Đang phát: Chương 1976
– Nếu cô không có nơi nào để đi, thì đi cùng tôi nhé.
Diệp Mặc thầm nghĩ, Phong Mạch Thuần không có chỗ nào để đi, chi bằng đi cùng hắn đến Mặc Nguyệt Tiên Tông.
Về việc Phong Mạch Thuần vì sao không về Cực Kiếm Tiên Môn, Diệp Mặc đoán được phần nào.Có lẽ Phong Mạch Thuần đã rời khỏi Cực Kiếm Tiên Môn trước khi môn phái bị tiêu diệt.Nếu không có chuyện Cực Kiếm Tiên Môn bị diệt môn, có lẽ cô còn có thể trở về, nhưng giờ thì cô không còn mặt mũi nào để về nữa.
– Đa tạ Diệp đan sư.
Phong Mạch Thuần cảm ơn Diệp Mặc, rồi ngập ngừng hỏi:
– Diệp đan sư, anh có biết Cực Kiếm Tiên Môn của tôi hiện tại ra sao không?
Diệp Mặc biết rõ tình hình Cực Kiếm Tiên Môn, nên đáp:
– Cô không cần lo lắng cho Cực Kiếm Tiên Môn.Hiện tại Cực Kiếm Tiên Môn có hai Tiên Vương, đã là một tông môn Tiên Vương, là một trong những đại tông môn có tiếng ở Hạ Thiên Vực.
– Vậy thì tôi yên tâm rồi.
Phong Mạch Thuần thở dài, giọng trùng xuống:
– Không biết Niệm Mân và sư tỷ Băng Du có khỏe không?
Cô biết Cực Kiếm Tiên Môn đã bị diệt môn, rồi được xây dựng lại, nhưng không dám hỏi thăm tình hình cụ thể.
Diệp Mặc không biết trả lời thế nào.Chân Băng Du thì hắn còn có chút tin tức, còn Tần Niệm Mân thì hắn hoàn toàn không biết gì.
– Chúng ta đến Bỉ Dực Tiên Thành trước đã, tiện đường ghé qua, tôi muốn thăm một người quen.
Diệp Mặc thấy Phong Mạch Thuần chỉ nói một mình, không có ý kiến gì, nên chủ động nói.
Phong Mạch Thuần giật mình, vội lấy ra hai chiếc mặt nạ, đưa cho Diệp Mặc một chiếc:
– Đến tiên thành phải mang cái này, có người luôn đuổi giết tôi.
Diệp Mặc định nói ai dám truy sát hắn thì đúng là không muốn sống nữa, nhưng nghĩ đến việc đến Bỉ Dực Tiên Thành là để nghe ngóng tin tức về Viêm Hồng Trung, nhất định phải đến mấy thương lâu hỏi thăm.Nếu dùng khuôn mặt cũ, có lẽ tiểu nhị thương lâu sẽ nhận ra hắn là người có Giác Hồn Tảo trước kia.
Diệp Mặc đương nhiên không sợ người khác gây sự, nhưng hắn không muốn thêm rắc rối.
Nghĩ vậy, Diệp Mặc nhận lấy mặt nạ Phong Mạch Thuần đưa, tiện tay đeo lên:
– Đi thôi, tôi đến Bỉ Dực Tiên Thành hỏi xem sao.Nếu không có tin tức gì, chúng ta sẽ về luôn.
…
Diệp Mặc đi theo Phong Mạch Thuần đến thương lâu trước đây hắn đưa Giác Hồn Tảo cho Viêm Hồng Trung, thì thấy tiểu nhị Kim Tiên của thương lâu đã đổi người.Tiểu nhị mới này cũng là Kim Tiên, nhưng không phải người trước đây.
Dù có chút thất vọng, Diệp Mặc vẫn ôm quyền nói:
– Vị tiên hữu này, tôi muốn hỏi một chút, anh có biết Viêm Hồng Trung không?
– Viêm Hồng Trung?
Tiểu nhị quan sát Diệp Mặc, lắc đầu:
– Tôi không biết, cũng chưa từng nghe nói đến người này.
Thần thức của Diệp Mặc quét qua Bỉ Dực Tiên Thành, không thấy bóng dáng Viêm Hồng Trung.Những người hắn quen biết ở Bỉ Dực Tiên Thành trước đây như Ly Hoành, Cao Noãn cũng không còn ở đây, có lẽ đã rời đi từ lâu.
– Nếu anh ta không ở đây, lại không ai quen anh ta, thì chúng ta đi thôi.
Diệp Mặc chào hỏi rồi cùng Phong Mạch Thuần rời khỏi thương lâu.
Vừa đến cửa thương lâu, Diệp Mặc liền gặp Dặc Nghiên tiên tử và nam Đại Ất Tiên kia.Phía sau Dặc Nghiên tiên tử còn có thêm một Đại Chí Tiên, Diệp Mặc đã từng gặp người này khi mới đến Bỉ Dực Tiên Thành.Không ngờ nhiều năm trôi qua, người này vẫn đi theo Dặc Nghiên tiên tử.Chỉ khác là Dặc Nghiên tiên tử đã là Đại Ất Tiên, còn Đại Chí Tiên này vẫn như cũ.
Chiếc mặt nạ Diệp Mặc đeo là của Phong Mạch Thuần, làm sao có thể tốt được? Hơn nữa tóc, mắt, thậm chí cả giày của Diệp Mặc đều không thay đổi.Dặc Nghiên tiên tử vừa gặp Diệp Mặc không lâu, nên vừa nhìn đã nhận ra, vội vàng ngăn Diệp Mặc lại:
– Diệp Mặc, không ngờ anh lại đến Bỉ Dực Tiên Thành nhanh như vậy, tôi còn đang định cảm ơn anh.
Diệp Mặc mỉm cười, kéo mặt nạ xuống, nói với Phong Mạch Thuần:
– Mặt nạ này bỏ đi thôi, đeo vào khó chịu quá.
– Được.
Phong Mạch Thuần cũng bỏ mặt nạ ra, đứng bên cạnh Diệp Mặc, cảnh giác nhìn Dặc Nghiên tiên tử và nam tu Đại Ất Tiên kia, không nói gì.Những năm tháng trốn chạy đã khiến cô rất cẩn thận.
– Cảm ơn thì không cần, tôi đang có việc, có duyên gặp lại.
Diệp Mặc chào hỏi Dặc Nghiên tiên tử, rồi tránh đường cho cô ta.
Đại Chí Tiên hộ vệ còn khó chịu hơn cả nam Đại Ất Tiên bên cạnh Dặc Nghiên tiên tử, thấy Diệp Mặc tùy tiện nói đi là đi, liền chặn trước mặt Diệp Mặc:
– Chờ một chút đã rồi đi, không nể mặt Dặc Nghiên tiên tử sao? Năm đó Dặc Nghiên tiên tử tốt bụng, giúp ngươi không ít tiên tinh, sao lại quên nhanh như vậy?
Đại Chí Tiên nói với giọng bất thiện, ý tứ rất rõ ràng, Diệp Mặc là kẻ vong ân bội nghĩa.
Diệp Mặc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói:
– Cút.
Đại Chí Tiên biến sắc, không ngờ Diệp Mặc chỉ là một tên mới phi thăng một hai trăm năm, lại dám bảo y cút.Sát ý lập tức bùng lên, đại thủ đã vươn ra.
Dặc Nghiên tiên tử vội ngăn cản Đại Chí Tiên:
– Mộc Trực dừng tay, Diệp Mặc có ân với ta, sao ngươi có thể như vậy? Ngươi đứng sang một bên đi.
– Vâng.
Đại Chí Tiên không dám trái lời Dặc Nghiên tiên tử, vội đứng sang một bên.
Dặc Nghiên tiên tử áy náy nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, xin lỗi, hộ vệ của tôi có chút vô lễ.Đúng rồi Diệp Mặc, năm đó Bỉ Dực Tiên Thành tổ chức đại hội luyện khí, trước đại hội còn tặng một giọt Văn Phong Nhưỡng, sao anh không uống? Có phải cảm thấy không ngon không?
Dặc Nghiên tiên tử cho rằng Diệp Mặc không thể chê Văn Phong Nhưỡng không ngon.Đến giờ cô vẫn không hiểu tại sao Diệp Mặc lại không uống.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Không sai, tôi cảm thấy Văn Phong Nhưỡng chẳng ra gì, mùi vị thanh đạm, nguyên liệu bình thường, nên không có hứng thú uống.
Diệp Mặc nói thật, Văn Phong Nhưỡng trước đây dùng “Vạn niên thạch duẫn tủy” làm ra, lại còn bị cắt xén, hắn làm sao có hứng thú uống thứ đó chứ?
Dặc Nghiên tiên tử không ngờ Diệp Mặc lại trả lời như vậy, cô ngây người ra.
Diệp Mặc mặc kệ Dặc Nghiên tiên tử, ra hiệu cho Phong Mạch Thuần, rồi rời đi.
Nam tu Đại Ất Tiên bên cạnh Dặc Nghiên tiên tử nhìn Diệp Mặc rời đi, như đang suy nghĩ điều gì.Chốc lát, hắn gọi tiểu nhị Kim Tiên ra hỏi:
– Vừa rồi tên đeo mặt nạ ẩn tu vi để làm gì?
Tiểu nhị Kim Tiên biết rõ Đại Ất Tiên này là ai, vội khom người đáp:
– Bẩm Duệ công tử, người đó đến chỉ để hỏi thăm Viêm Hồng Trung, nhưng tôi chưa từng nghe nói đến Viêm Hồng Trung.
Dặc Nghiên tiên tử nghe thấy cái tên Viêm Hồng Trung, liền tỉnh ngộ, vội gọi với theo bóng lưng Diệp Mặc:
– Diệp tiên hữu, tôi biết Viêm Hồng Trung, cũng biết tung tích của anh ta!
Diệp Mặc chỉ cảm kích Viêm Hồng Trung vì đã tiện tay giúp đỡ hắn trước đây.Với Viêm Hồng Trung, đó chỉ là một hành động nhỏ, nhưng với hắn, đó là một sự giúp đỡ lớn.Lần này hắn đến Bỉ Dực Tiên Thành, chỉ định thuận tiện đến cảm ơn một tiếng.Vì Viêm Hồng Trung là một người không tệ.Nếu không tìm được Viêm Hồng Trung cũng không sao, dù sao hắn và Viêm Hồng Trung cũng chỉ là gặp nhau thoáng qua.
Hiện tại Dặc Nghiên tiên tử nói biết Viêm Hồng Trung, hắn liền dừng lại.Nếu đã biết, thì hỏi một chút cũng tốt.
– Ha ha, Diệp Mặc tiên hữu ở đâu?
Một tiếng cười lớn vang lên, một nam tử trung niên xuất hiện trước mặt Diệp Mặc.
– Ta chính là Diệp Mặc, ngươi tìm ta có chuyện gì?
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn nam tử trung niên trước mắt, hắn hoàn toàn không quen biết người này.Người này đã là Đại La Tiên hậu kỳ, cách Đại La Tiên đỉnh phong còn một khoảng.
Nam tử trung niên ôm quyền nói:
– Ta là Thiên Chủ Văn Cửu Thiên – Dặc Bách Văn, nghe nói cậu và tiểu nữ Dặc Nghiên là bạn bè, cố ý đến mời Diệp tiên hữu đến phủ chơi một chút.
Diệp Mặc mặt trầm xuống, lông mày nhíu lại.Dặc Nghiên tiên tử này thật không biết điều, trước đây cô ta chỉ giúp hắn 5 viên tiên tinh.Hắn đã trả ơn cô ta bằng hai miếng Giác Hồn Tảo, có thể nói là hậu hĩnh vô cùng.
Hơn nữa hắn còn nói với cô ta, Giác Hồn Tảo là lấy được từ Tu Chân Giới.Không ngờ người phụ nữ này vẫn chưa thỏa mãn, lại gọi cả phụ thân đến.Một Thiên Chủ đến tìm hắn, mục đích không cần hỏi cũng rõ ràng, chính là vì Giác Hồn Tảo.
– Mời thì không cần, ta còn có việc.
Diệp Mặc nói với giọng bình thản, rồi nhìn Dặc Nghiên tiên tử:
– Dặc Nghiên tiên tử, nếu cô biết Viêm Hồng Trung ở đâu thì nói cho tôi biết, nếu không tôi phải đi đây.
– Viêm Hồng Trung cậu nói chẳng lẽ là con trai Viêm Thiệu Nguyên? Nếu là anh ta, phụ thân anh ta bây giờ đang có chút phiền phức.
Dặc Bách Văn không chờ Dặc Nghiên tiên tử trả lời, liền chủ động nói.
Dặc Nghiên tiên tử lập tức tiến lên nhỏ giọng nói:
– Đúng vậy phụ vương, Viêm Hồng Trung đúng là con trai của bác Viêm Thiệu Nguyên.
– Diệp tiên hữu, ta không biết cậu có phải là bạn của anh ta hay không, nhưng phụ thân Viêm Hồng Trung hiện tại đang có chút phiền phức.Nếu cậu là bạn của Viêm Hồng Trung, thì đến phủ thành chủ nói chuyện chút, ta cũng đang cố gắng giúp đỡ, aiz, chuyện này lại có chút phiền phức.
Dặc Bách Văn nhìn Diệp Mặc thở dài, giọng nói đầy lo lắng.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, hắn muốn tìm Viêm Hồng Trung, phụ thân anh ta lập tức gặp phiền toái.Chỉ hy vọng Dặc Bách Văn nói thật, nếu lão dám nói dối, thì đừng trách hắn ra tay độc ác.Hắn nhìn Dặc Bách Văn nói:
– Đã như vậy, xin mời dẫn đường.Ta muốn xem, là phiền phức lớn gì.
Vẻ lo lắng trên mặt Dặc Bách Văn giả tạo đến không thể giả tạo hơn, Diệp Mặc nhìn ra ngay, hắn không có chút hảo cảm nào với người này.
Nghe thấy giọng nói bất thiện của Diệp Mặc, một Đại La Tiên sơ kỳ hộ vệ sau lưng Dặc Bách Văn lập tức biến sắc.
