữ kêu lên.Thân thể nó lóe lên, xuất hiện trên lưng Khổng Tước Vương trên không trung, rồi hung hăng giáng xuống hai đạo thần quang.
Bịch!
Khổng Tước Vương không chống đỡ nổi, rơi thẳng xuống đất.Kha Kha không hề nương tay, vung tiểu trảo liên tục, dùng thất thải hà quang đánh mạnh vào thân thể Khổng Tước Vương.
Dù sức sống của hậu duệ thiên thần rất mạnh mẽ, nhưng khó có thể chống lại công kích liên tục của Kha Kha.Thất thải thần quang liên tiếp giáng xuống.
Lông vũ bay tán loạn.Khổng Tước Vương chật vật vô cùng, nhưng vẫn chưa chết tại chỗ.Trong khoảnh khắc mấu chốt, hỗn độn thần vũ đã phóng ra thanh khí, bao phủ lấy thân thể nó.
Năm xưa, “vị kia” tung hoành thiên địa, ngũ thải thần quang vừa xuất ra thì không gì không phá, không gì không đánh bay được, rất khó gặp đối thủ.Sau đó, người đó tế luyện ngũ thần vũ cho bản thân, biến nó thành pháp vật cực mạnh.Khi ngũ vũ tề tựu, đó chính là một kiện thánh khí kinh khủng nhất (Ngũ vũ gồm: Thanh Vũ, Hoàng Vũ, Xích Vũ, Hắc Vũ, Bạch Vũ).
Dù hôm nay chỉ có một căn hỗn độn thần vũ, nhưng cũng đủ để bảo toàn tính mạng cho Khổng Tước Vương.Dù Khổng Tước Vương không thể phát ra hỗn độn thần vũ có thể đánh nát núi lớn, đánh tan thần phật, nhưng nó có thể dùng thần vũ để bảo vệ mình.
Tiểu thú thấy không giết được Khổng Tước Vương, càng thêm giận dữ.Sức mạnh của nó như vô tận, thất thải hà quang liên tiếp đánh vào Khổng Tước Linh.
Khổng Tước Vương vốn xinh đẹp, lộng lẫy, nhưng giờ chật vật đến cực điểm.Nhiều chỗ trên thân thể bị trụi lông, lông vũ bay tán loạn, khiến cho cả đấu thú cung trở nên im lặng.
Hoàng Kim Sư Tử Vương lặng lẽ ngồi trên không trung, ánh mắt bắn ra thần quang lạnh như băng, nhưng không hề nhúc nhích.Chỉ là con mắt thứ ba dựng thẳng lên trên trán nó bừng cháy ngọn lửa.Nó muốn mở ra để tấn công tiểu thú.
Tiểu thú có linh giác rất nhạy bén.Nó lập tức quay đầu lại nhìn, thấy được trạng thái của Hoàng Kim Sư Tử Vương, liền bỏ qua Khổng Tước Vương, “vút” một tiếng biến mất, xuất hiện trên không trung, bay thẳng đến chỗ Hoàng Kim Sư Tử Vương.
Hoàng Kim Sư Tử Vương rất bình tĩnh.Nó sắp mở được con mắt thứ ba rồi.Nó không thèm để ý đến công kích của tiểu thú, tiếp tục dốc sức tích lũy lực lượng.Nó tin vào sự cường đại của thân thể mình, có thể chống đỡ được vài đợt công kích của tiểu thú.
Trong nháy mắt, Kha Kha đã bay tới.Một mảng lớn quang mạc phủ xuống, hai mươi mốt tầng thần quang rơi lên thân thể Hoàng Kim Sư Tử Vương.
Hoàng Kim Sư Tử Vương đánh giá rất cao thân thể của mình, nhưng kết quả là máu tươi bắn ra xung quanh.Trên thân thể nó xuất hiện hai mươi mốt vết thương đáng sợ, tất cả đều do thất thải thần quang đánh vỡ.Trong máu đỏ tươi có lẫn một chút kim quang, thậm chí có cả máu màu hoàng kim.
Nhưng rõ ràng có thể thấy được sự cường đại của thân thể nó.So với Bạch Hổ, nó mạnh hơn rất nhiều.
Hoàng Kim Sư Tử Vương đang cố gắng mở con mắt thứ ba, lại bị Kha Kha ngăn cản.Nó không cam lòng, phát ra tiếng gầm kinh thiên động địa.Nó chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
Dù sao cũng là một thiên địa dị chủng, sau tiếng gầm giận dữ, kim quang quanh thân Hoàng Kim Sư Tử Vương phát ra rực rỡ.Máu tươi lẫn tơ vàng ngừng chảy, các vết thương đều khép lại, thân thể vàng rực chói mắt.
Kha Kha thở hồng hộc, vung tiểu trảo, giam cầm Hoàng Kim Sư Tử Vương, rồi hung hăng đập nó xuống Khổng Tước Vương đang bán hôn mê dưới đất.
Một tiếng nổ vang lên khắp đấu thú cung, kèm theo âm thanh giận dữ của hai thánh thú.Khổng Tước Vương và Hoàng Kim Sư Tử Vương đều bị thương thêm.
Tiểu thú hạ xuống mặt đất, đôi mắt chớp chớp, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Vút vút!!
Thất thải hà quang được phóng ra, giam cầm Hoàng Kim Sư Tử Vương và Khổng Tước Vương.Sau đó, nó điều khiển hai luồng quang mang va chạm vào nhau.
Ầm!
Ầm!
Âm thanh chấn động vang vọng không dứt.Hai thánh thú đều bị đánh cho đầu óc choáng váng.
Tiểu thú nhìn hỗn độn thanh vũ của Khổng Tước Vương, lại nhìn con mắt thứ ba dựng thẳng lên của Hoàng Kim Sư Tử Vương, rồi khẽ tính kế trong lòng.Con mắt thứ ba và thanh vũ đều là những thứ mà nó cảm thấy “khó nhằn”, nên nó quyết định cho hai thánh thú va chạm vào nhau.
Quang mang chợt lóe lên, Kha Kha giam cầm chúng, rồi điều khiển Khổng Tước Vương dùng mỏ nhắm vào cái đầu thứ ba của Hoàng Kim Sư Tử Vương, chính xác hơn là cho hỗn độn thanh vũ đâm vào con mắt thứ ba kia.
Rắc rắc.
Âm thanh vỡ nát vang lên không ngừng.Tiếp theo đó là một cỗ ba động khiến mọi người sợ hãi.
Đôi mắt Kha Kha sáng lên, không chớp mắt nhìn hai thánh thú va chạm.Nhưng khi năng lượng ba động dừng lại, nó thất vọng.Hỗn độn thanh vũ lại không thể đâm vào, con mắt thứ ba không hề tổn hại.Giữa hai thánh thú như có một cỗ lực lượng không rõ bài xích lẫn nhau, chống đỡ sự va chạm hủy diệt này.
“Y nha…” Tiểu thú tức giận kêu lớn.Nó dùng sức huy động hà quang, khống chế hai điểm cực mạnh của song thú va chạm vào nhau.
Rắc rắc.
Âm thanh vỡ nát của không gian tiếp tục vang lên.Một lực lượng cường đại truyền ra, khiến cho những người quan chiến cảm thấy rất khó chịu.Giống như một quái vật sắp xuất thế, hoặc một ngọn núi lớn đè vào trái tim, khiến họ sợ hãi, run rẩy.
Hỗn Độn Thần Vũ của Khổng Tước Vương và con mắt dựng thẳng thứ ba của Hoàng Kim Sư Tử Vương như ẩn chứa lực lượng vô tận.Một khi bộc phát, tựa hồ có thể phá vỡ mọi ngăn cản.Loại lực lượng này khiến cho mọi người chấn kinh.
Ở giữa hai thú có một khoảng không gian hắc ám, mang theo lực lượng không rõ, ngăn cản tất cả.Lực lượng chúng va chạm vào nhau đều biến mất bên trong đó.
Không gian hắc ám đột nhiên xuất hiện rồi biến mất rất nhanh.
Tiểu thú không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy hỗn độn thần vũ chưa bị hủy, con mắt thứ ba của Hoàng Kim Sư Tử Vương vẫn bình yên vô sự, vẫn có thần diễm lượn lờ quanh đó.
Lúc này, mọi người quan chiến mới thở phào nhẹ nhõm.Cảm giác vừa rồi quá áp lực.
Tức giận!!!
Tâm tư của tiểu thú rất đơn giản, có thể nói là tính tình trẻ con.Nó muốn báo thù cho Tiểu Quật Long, nhưng đối thủ nó có thể đánh bại, lại khó có thể tiêu diệt.
Nó không tiếp tục cho hai thú va chạm nữa, mà dùng thất thải thần quang giam cầm chúng, rồi đánh xuống khắp nơi trên mặt đất.Hà quang như đao nhận không ngừng quét qua.Khổng Tước Vương còn đỡ, có Hỗn Độn Thanh Vũ bảo hộ, nên miễn cưỡng giữ được thân thể không đến nỗi tan nát.
Nhưng Hoàng Kim Sư Tử Vương lại khác.Dù nó có sức hồi phục kinh người, nhưng không nhanh bằng Kha Kha.Liên tiếp mười mấy tầng hà quang rơi xuống, như mười mấy thanh thiên kiếm bổ xuống, khiến cho cả người nó máu tươi đầm đìa.Dù chỉ trong chốc lát khi hoàng kim thần quang chớp động, vết thương đã khép lại, nhưng vẫn không nhanh bằng hà quang của tiểu thú.
Chỉ là tiểu thú có chút “sợ máu”.Nó chưa từng sát sinh, nên không quen với cảnh tượng tàn nhẫn này.Thấy máu của Hoàng Kim Sư Tử Vương chảy trên đấu thú đài, nó có chút không đành lòng.
Nhưng nó là một tiểu thú phi phàm, biết rõ khi nào nên tha.Bây giờ không phải lúc nó nhân từ.Nó hạ quyết tâm, giáng xuống tầng tầng thần quang.
Công kích như vậy thì ngay cả Hoàng Kim Sư Tử Vương cũng không chịu nổi, có mấy lần suýt nữa nó đã bị chém ngang bụng, lộ cả xương trắng bên trong, nhưng chỉ trong nháy mắt đã khôi phục trở lại.
Sự cường đại của tiểu thú khiến mọi người ngây ngốc, mà thân thể mạnh mẽ của Hoàng Kim Sư Tử Vương cũng vượt qua sự tưởng tượng của họ.Mọi người quan chiến đều rất hoảng sợ.Phải biết rằng Bạch Hổ bị tiểu thú chém đứt lìa thân thể, mà Hoàng Kim Sư Tử Vương mỗi lần bị chém ngang bụng lại khôi phục trở lại.Năng lực dị thường như vậy, nếu không gặp tiểu thú này, thì tiểu thánh thú nào có thể đánh bại nó?
Thần thông trong con mắt dựng thẳng kia đã quá mức kinh người, lại thêm sự khôi phục đáng sợ này nữa, quả nhiên là một biến thái nghịch thiên.
Nhưng mọi người biết rằng cứ tiếp tục như vậy, Hoàng Kim Sư Tử Vương chắc chắn sẽ chết.Nó có thể ngăn cản tiểu thú được bảy tám lần, nhưng không thể ngăn cản được mười lăm mười sáu lần.Sức hồi phục rõ ràng đang suy yếu đi rất nhiều.
Bộ lông ngũ sắc của Khổng Tước Vương đã bị rụng tả tơi, hết sức thê thảm, khiến cho Kim Tử đang quan chiến không thể nhịn được nữa, lập tức lao tới.Dù biết rằng không địch lại Kha Kha, nhưng nó không thể không quay lại.Nó và Khổng Tước Vương lớn lên cùng nhau, có tình cảm rất sâu đậm.
Vút!
Thất thải thần quang chợt lóe lên, giam cầm Kim Tử.Kha Kha ném Kim Tử vào bên cạnh Khổng Tước Vương, đồng thời dùng thần quang tiếp tục công kích cả ba.
Kim Tử đã mất sáu đạo chân hồn.Cửu mệnh bất tử thân giờ chỉ còn ba mạng, sao có thể ngăn cản được?
Khổng Tước Vương ra sức vùng vẫy, tập hợp lực lượng, lợi dụng khoảnh khắc tiểu thú đối phó Hoàng Kim Sư Tử Vương, liền lấy thanh khí từ Hỗn Độn Thần Vũ dung nạp Kim Tử vào trong, dùng thanh vũ bảo vệ cả hai.
Nhưng như vậy rất khó để bảo vệ chu toàn.Dù sao thì Khổng Tước Vương cũng không thực sự thúc dục hỗn độn thần vũ, mà chỉ dựa vào khả năng tự động bảo hộ chủ, nên chỉ trong chốc lát, lại có thêm một chân hồn của Kim Tử bị đánh ra, rồi vỡ nát trên không trung.Khổng Tước Vương cũng bị đánh chỉ còn nửa mạng.
Thất thải hà quang chớp động lần nữa.Mười mấy tầng quang mạc được Kha Kha đánh xuống.Lại thêm một chân hồn của Kim Tử bị đánh bay ra ngoài.Hiện tại, nó chỉ còn lại một mạng cuối cùng.Nếu tiếp tục bị đánh chết một lần nữa, nó sẽ chết thật.
Khổng Tước Vương thì thê thảm vô cùng, lực lượng của hỗn độn thần vũ bị phân chia bớt, nên nó không cách nào bảo vệ chính mình được nữa, suýt chút nữa đã chết.Nếu không phải có huyết mạch của thiên thần, có sức sống cường thịnh, thì nó đã mất mạng rồi.
Kim Tử ra sức giãy giụa, muốn thoát khỏi phạm vi bao phủ của Hỗn Độn Thần Vũ, không muốn Khổng Tước Vương bảo vệ nó nữa.Nhưng nó đã bị Kha Kha định trụ, không thể làm được như ý muốn.Khổng Tước Vương lại không có ý định buông tha cho nó, nên cứ tiếp tục như vậy, hai thánh thú rất khó bảo toàn vận mệnh.
Nhưng tâm tư của tiểu thú đã thay đổi.Thấy ý tứ của hai thánh thú kia, nó không thể tiếp tục ra tay được nữa.Không thể không nói, tiểu thú rất thiện lương, lại có thể thương xót chúng.
Tâm tư như vậy đã mang lại cho hai thánh thú cơ hội sống sót.Từ xa, hai bóng người bay rất nhanh đến đây.Như không phi hành, nhanh như chớp.
“Hạ thủ lưu tình!”
“Chúng ta nhận thua!”
Từ lúc tiểu thú nổi điên đến giờ, chỉ trong chốc lát mà thôi.Bạch Hổ chết đã gây một chấn động lớn.Hai người này sợ Khổng Tước Vương và Kim Tử cũng bị giết, nên trong khoảnh khắc mấu chốt, không để ý đến quy định của đấu thú đại tái, tiến vào đấu thú đài, muốn ngăn cản thảm kịch.
Lúc này, lửa giận của tiểu thú đã giảm đi phần lớn.Một là do nó cảm ứng được sinh cơ của Tiểu Quật Long ở cách đó không xa đang chậm rãi khôi phục.Hai là vì tình cảm của Khổng Tước Vương và Kim Tử.
Bản tính thiện lương nên nó không đành lòng tiếp tục ra tay.
Cho nên khi hai lão nhân phạm quy tắc xuất hiện, tiểu thú theo bản năng dừng tay lại.
Rồi sau đó, sáu lão giả xuất hiện, sáu người này là hộ pháp của đấu thú đại tái.
Thấy tiểu thú dừng tay, không có thảm kịch xảy ra, hai lão nhân có chút kích động.Dù sao cũng đã cứu được mạng của hai tiểu thánh thú này.
Kha Kha mang theo Hoàng Kim Sư Tử Vương và nửa đoạn thân thể của Bạch Hổ “vút” một tiếng rời khỏi nơi đó, bay về phía Tiểu Quật Long.
Nhưng lúc này, một tiếng gầm vang lên khắp đấu thú cung: “Buông Bạch Hổ ra!” Ngay sau đó, một lão bà phá không bay tới.
Ầm!
Một lôi quang nhắm vào Kha Kha bổ xuống.
Mọi người xôn xao.Vi phạm quy định, lại còn nhắm vào đấu thú tham chiến mà ra tay.Nhất thời, Huyền Hoàng Đấu Thú Cung trở nên ồn ào.
Kha Kha nhanh như điện, mang theo Hoàng Kim Sư Tử và thân thể Bạch Hổ “vút” một tiếng tránh khỏi công kích, rồi giận dữ nhìn lên không trung.
“Nghiệt chướng….Buông thi thể Bạch Hổ ra.Nếu không thì chết đi!” Lão bà giận dữ, hận không thể giết tiểu thú.
“Hộ pháp giả, nhanh giết lão yêu bà kia đi!”
“Nhanh chém chết lão yêu bà kia đi!”
Mọi người đều tức giận.
Kha Kha không sợ mềm cũng không sợ cứng, phẫn nộ nhìn lão bà kia.Sau khi tránh công kích, nó như xuyên không gian, xuất hiện trước Tiểu Quật Long.
Vút!
Thân thể Bạch Hổ bị thất thải thần quang quét qua, liền tan nát.Một cỗ sinh mệnh tinh khí bộc phát ra, bị Kha Kha mạnh mẽ đánh vào thân thể Tiểu Quật Long.
“Nghiệt chướng…Ghê tởm!” Lão bà hung ác tiếp tục ra tay.
“Y nha…” Tiểu thú lại nổi điên, đẩy Hoàng Kim Sư Tử Vương ra xa, rồi hóa thành một vệt bạch quang phóng lên cao, nhắm vào lão bà kia.Thất thải hà quang chỉ trong nháy mắt đã được nó xuất ra.
Ầm!
Lão bà bị đánh bay ra ngoài.
“Y nha…”
Tiểu thú kêu lên phẫn nộ, lại một lần nữa phát ra thất thải thần quang, đánh cho lão bà ngã nhào trên không trung, quần áo trên người bị vỡ nát một mảng lớn.

☀️ 🌙