Đang phát: Chương 197
Huyết quang bao trùm lấy Kha Kha.Ánh sáng đen mở ra cánh cổng địa ngục.Trên bầu trời tối tăm, bóng dáng con thú nhỏ đã biến mất.
Khổng tước vương ngũ sắc cất tiếng gáy dài, toàn thân bừng sáng, thoát khỏi không gian hắc ám đáng sợ.
Sư tử vương hoàng kim không để ý đến khổng tước vương, nó dốc toàn lực đóng lại cánh cổng địa ngục.Bên trong hố đen khổng lồ vang lên tiếng xích sắt kéo lê ầm ầm.Hơi thở âm u từ chốn u minh tràn ra khiến sư tử vương hoàng kim càng thêm gấp rút muốn đóng nó lại.
Vì vậy, nó không tiếc hao tổn nguyên khí, muốn đóng kín hố đen trong thời gian ngắn nhất.Ngọn lửa hoàng kim bùng cháy quanh thân.Sư tử vương hoàng kim từ từ bay lên, đứng trước cánh cổng địa ngục.
Nắm chắc thời cơ, ra tay dứt khoát.Sư tử vương hoàng kim không muốn công sức của mình đổ sông đổ biển.Bằng trực giác nhạy bén, nó biết rằng “hủy diệt chi nhãn” không thể tiêu diệt được con thú nhỏ, dù đã tấn công trúng khi nó phòng thủ yếu nhất.Có lẽ, chỉ có mượn sức mạnh luân hồi mới có thể giải quyết mối phiền toái nhỏ nhoi này, vĩnh viễn loại bỏ đại họa trong tương lai.
Đấu thú cung Huyền Hoàng, sau một thoáng im ắng, lại bắt đầu sôi trào trở lại.Trận chiến đảo ngược quá nhanh khiến mọi người khó tin vào sự thật.Sư tử vương hoàng kim quả thực quá độc ác, có thể ra tay vào thời điểm then chốt này.
“Quá vô sỉ!”
“Chết tiệt, sao có thể làm như vậy?”
“Sư tử âm ngoan!”
“Con thú nhỏ quá ngây thơ rồi.Trên chiến trường, tuyệt đối không được khinh thường và nhân từ.Sớm đánh chết sư tử hoàng kim thì đâu đến nỗi!”
Trong lòng Tiêu Thần chùng xuống.Dù vậy, hắn không hoàn toàn tuyệt vọng, hắn tin vào thực lực của con thú nhỏ.Nếu khổng tước vương có thể trốn thoát, thì con thú nhỏ nhất định cũng làm được!
Hắn âm thầm cầu nguyện, mong rằng huyết quang từ “hủy diệt chi nhãn” của sư tử vương hoàng kim đừng làm con thú nhỏ bị thương nặng.Nếu không, sau khi bị đánh vào luân hồi, Kha Kha làm sao đủ sức thoát ra?
Sư tử vương hoàng kim gầm lên trầm thấp.Kim quang quanh thân sáng rực rỡ.Cả thân thể nó như một mặt trời chói lóa.Năng lượng cuồn cuộn quanh thân như dòng sông lớn bắt đầu chuyển động.Con mắt dựng đứng trên trán, biểu tượng của luân hồi, bộc phát ra sức mạnh càng thêm cường thịnh.
Rất gian nan mới có thể đánh con thú nhỏ vào luân hồi, nên quyết không thể thất bại.Giờ đây, nó phát ra sức mạnh mạnh hơn gấp nhiều lần so với trước kia.Hy vọng có thể đóng lại hố đen trong thời gian ngắn nhất.
“Ầm ầm!”
Sau tiếng nổ kinh thiên động địa, hố đen biến mất rất nhanh.Tĩnh mịch vô tận bao trùm bầu trời, mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn lại cánh cổng địa ngục đang khép lại nhanh chóng.
Khổng tước vương ngũ sắc lơ lửng trên không trung, Kim Tử và Bạch Hổ bình tĩnh đứng trên mặt đất.Hoàn toàn không có ý định ra tay ngăn cản, không muốn phá hỏng kết quả mà sư tử vương hoàng kim mong muốn.
Dù sao, xét trên một khía cạnh nào đó, con thú nhỏ mới là đại địch lớn nhất của chúng.So với sư tử vương hoàng kim còn đáng sợ hơn nhiều.Là một đối thủ khó lòng chống cự.
Thánh thú đều rất thông minh, thậm chí còn thông minh hơn cả con người.Với những đối thủ không hơn mình bao nhiêu, chúng có thể dũng cảm khiêu chiến để rèn luyện bản thân.Nhưng nếu biết đó là một đối thủ mà cả đời khó có thể vượt qua, chúng sẽ hạ quyết tâm tiêu diệt bằng được.Thậm chí còn dứt khoát và quyết tâm hơn cả con người.Nếu có cơ hội, chúng sẽ ra tay ngay lập tức.
Không một thánh thú nào quấy nhiễu, sư tử vương hoàng kim thuận lợi hơn rất nhiều.Cánh cổng địa ngục sắp sửa đóng lại.
Rất nhiều thiếu nữ yêu thích Kha Kha khi xem cuộc chiến gần như đã tuyệt vọng.Không ít người phát ra tiếng kêu sợ hãi.Tiêu Thần siết chặt tay đến nỗi xương tay kêu răng rắc.Đôi mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào màn hình thủy tinh.
Một tiếng long ngâm xé tan sự tĩnh mịch trên bầu trời, như tiếng sấm rền vang trên vùng quê rộng lớn và trống trải.Trong khoảnh khắc, nó xua tan sự cô tịch và tử khí trầm lắng khắp Đấu thú cung Huyền Hoàng.
Ngọc long trên bầu trời di chuyển nhanh như chớp giật.Tiểu Quật Long liều mạng hứng chịu một kích của Huyết Long Vương.”Nghịch Long Thất Bộ” đã được nó thi triển bốn bước chỉ trong nháy mắt, mục tiêu tấn công của nó chính là sư tử vương hoàng kim.
Bầu trời rung chuyển dữ dội.Năng lượng ba động mênh mông trùng trùng điệp điệp lan tỏa ra như sóng biển, lại giống như ngọn núi khổng lồ lay động.
Cổ chiến kỹ của Long tộc! Uy chấn thiên hạ từ thượng cổ!
Tiểu Quật Long, ngay trong thời khắc mấu chốt, đã thoát khỏi đối thủ, chạy đến cứu viện.Dù khắp thân thể nó đều là những vết thương kinh khủng, thậm chí có vài nơi lộ ra cả xương trắng, nhưng Tiểu Quật Long không hề sợ hãi.Đối mặt với sư tử vương hoàng kim! Chỉ tiến không lùi!
Sư tử vương hoàng kim lạnh lùng liếc nhìn Tiểu Quật Long, sau đó quay đầu về phía nó.”Hủy diệt chi nhãn” trong nháy mắt mở ra, huyết quang xé gió lao thẳng đến Tiểu Quật Long.
Tính cách quyết định vận mệnh.Một quyết định có thể là sự lựa chọn cả đời.Tiểu Quật Long sinh ra để chiến, sống vì chiến.Dù thân thể bị trọng thương, nhưng nó không thể lùi bước.Bước thứ năm đã được nó thi triển.Tinh thần đồ hiện lên dưới chân, phát ra ánh sáng rực rỡ, mang theo sức mạnh cường đại truyền ra ngoài.
Khi huyết quang sắp tấn công, Tiểu Quật Long đã bước bước thứ sáu, một bước vững chắc vừa vặn giẫm nát huyết quang.Ngạnh kháng “hủy diệt chi quang”.
“Ầm!”
Đất trời rung chuyển! Phiến thiên địa này như muốn lật ngược lại.
Ánh sáng đỏ như máu nhuộm đỏ cả bầu trời.Khắp nơi đều là sức mạnh mang tính hủy diệt, bắt đầu cuồng bạo.
Tất cả những người đang xem cuộc chiến đều giật mình trừng mắt.Lại có thánh thú dám dùng huyết nhục ngạnh kháng sức mạnh của “hủy diệt chi quang”.Điều này khiến mọi người khó tin.
Cho đến khi ánh sáng tan dần, thân ảnh Tiểu Quật Long dần hiện ra.Mặc dù nó bị thương nặng thêm, nhưng vẫn đứng trên bầu trời, không vì ngạnh kháng với “hủy diệt chi quang” mà bị giết chết.
“Trời ạ! Nó còn sống!”
“Ngay cả Huyền Vũ, được xưng là đệ nhất phòng thủ, cũng bị vỡ nát thân thể, nó làm sao có thể sống sót?”
Mọi người trong Đấu thú cung Huyền Hoàng đều lộ vẻ kinh hãi và khó tin vào sự thật trước mắt.Tiểu Quật Long, sau khi ngạnh kháng “hủy diệt chi quang”, vẫn còn sống!
“Không chết! Quả thực là không chết?”
Khắp đấu thú cung vang lên những tiếng kinh hãi tột độ!
Không thể chết được, bởi vì nó chính là Long Vương!
“Huyền Vũ có lực phòng ngự mạnh mẽ vô cùng vẫn rơi vào thế hạ phong.Long tộc cho đến hiện tại đều lựa chọn tiến công, lấy công làm thủ, chiến lực được xưng là thiên hạ đệ nhất! Vừa rồi, ‘Nghịch Long Thất Bộ’ đã được thi triển, cho thấy tiểu long vương này đã lựa chọn tử chiến để tiến công, cho nên đã phá giải được ‘hủy diệt chi quang’.”
“Chủng tộc có chiến lực được xưng là thiên hạ đệ nhất sao có thể lùi bước? Vừa rồi đã dùng cổ chiến kỹ của Long tộc, thành công phá giải ‘hủy diệt chi quang’, đủ để nói rõ sự cường thịnh của Long tộc.”
Tính cách của Tiểu Quật Long vĩnh viễn không chịu thua.Sau khi đã quyết định, nó không thể lùi bước.Nhất là khi Kha Kha lâm vào hiểm cảnh sinh tử không rõ.Dù nó đã kịch chiến với Huyết Long Vương từ lâu, cả người đều là những vết thương đáng sợ, nhưng nó vẫn lựa chọn con đường rất khó khăn là giết chết sư tử vương.
Chỉ là bước cuối cùng nó không thể bước ra, không phải nó không muốn, mà là nó không còn sức lực nữa.Nó đã đại chiến với Huyết Long Vương một thời gian dài, hao phí rất nhiều nguyên khí, hoàn toàn kiệt sức rồi.
Tuy vậy, sư tử vương hoàng kim cũng không thể phát ra đạo huyết quang thứ hai.Vì nó muốn khép lại cánh cổng địa ngục, cũng đã hao phí rất nhiều nguyên khí, nên không còn lại bao nhiêu sức lực.
Tiểu Quật Long bắt đầu thi triển lại “Nghịch Long Thất Bộ”.Một tiến không lùi! Nhắm thẳng đến sư tử vương hoàng kim bay đến.
Nhưng ngay lúc này, một tiếng hổ gầm vang vọng khắp chiến trường.Hóa thân của Bạch Hổ đã bay lên, ngăn cản trước mặt Tiểu Quật Long.Khổng tước vương cũng cất tiếng hót dài, một trảo của nó mang theo Kim Tử phóng lên cao, phối hợp với Bạch Hổ, ngăn cản đường đi của Tiểu Quật Long, khiến nó không thể thi triển “Nghịch Long Thất Bộ” nữa.Nếu muốn tiếp tục tiến tới, chỉ có thể kịch chiến với tam thánh thú trước.
Sanh tử lưỡng trọng thiên.Tiểu Quật Long cao ngạo đứng giữa không trung, không lùi lại một bước, cũng không tiến lên, chỉ yên lặng nhìn các đối thủ cường đại phía trước.
Thời gian không chờ đợi nữa, nó không còn lựa chọn nào khác ngoài tiến về phía trước.Dù có thể đoán trước được kết quả, nó cũng không thể lùi bước!
Một tiếng long ngâm chấn động cả bầu trời.Dù còn rất nhỏ, nhưng nó có sự cao ngạo của riêng mình.Tiểu Quật Long chọn đi tới – Tử Chiến!
“Nghịch Long Thất Bộ” lại được thi triển.Ngạnh kháng với tam thánh thú đang cản đường phía trước!
“Xoát xoát xoát!” Ánh sáng chói mắt, ngũ thải thần quang đã được xuất ra.
Hổ gầm liên tục, hóa thân của Bạch Hổ đã tiến lên tấn công.
Ánh sáng chói mắt, “cửu mệnh bất tử thân” của Kim Tử đã chém ra chín đạo lôi quang.
“Nghịch Long Thất Bộ” có thể đạp nát thần phật, là bí mật bất truyền của Long Tộc, là một trong những vũ kỹ mạnh nhất thiên hạ, nhưng dù sao Tiểu Quật Long cũng còn quá nhỏ.Còn rất xa mới đạt đến cảnh giới đạp nát thần phật kia, nên không thể đối kháng với ba đối thủ cường đại này.
“Bịch!”
Huyết quang bắn tung tóe, Tiểu Quật Long bị sức mạnh cường đại của tam thánh thú đánh bay ra ngoài.Long huyết nhuộm đỏ cả bầu trời.
Long huyết rơi xuống mặt đất như mưa.Trên thân thể Tiểu Quật Long có rất nhiều chỗ lộ ra xương trắng.
Nó còn một con đường rất dài phải đi, có được tiềm lực vô hạn, có thể chậm rãi phát triển.Hiện tại, nó chưa có thực lực độc chiến tam thánh thú, nhưng không đành lòng nhìn Kha Kha, đã cùng nó rời khỏi Long Đảo, bị đánh vào luân hồi, nên nó đã lựa chọn đi tới! Tử Chiến!
Tiểu Quật Long trong lúc hấp hối, quang mang trong đôi mắt nó mờ dần, đến khi gần tắt hẳn, bỗng nhiên phát ra ánh sáng chói mắt vô cùng.
Đợi chết sao? Đây không phải tính cách của nó.Cho dù có chết, nó cũng muốn chết trận! Tiểu Quật Long tiếp tục thi triển “Nghịch Long Thất Bộ” một cách gian nan.Thân ảnh cao ngạo đứng thẳng trên bầu trời khiến những người đang xem cuộc chiến chấn động.
Trong lòng mọi người, vì hành động này của Tiểu Quật Long, xuất hiện một cảm xúc khó tả.Loại tâm tình này lan truyền rất nhanh khắp đấu thú cung.Một vài người yếu đuối đã cảm thấy mắt mình ướt lệ.
Chiến! Chiến! Chiến!!!
Chỉ cần còn một hơi thở, Tiểu Quật Long quyết không lùi bước.Mạng sống đã được đốt cháy, phát ra chiến ý ngút trời.
Một tiếng long ngâm vang vọng khắp thiên địa.Tiểu Quật Long hóa thành một chuỗi ánh sáng ngọc, với khí thế trước nay chưa từng có, lao về phía trước.
Trong căn phòng ở khu khách quý, Tiêu Thần tuy yên lặng không nói gì, nhưng quang mang trong đôi mắt lại sắc bén như dao.Hai tay nắm chặt khiến xương tay kêu răng rắc, ngay cả mạch máu cũng căng phồng lên, có thể vỡ bất kỳ lúc nào.
Lại thêm ba tầng quang mạc đánh về phía Tiểu Quật Long.Mọi người không đành lòng nhìn cảnh này nữa.Tiểu long cao ngạo này, dù biết không thể chống lại ba đối thủ phía trước, nhưng vẫn tiếp tục làm như vậy.Chẳng lẽ, nó và con thú nhỏ kia có tình cảm rất sâu nặng sao?
Tiêu Thần không thể né tránh, ánh mắt hắn thủy chung vẫn nhìn thẳng vào màn hình thủy tinh, im lặng không nói một lời.
Một đạo huyết quang từ phía khác bay nhanh đến.Tiếng long ngâm vang vọng khắp thiên địa.Xích Long Vương đã tấn công!
Trong tình huống như vậy, nó lựa chọn một kích trí mạng cuối cùng?
Rất nhiều người không muốn nhìn thấy cảnh Tiểu Quật Long tan xương nát thịt, nhưng rất nhanh, từ khu khách quý lẫn khu phổ thông đều truyền ra tiếng kinh hô.
Xích Long Vương không tấn công Tiểu Quật Long, mà là tam thánh thú.Huyết quang chói mắt cùng với ngọc quang của Tiểu Quật Long cùng nhau đón nhận đòn tấn công của tam thánh thú.
Kết quả ngoài ý muốn của tất cả mọi người.Không ai nghĩ rằng Xích Long Vương đến đây để trợ giúp Tiểu Quật Long.Dù sao, vừa rồi chúng còn đại chiến sinh tử.
Tại sao lúc này lại đột nhiên trợ giúp một đại địch sinh tử vậy chứ?
Những người biết rõ tin tức về mười một con Long Vương đều cảm thấy giật mình vô cùng.Xích Long Vương là con tàn bạo nhất trong các long vương, đây là điều mà hầu hết mọi người đều biết.Nhưng chưa ai cho rằng nó có lòng thương xót như vậy.
Nhưng mọi người sẽ không hiểu được suy nghĩ của Xích Long Vương.Đây cũng không phải là nó thiện lương gì.Dù các long vương khi gặp nhau sẽ đại chiến sinh tử không chút lưu tình nào, nhưng khi nhìn thấy ngoại tộc liên thủ đánh huynh đệ đồng tộc, nó cảm thấy phẫn nộ vô cùng.
Nếu một đấu một mà Tiểu Quật Long không đánh lại, phải chết thảm, nó không hề để ý.Nhưng Tiểu Quật Long lại bị ba con thánh thú liên thủ tấn công, sao nó có thể chịu đựng được? Sự tôn nghiêm của long vương không thể khinh nhờn.Quyết không để một con long vương nào chết trận một cách uất ức như vậy.
Ánh sáng phát ra chói mắt, âm thanh đinh tai nhức óc, những cơn năng lượng phong bạo đáng sợ như núi lửa phun trào lan tràn khắp bầu trời khiến những người xem cuộc chiến không khỏi hoảng sợ.Mấy con tiểu thánh thú này còn nhỏ mà đã lợi hại như vậy, có được thần thông siêu phàm, tương lai sau này sao có thể đoán trước được? Nếu không chết yểu, sau này nhất định sẽ trở thành những thiên địa dị thú được lưu danh trong lịch sử tu luyện giới.
Tiểu Quật Long và Xích Long Vương đều bị đánh bay ra ngoài.Dù sao chúng đã tranh đấu trước kia quá mức thảm thiết, đều lưỡng bại câu thương, bây giờ lại lấy hai chống ba, thua cũng không bất ngờ.
Thương thế của Tiểu Quật Long quá nghiêm trọng.Tính mạng không còn bao nhiêu, nhưng cuối cùng, được Xích Long Vương chia sẻ bớt một nửa công kích, nên cũng không tan xương nát thịt ngay lập tức.
Xích Long Vương ngẩng đầu lên trời, gầm lớn một cách giận dữ.Nó đã nổi điên rồi.
Lúc này, sư tử vương hoàng kim đã khép lại cánh cổng địa ngục thành công.Điểm sáng cuối cùng đã biến mất.
Tiểu Quật Long bất đắc dĩ nhìn về hướng đó một lần cuối cùng, rồi rơi xuống mặt đất.Xích Long Vương gầm lên phẫn nộ, sau đó hóa thành một chuỗi huyết quang đuổi theo, đỡ Tiểu Quật Long xuống đất.
Dù Tiểu Quật Long có khả năng hồi phục kinh người, nhưng lúc này, nó đã cảm nhận được hơi thở tử vong bao phủ khắp người.Đến khi xuống mặt đất, Tiểu Quật Long hướng về phía Xích Long Vương, khẽ gật đầu.Khi thân thể nó được đặt lên mặt đất, ngũ tạng lục phủ của nó đã như cháo, hoàn toàn vỡ nát, không thể chống đỡ thân thể được.Nhưng nó cố dùng hết sức lực cuối cùng, đứng lên, ngẩng đầu, phát ra một tiếng gầm dài chấn động thiên địa.
Cho dù là những cao thủ lão luyện đang xem cuộc chiến cũng cảm thương cho nó.Tình nguyện đứng chết, một tiểu long cao ngạo như nó khiến nhiều người cảm thấy tâm hồn mình bị kích động không nhẹ.
Xích Long Vương yên lặng đứng một bên.
Tiêu Thần đứng lẳng lặng trước màn hình thủy tinh, thân thể như đã hóa thạch, không nhúc nhích chút nào.
Bốn thánh thú trên bầu trời cùng nhau đáp xuống đất.Con thú nhỏ nghịch thiên đã bị chúng liên thủ đánh vào luân hồi, Tiểu Quật Long đã chết trận, Xích Long Vương bị trọng thương, không thể làm gì.Đây là lúc chúng quyết chiến.
Đương nhiên, Kim Tử và Khổng Tước Vương vẫn liên thủ như cũ.
Sư tử vương hoàng kim và Bạch Hổ không chút do dự phối hợp với nhau.
Trước khi bắt đầu đại chiến, chúng đều nhìn qua Xích Long Vương.Chúng cho rằng trước tiên nên giải quyết nó cho ổn thỏa.Hơn nữa, nơi đó đều tụ tập linh khí của hai đầu long vương, có thể hấp thu tinh khí của long vương, đối với chúng có chỗ tốt rất lớn.
Đông!
Một âm thanh nặng nề vang lên trên bầu trời, giống như được phát ra từ trong một thạch thất được phong kín.
Âm thanh đột ngột như vậy không chỉ khiến bốn thánh thú ngước nhìn lên bầu trời cảnh giác, mà tất cả những người xem cuộc chiến đều cảm thấy được sự rung động trong tâm hồn.Tâm trạng vốn tuyệt vọng đột nhiên trỗi dậy hy vọng một cách mãnh liệt.
Phanh!
Âm thanh càng thêm rõ ràng từ trên cao truyền xuống.Có thể thấy từng dòng năng lượng mơ hồ xuất hiện trên bầu trời, trong hư không như sắp có biến đổi rất lớn.
“Không phải là ảo giác!”
“Ta nghe được.Là con thú nhỏ kia…”
Rất nhiều người không nhịn được kinh hô lên.Không thể không nghĩ đến con thú nhỏ bị đánh vào luân hồi kia.
Ầm!
Âm thanh lúc này càng lúc càng lớn, trong hư không có dấu hiệu sắp vỡ nát.
Sư tử vương hoàng kim, Khổng Tước Vương, hóa thân của Bạch Hổ bay thẳng lên không trung, cùng hướng về phía bầu trời kia.
Ầm ầm!!!
Hư không băng toái, cánh cổng địa ngục tái hiện.Thất thải quang mang tỏa sáng khắp bầu trời.Một con thú nhỏ tuyết trắng bay ra.
Bộ da khỉ Kha Kha dùng làm y phục đều đã nát bấy.Nó không ngừng phát ra thất thải quang mang, tạo ra cánh cổng địa ngục.Thoát khỏi sức mạnh luân hồi, dựa vào sức mạnh của chính mình trở về.
“Trời ạ!”
“Không thể nào!”
“Không thể tin được!”
“Đây không phải là ảo giác chứ?”
Tất cả mọi người đều kinh hãi.Chuyện trước mắt khó có thể tin được, không thể tưởng tượng được.
Dù Kha Kha đã lộ ra bản thể, mọi người vẫn có thể nhận ra đôi mắt to linh động của nó.
Đây rốt cuộc là thiên địa dị thú nào? Làm sao có được năng lực khó tin như vậy? Ngay cả cánh cổng địa ngục khi đã phong bế cũng có thể mạnh mẽ mở ra để quay về? Đây là một sự việc khiến mọi người không biết phải nói gì!
Nó có thể dựa vào sức mạnh của mình quay trở về, có phải hay không cũng có nghĩa là nó có khả năng mở ra sức mạnh của luân hồi? Chẳng phải nó có được thần thông giống với “luân hồi chi nhãn” của sư tử vương hoàng kim?
Cả tòa Đấu thú cung Huyền Hoàng đều sôi trào, âm thanh vang vọng khắp Thiên Đế Thành.
Sư tử vương hoàng kim, Khổng Tước Vương Ngũ Sắc, hóa thân của Bạch Hổ cùng lúc tấn công.Từng đạo ánh sáng chói mắt nhắm vào con thú nhỏ đánh đến.Năng lượng ba động đáng sợ khiến bầu trời rung chuyển kịch liệt.
“Y y nha nha….” Con thú nhỏ rất tức giận, hơn nữa là vô cùng tức giận.
Thất thải thần quang quét ngang bầu trời, phá vỡ mọi sự ngăn cản.So với trước khi bị đánh vào luân hồi rõ ràng mạnh hơn không ít.Tất cả các đòn tấn công đều bị đánh tan, sư tử vương hoàng kim, Khổng Tước Vương và Bạch Hổ đều bị đánh bay ra ngoài.
Kha Kha tức giận vô cùng.Nó không có ý định bỏ qua, tiếp tục tấn công ba thánh thú kia.May là nó còn chưa nhìn thấy tình cảnh của Tiểu Quật Long.Nếu không, nó sẽ lập tức nổi điên lên, thể hiện ra mặt khác của nó.
Dù vậy, nó cũng quá kinh khủng rồi.Nó trực tiếp bay thẳng đến Khổng Tước Vương ở gần nhất, thất thải thần quang chói mắt tận diệt ngũ thải thần quang, lại đột phát kiếm khí của hỗn độn thần vũ.Chỉ trong nháy mắt đã đến gần Khổng Tước Vương.
Rút củ cải?!
Không! Là rút khổng tước linh!
Tất cả những người đang xem cuộc chiến đều trố mắt nhìn.Kha Kha lại đang dùng sức cố rút cái rễ hỗn độn thần vũ kia.Tất cả mọi người như đang ngậm một con voi trong miệng vậy, không thể khép lại được.
