Đang phát: Chương 197
Rất nhanh, ta đã thấy gã hắc y nhân đưa ta trở lại hoàng cung.Hắn định làm gì? Lẽ nào hắn là thủ hạ của Ma hoàng?
Hắc y nhân giảm tốc độ, đáp xuống một nơi gần sài phòng.Nhìn mồ hôi nhễ nhại trên khăn che mặt, ta biết hắn cũng đã kiệt sức, lòng thầm mừng rỡ.
Hắn lôi ta vào sài phòng, đảo mắt nhìn quanh, rồi thở hổn hển:
“Tiểu tử ngươi nặng thật đấy, suýt nữa thì ta không về nổi rồi! Ngươi đừng nghĩ nhiều, tạm thời ta sẽ không phế công lực của ngươi, ta còn vài việc muốn hỏi.”
Nói rồi, hắn lột chiếc khăn bịt mặt xuống.
Ta nhất thời ngây người.Hắc y nhân trước mắt không ngờ lại là Sài thúc, kẻ suốt ngày chỉ biết uống rượu đốn củi kia! Ta trợn mắt há mồm:
“Sài thúc…Sao lại là người?”
Sài thúc cười hắc hắc, khôi phục giọng nói bình thường:
“Sao lại không thể là ta? Từ ngày đầu tiên ngươi đến đây, ta đã thấy ngươi không đơn giản rồi.Nói cho ta biết, tại sao ngươi lại có thần khí nhất cấp?”
Nói chuyện với lão, ta nhận ra đấu khí của lão khôi phục rất nhanh, biết rằng về vũ lực tuyệt đối, ta không có cơ hội.Đối mặt với kẻ có thực lực có thể so sánh với Ma hoàng, ta thở dài:
“Nếu người muốn biết, ta sẽ nói cho người.Ta vốn là một ma pháp sư của Ngải Hạ đế quốc, từ nhỏ đã tu luyện quang hệ ma pháp…”
Ta kể lại cả cuộc đời mình, dĩ nhiên không bỏ sót chuyện nhận được truyền thừa của Thần vương và Thánh kiếm.Khi ta nhắc đến Yêu vương, đôi mày Sài thúc nhíu lại.
“…Chúng ta cùng nhau đến Ma tộc, cố gắng khuyên can Ma hoàng đừng tiếp tục dụng binh với nhân loại, mà phải kết hợp cùng mọi người chống đỡ Yêu vương sắp sống lại.Nhưng Ma hoàng căn bản không nghe chúng ta giải thích, đánh ta trọng thương, đồng thời bắt đồng bạn của ta đi.”
Sài thúc gật gật đầu:
“Ngươi cũng thật là ngang bướng, vì giải cứu đồng bạn mà tự hủy dung mạo đến Ma cung nằm vùng.”
Ta cười khổ:
“Ngài tưởng ta muốn thế chắc? Đó là do ta bị năng lượng hắc ám ma pháp của Ma hoàng xâm lấn, ăn mòn thân thể ta.Nếu không có Thánh kiếm bảo vệ, chỉ sợ ta đã sớm xong đời rồi.Nhưng thương thế của ta thủy chung không có cách nào khôi phục được.”
“Thì ra là vậy.Hằng đêm khi ngươi đi ra ngoài, ta cũng âm thầm đi theo ngươi…Dường như quan hệ của ngươi với Mộc Tử có chút không bình thường à?”
Lão già này quả là cẩn thận.Vừa rồi ta không hề nhắc đến chuyện với Mộc Tử, không ngờ lão đã theo dõi ta.Xem ra không thể giấu lão điều gì.Có vẻ Sài thúc cũng không có ý định gì với ta, ta xấu hổ cười:
“Nếu ngài đối với Ma tộc hiểu rõ như vậy, hẳn là biết chuyện Mộc Tử đến nằm vùng ở quốc gia nhân loại.Ta chính là đồng học của nàng, cũng có thể nói là người yêu của nàng.Ta đối với Mộc Tử là hoàn toàn chân tâm, lần này đến Ma tộc cũng có một phần nguyên nhân là vì nàng.Nhưng như ngài thấy đó, với hình dáng của ta bây giờ, làm sao xứng với Mộc Tử được nữa, chỉ có thể âm thầm nhìn nàng thôi…”
Nói đến đây, tâm sự của ta quá xúc động, khiến ta không khỏi buồn bã chán nản.
Sài thúc nói:
“Thôi, thay quần áo trước đi.Vừa rồi náo loạn như vậy, có lẽ đã kinh động đến người của cả kinh thành rồi, nói không chừng sẽ có người lục soát đến nơi này đấy.”
Ta kinh ngạc:
“Ngài không định giao ta ra sao? Ta đến nằm vùng mà.”
Sài thúc vuốt cằm:
“Ta không giao ngươi ra cũng đâu có nghĩa là ta buông tha ngươi.Ngươi đừng tưởng rằng lời nói vừa rồi đã làm ta cảm động, ta là vì tin vào nhất cấp thần khí nên mới tin ngươi.”
Ta hỏi:
“Ngài và Ma hoàng đều nhắc đến nhất cấp thần khí, đó là cái gì vậy? Chẳng lẽ thần khí còn phân cấp bậc sao?”
Sài thúc nhìn ta bằng ánh mắt ngây ngốc:
“Đương nhiên có phân cấp! Chẳng lẽ Thần vương không nói cho ngươi biết khi truyền Thánh kiếm cho ngươi sao? Thần khí chia làm 5 cấp, càng cao cấp càng có uy lực.Chỉ có Thần vương mới có thể phân phối được.Sở dĩ ta tin tưởng vào ngươi cũng chính là vì nguyên nhân đó.Chắc chắn Thần vương sẽ không giao bội kiếm vào tay một kẻ tà ác.Theo ngươi nói, cây Tô Khắc Lạc để chi trượng kia có lẽ là tứ cấp thần khí, còn Hắc Ám Ma Long thương mà Ma hoàng dùng chính là từ thời thượng cổ Ma thần truyền xuống, được xếp là nhị cấp thần khí.”
Ta kinh ngạc:
“Thì ra là như vậy! Vậy tại sao ta có nhất cấp thần khí cùng một tứ cấp thần khí lại không đỡ nổi nhị cấp thần khí của Ma hoàng?”
Sài thúc vừa thay quần áo vừa nói:
“Đó là vì thực lực của ngươi không đủ cao! Ngươi tưởng thần khí dễ sử dụng như vậy sao? Đừng nói nhất cấp thần khí, mà với thực lực của ngươi bây giờ, ngay cả tứ cấp thần khí cũng không thể sử dụng hết uy lực.Mà đương kim Ma hoàng của chúng ta là thiên tài trẻ tuổi nhất, nhưng cũng phải đến hơn 50 tuổi mới có thể sử dụng toàn bộ uy lực của Hắc Ám Ma Long thương.Mặc dù việc đó có sự trợ giúp của tọa kỵ hắc ám ma long của hắn, nhưng tuyệt đối cũng là do hắn có thiên tư và cố gắng.Ngươi bây giờ còn kém hắn gần hai cấp bậc.Mặc dù về võ học, Ma hoàng còn chưa đạt đến cảnh giới Chiến thần, nhưng đã không còn kém bao xa nữa.Trừ phi ngươi nghe theo lời Thần vương, đến hạp cốc gì đó tiếp nhận truyền thừa của Quang thần, nếu không, đừng nói là Yêu vương, mà ngay cả Ma hoàng, ngươi tuyệt đối chưa phải là đối thủ.”
Lão phân tích rất đúng.Lúc ta mạnh nhất, lại có hai kiện thần khí mà cũng không đánh lại Ma hoàng, quả thật là có sự chênh lệch về thực lực.Vốn ta tưởng mình đã là đệ nhất cao thủ toàn đại lục rồi, nhưng giờ so với Ma hoàng và Sài thúc thì vẫn còn thua xa.
Sài thúc đã thay quần áo xong, đột nhiên lão hô khan một tràng, sắc mặt tái nhợt.Năng lượng của ta đã khôi phục được một chút, vội bước lên phía trước đỡ lấy lão, hỏi:
“Sài thúc, người làm sao vậy?”
Sài thúc trừng mắt nhìn ta, từ bên cạnh cầm lấy cái rìu rồi bước ra sân bổ củi.Lão vừa làm vừa nói:
“Cũng tại ngươi hại! Ta già rồi, không còn mấy sức lực nữa, hôm nay dùng sức nhiều quá nên bệnh cũ tái phát.”
Ta đi tới nói:
“Để ta làm giúp cho, ngài nghỉ ngơi đi.”
Bây giờ cái tiểu mạng của ta nằm trong tay người ta, ai dám tùy tiện trêu chọc lão chứ.
Sài thúc nói:
“Không cần, để tự ta làm.Năm đó lúc luyện đến cấp bậc Chiến thần, ta đã đả thông kinh mạch quá vội vàng, mặc dù thành công nhưng cũng bị thương nơi phế tạng, phế tính mộc.Vì hao tận phế khí nên ta mới ở chỗ này bổ củi hơn mười năm nay đó.Năm nay ta đã 97 tuổi rồi, sợ rằng cũng chẳng còn mấy năm được mạnh khỏe nữa.”
Ta đi thay quần áo của mình rồi đi ra, nói với Sài thúc:
“Vừa nhìn đã biết ngài không phải người bình thường rồi.Vì sao phải ở chỗ này, hẳn không chỉ vì bổ củi chứ?”
Sài thúc lạnh lùng nói:
“Ta cũng không ngại tiết lộ cho ngươi, ta chính là thúc thúc của đương kim Ma hoàng, đệ đệ của Thái Thượng Ma hoàng.Sở dĩ ta ở chỗ này nhiều năm nay là để thủ vệ Thánh quang đế quốc.Nếu ngươi muốn làm điều gì nguy hại cho Ma tộc, hừ, ta sẽ khiến ngươi chết không toàn thây!”
