Chương 198 Một búa mở ra tương lai (Thượng)

🎧 Đang phát: Chương 198

Mặc dù Lâm Viên rất tuyệt, nhưng Hứa Nhạc không thể quen thuộc được.Trở lại Lâm Viên lần thứ hai, hắn vẫn không thích ứng nổi.Những người đến thăm hỏi khiến hắn không thể ngồi yên.Lúc này chạm mặt Chu Ngọc, tuy biết đối phương có mục đích, nhưng Hứa Nhạc cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều khi thấy viên sĩ quan hơn mình hai tuổi.
Hắn và Chu Ngọc lần đầu gặp tại Đại hội đối chiến robot ở Đại học Lê Hoa.Con robot đen và robot bạc đánh nhau, những lời nói chuyện trong khói lửa mù mịt…những hồi ức này tái hiện lại.
Lần thi đấu robot đó, Chu Ngọc rất phong độ, gây ấn tượng sâu sắc cho Hứa Nhạc.Hắn nghĩ Chu Ngọc có lẽ biết mình bên trong con robot ôm bụng bỏ chạy, nhưng đối phương không hỏi thì hắn cũng không thừa nhận.
Thai Chi Nguyên biến mất, Thi Thanh Hải trốn ở đâu đó tại Thủ Đô Tinh Quyển.Bây giờ, ngoài cô gái trẻ sắp làm mẹ, Hứa Nhạc luôn cô đơn.Nếu kẻ cô độc là đáng thẹn, thì Hứa Nhạc phải đạt đến mức độ đáng phẫn nộ.
Hắn là thanh niên trẻ, cần giao lưu gặp gỡ.Ấn tượng của hắn về Chu Ngọc rất tốt, nên sau cuộc thi tuyển dụng mùa xuân, hai người đã vài lần liên hệ trò chuyện.
Hứa Nhạc kéo ghế, rót cho Chu Ngọc ly rượu đầy.
Cơ Giáp Sư cũng như bác sĩ phẫu thuật, cần đôi tay ổn định.Hắn rất biết tự hạn chế, nên ít uống rượu.Chỉ là hai năm nay chịu ảnh hưởng từ Thi công tử, nên ngoài hút thuốc lá, còn thích uống rượu.
May là rượu mơ không nặng.
Chu Ngọc ngồi xuống cạnh Hứa Nhạc, cúi đầu chào Trâu Úc.
Trâu Úc không để ý, lạnh lùng nhìn ra ngoài vách đá trắng.Bình thường, thiên kim Trâu Gia luôn lạnh lùng cao ngạo.Vẻ thục nữ trước mặt Thai phu nhân là do huấn luyện, còn vẻ mặt bình thản, lạnh lùng trước mặt Hứa Nhạc là do va chạm với tảng đá Đông Lâm.Hôm nay nàng dẫn Hứa Nhạc vào Lâm Viên, chỉ để hắn và Chu Ngọc vô tình gặp gỡ.Nàng không hứng thú với Chu Ngọc.
Hứa Nhạc nheo mắt nhìn rượu, chú ý thái độ Chu Ngọc, thấy y ôn hòa cười ngồi xuống, cụng ly với mình.
Người như tên, ôn nhuận như ngọc, chỉ là ngọc ẩn chứa thần, chưa có cơ hội biểu hiện.
“Thật không ngờ cậu sẽ đến, còn đến nhanh như vậy.” Hứa Nhạc lắc đầu, uống cạn ly rượu.
Chu Ngọc nhấc ly rượu kề môi, khẽ lắc cổ tay, uống cạn rượu, đặt ly xuống bàn cùng lúc với Hứa Nhạc.
“Tôi không ngờ, mới vào Sở Nghiên Cứu mấy tháng, cậu đã gặp nhiều chuyện như vậy.” Chu Ngọc uống xong, đặt mũ lên bàn, xoay người lại, nhìn Hứa Nhạc bình tĩnh nói: “Chắc cậu biết tôi đến có ý gì.”
Ba người ngồi quanh bàn trúc, giữa tiếng nước chảy róc rách.Trâu Úc được Thai phu nhân dạy dỗ, thêm quan hệ gia đình, Hứa Nhạc và Chu Ngọc không cần đề phòng nàng.
Hứa Nhạc mân mê ly rượu, suy nghĩ.
Thấy Chu Ngọc đến, hắn biết có bàn tay của Trầm thư ký sắp xếp.Hắn không cần biết Trầm thư ký đã đồng ý gì với Viện Khoa Học Liên Bang để mình được ra tù.Hắn chỉ biết, mình không thể làm việc ở Sở Nghiên Cứu Quả Xác nữa.Số liệu trong đầu hắn cần một chặng đường dài và nhiều người nỗ lực để thành robot thế hệ mới.
Dưới áp lực, Hứa Nhạc bị chuyển khỏi trụ sở chính Quả Xác, đến Công ty Bảo an Tịnh Thủy.Số liệu trong đầu hắn cần được đưa tới Bộ Công Trình Quả Xác, cần một con đường liên kết.
Tuy Lợi Gia và Viện Khoa Học Liên Bang không quản hắn nữa, nhưng sẽ trông chừng.Nếu Hứa Nhạc trực tiếp vào Bộ Công Trình Quả Xác, sẽ gây ngờ vực.Cần phải xóa bỏ những ngờ vực này để giành thời gian với Viện Khoa Học Liên Bang.
Vừa hay, Hứa Nhạc và Chu Ngọc có mối quan hệ cá nhân, có thể che giấu tự nhiên, không bị nghi ngờ.
“Sau này sẽ gặp nhau nhiều hơn.” Hứa Nhạc nâng ly rượu, nhìn Chu Ngọc thành khẩn nói.Tuy đến tối nay hắn mới biết Chu Ngọc là người Thai Gia có thể gây ảnh hưởng, nên có chút kinh sợ sức khống chế của Thai Gia, nhưng hắn vẫn thấy Chu Ngọc là người có thể quan hệ, nên rất thành khẩn.
Chu Ngọc nâng ly rượu, uống cạn, vừa cười vừa nói: “Lần trước ở Đại học Lê Hoa cùng cậu luận bàn, đã khâm phục cậu có tài năng thiên phú trong điều khiển robot.Nhưng không ngờ, bây giờ cậu còn gây ảnh hưởng tới nghiên cứu chế tạo robot thế hệ mới Liên Bang.Cậu khiến tôi kinh ngạc nhiều lắm… Cậu cứ yên tâm, tôi sẽ cố hết sức phối hợp thật tốt với cậu.”
Chu Ngọc nhắc chuyện cũ, Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào mắt Chu Ngọc, bật cười giễu cợt.Không phải anh hùng tương ngộ gì, hai người chỉ phát hiện ra ý hợp tâm đầu.
“Bây giờ tôi làm việc ở Bộ Công Trình, còn An Đạt được đặc biệt chuyển sang làm phi công thí nghiệm lái robot.” Chu Ngọc đặt ly rượu xuống, nghiêng người nhìn Hứa Nhạc, trầm mặc rồi nói: “Nói đi nói lại, chỉ có cậu, tên lính ngồi cầu của Đông Lâm là phát triển nhanh nhất.”
Hứa Nhạc không nói gì, rót thêm cho hắn một ly rượu, rồi rót đầy ly mình, nâng ly rượu lên.
Lá trúc rơi lả tả, vương trên dòng nước, ba người trầm mặc uống rượu cùng nhau.Chu Ngọc âm thầm quan sát Hứa Nhạc, nhưng hình như không nhìn thấu được con người này.
Hắn xuất thân ở Đại Khu Tây Lâm, chiến tuyến đầu tiên giữa Liên Bang và Đế Quốc.Người Tây Lâm sinh ra giữa cảnh máu lửa, dũng mãnh và cay độc, có tinh thần bất khuất không chịu cúi đầu trước ai.Chu Ngọc tuy bên ngoài ôn hòa, giống người quân tử nho nhã, nhưng sâu trong lòng, hắn vẫn không cam lòng chịu thua kém.
Tối nay gặp lại Hứa Nhạc ở Lâm Viên, Chu Ngọc hiểu rằng mình không muốn cam lòng thì cũng phải cam lòng.Có thể do may mắn, mà gã lính ngồi cầu Đông Lâm này gặp Thai Chi Nguyên, rồi gặp Giáo sư Trầm Lão, nắm giữ số liệu cơ mật tối quan trọng, còn được Thai Gia nâng đỡ… chỉ dựa vào những điểm này đã bỏ xa mình.
Chu Ngọc trầm ngâm uống rượu.Trước khi tới Lâm Viên, hắn đã được Trầm thư ký cho biết toàn bộ chi tiết, đã hiểu được Hứa Nhạc không phải gặp vận may, mà là do sự cố chấp của gã thanh niên này.
Cố chấp là phẩm chất ưu tú có thể gây phiền não, nhưng nếu đạt đến cực hạn, sẽ trở thành phá lệ đáng sợ.
Tựa như lúc này, trong khung cảnh xa hoa của Lâm Viên, không có âm nhạc ồn ã, mà có nước chảy róc rách làm thư giãn tâm hồn.Mọi người vừa dùng cơm vừa nói chuyện, ăn mặc giản dị mà tinh tế, sang trọng, cử chỉ nho nhã và nhẹ nhàng.Chỉ có Hứa Nhạc, mặc bộ quần áo không biết nhãn hiệu gì, đại khái là đồ rẻ tiền, áo sơ mi nhăn nhúm, cứ vậy ngồi ở chỗ cao quý, sang trọng nhất Lâm Viên.
Ngồi ngả ngớn, co chân lên ghế, tay cầm ly rượu để lên đầu gối, hơi cúi đầu.Giống mấy tên thất nghiệp ngồi cù bơ cù bất trên lề đường trong phim điện ảnh.
Chu Ngọc không biết rằng, Hứa Nhạc là cô nhi xuất thân từ gia đình thợ mỏ ở Đông Lâm.Trước khi gặp được vị đại thúc đó, hắn và Lý Duy thường ngồi co chân ngay vỉa hè Phố Chung Lâu, xem ké TV trong quán cà phê.
Đây là tư thế trầm tư suy nghĩ của Hứa Nhạc.Hắn từ nhỏ đã có thói quen ngồi trầm ngâm suy nghĩ.Theo hắn, người không suy nghĩ thì cũng như trâu rừng bị nhốt sau hàng rào điện tử chỉ biết ăn cỏ.
Hắn đang nghĩ tới Lâm Viên, nghĩ tới sơn hào hải vị, nghĩ tới phong cảnh ngoài cửa sổ, nghĩ tới ngày mai.Hắn nghĩ xong rồi, nên co chân lại, kề môi lên miệng ly rượu, mơ hồ thấy mình trở về là gã cô nhi sảng khoái lang thang ở đầu đường xó chợ năm nào.
Căn nhà trọ Phủ Minh tại Vọng Đô không ai xâm nhập.Các thiết bị giám sát xung quanh cũng an toàn.Trâu Úc đã chuyển về ở tại Đại viện Tây Sơn, dự tính sẽ sinh con vào cuối tháng 7.
Đến bây giờ, vết thương mờ nhạt trên mặt Trâu Úc cùng với cái bụng lớn, có khả năng sẽ dập tắt hy vọng cuối cùng của Trâu Phó Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng.
Hứa Nhạc không rõ Thai phu nhân có lên tiếng về việc hòa giải với Trâu Gia hay không.Chỉ là trong phòng thiếu đi một người, hắn có chút không thích ứng.Nên hắn vùi đầu vào ngủ, ngày hôm sau tỉnh dậy ăn ngấu nghiến hộp cơm đã được hấp nóng.Ba ngày, cuộc sống của hắn chỉ là ngủ và ăn, đến lúc bổ sung lại năng lượng và tinh thần, hắn mới ra khỏi nhà trọ, tới Sở Nghiên Cứu.
Nhiều nhân viên Sở Nghiên Cứu Quả Xác thấy Hứa Nhạc phá tan phòng thí nghiệm, còn vài người biết hắn liên lụy đến án mạng của sĩ quan Bộ Công Trình, lúc này thấy hắn đường hoàng đi vào Sở Nghiên Cứu, ánh mắt họ trở nên khiếp sợ.
Chủ nhiệm Phòng 3 Sở Nghiên Cứu tự viết email giới thiệu Hứa Nhạc.Ông ta tin mình đã không sai, Thiếu Úy trẻ tuổi này có quan hệ mật thiết với Trâu Phó Bộ Trưởng, nếu không thì không thể ở lại Công ty Cơ khí Quả Xác sau khi gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy.
Hứa Nhạc nhận thư giới thiệu rồi, từ chối sự nhiệt tình của vị Chủ nhiệm muốn đưa hắn đến Công ty Bảo an Tịnh Thủy, rồi tự lái xe tìm đến địa chỉ viết trên thư.
Chiếc xe hơi đen lại lăn bánh qua Đại lộ Hoắc Kim trước tòa nhà Bộ Tài Chính.Lúc đi ngang qua đường cụt dẫn tới Cục Hiến Chương, hắn khẽ nhíu mắt, ép mình không được suy nghĩ đến Máy tính chủ Trung tâm của Cục Hiến Chương.
Nhưng điện thoại lại vang lên, bên kia là tiếng cười sang sảng của Thất thiếu gia Lợi Hiếu Thông của Lợi Gia.
“Nghe nói cậu bị chuyển tới công ty Tịnh Thủy à?”
Hứa Nhạc bất ngờ, không ngờ chỉ gặp một lần trong đêm ở Thanh Đằng Viên, người này lại chủ động liên lạc.Hắn tin trên người mình không có gì mà đối phương cần.Lợi Gia hay Viện Khoa Học Liên Bang, đều đã xác định toàn bộ số liệu chủ chốt đã nằm trong tay bọn họ.
“Đúng vậy, bây giờ tôi đang đến đó trình diện.” Hứa Nhạc trả lời.Đầu dây bên kia lặng yên rồi nói: “Tối nay có thể ra ngoài hóng gió sẵn tiện cùng ăn bữa cơm không?”
Hứa Nhạc theo bản năng nhìn thoáng qua bầu trời, quả thực quỹ đạo mặt trời hôm nay rất bình thường.
Có thể vì lơ đễnh này đã khiến Lợi Hiếu Thông bất an, hắn chân thành nói: “Không có ý gì đâu, tôi chỉ muốn… theo cậu chơi bời một trận thôi mà.”

☀️ 🌙