Truyện:

Chương 1968 Thích chủ động

🎧 Đang phát: Chương 1968

Lục Thiếu Du cười:
– Cảm ơn ý tốt của nhạc phụ, Phi Linh môn tự lo liệu được.
Vân Tiếu Thiên ngờ vực:
– Ngươi chắc chắn Phi Linh môn kham nổi?
Ông biết rõ việc quản lý một trăm năm mươi thành phức tạp đến mức nào.
Lục Thiếu Du gật đầu:
– Đã sắp xếp ổn thỏa.
Vân Tiếu Thiên khẽ thở dài:
– Tiểu tử này, bản lĩnh càng ngày càng lớn.Nếu thiếu người cứ nói, khỏi cần khách sáo.
Lục Thiếu Du nghe vậy thấy ấm lòng.Nhạc phụ tuy luôn tính toán, muốn moi chút lợi từ hắn vì tương lai Vân Dương tông, nhưng bỏ qua những điều đó, ông đối xử với hắn không tệ.
Lục Thiếu Du nói thẳng:
– Nhạc phụ, con đã chuẩn bị xong bốn thành rồi.
Hắn đoán Vân Tiếu Thiên gọi đến chắc cũng vì chuyện này.
Vân Tiếu Thiên nhướng mày:
– Bốn cái nào?
Lúc nãy Lục Thiếu Du liếc thấy Vân Tiếu Thiên đang xem bản đồ, có lẽ ông hy vọng sẽ nhận được những thành tốt.
Lục Thiếu Du tiến đến gần bản đồ, chỉ vào bốn thành:
– Bốn cái này được không?
Ánh mắt Vân Tiếu Thiên co lại, suy nghĩ rồi trừng Lục Thiếu Du:
– Tiểu tử, ta là nhạc phụ ngươi mà ngươi nỡ đối xử tệ với ta vậy sao?
Lục Thiếu Du ngẩng đầu, cười:
– Nhạc phụ, người nhà cũng phải sòng phẳng.
Vân Tiếu Thiên không ngờ Lục Thiếu Du lại có tính toán này.Bốn thành này nằm sát Linh Thiên Môn, nhìn trên bản đồ có thể thấy khi chúng được cắt ra, địa bàn Phi Linh Môn tạo thành một đường cong hoàn chỉnh.Có lẽ ngay từ lúc chia năm mươi thành, Lục Thiếu Du đã có kế hoạch này.
Cách chia của Lục Thiếu Du khiến Vân Tiếu Thiên hơi bực bội.Mục đích của ông khi đặt chân vào Cổ Vực là để phát triển, phải có địa bàn riêng mới vươn xa được.Nhưng bây giờ bốn thành này bị kẹp giữa Phi Linh Môn và Linh Thiên Môn.Muốn phát triển sẽ đụng ngay Linh Thiên Môn, điều này không hề tốt.
Lục Thiếu Du nói:
– Nhạc phụ, bốn thành này không tệ.Chúng ta đã thỏa thuận, bốn thành do con sắp xếp, nếu chia nhỏ ra, giá trị nhận được sẽ còn ít hơn.
Việc Lục Thiếu Du giao bốn thành này cho Vân Dương Tông là có tính toán từ trước, hắn biết rõ mục đích của họ.
Vân Dương Tông luôn muốn tiến vào Cổ Vực, lần này định thừa cơ hội này để xâm nhập.
Lục Thiếu Du không phản đối việc đó, đó là điều kiện để Vân Dương Tông và Phi Linh Môn kết minh.Nhưng hắn không muốn Vân Dương Tông phát triển trên lãnh địa Phi Linh Môn, để họ và Linh Thiên Môn kìm kẹp nhau thì hắn sẽ được xem náo nhiệt.
Lục Thiếu Du cảm thấy mình đã rất nhân hậu rồi, nếu không muốn Vân Dương Tông phát triển ở Cổ Vực, hắn đã có thể sáp nhập bốn thành này vào Phi Linh Môn, biến Vân Dương Tông thành một thế lực nhỏ bé như Trấn Thiên Tinh, chỉ được một thành bỏ hoang.
Vân Tiếu Thiên trợn mắt:
– Vớ vẩn, ngươi cho ta đồ bỏ đi chắc?
Ánh mắt ông đầy bất lực.
Lục Thiếu Du cười:
– Nếu nhạc phụ không thích thì có thể trao đổi đan dược, vũ kỹ với Phi Linh Môn.Ý nhạc phụ thế nào?
Vân Tiếu Thiên nghiến răng:
– Hừ! Ngươi nằm mơ đi, quyết định bốn thành này!
Ông biết Lục Thiếu Du không ngăn cản Vân Dương Tông vào Cổ Vực, nhưng không muốn gây rắc rối cho Phi Linh Môn.Vân Tiếu Thiên chỉ có thể thầm chửi Lục Thiếu Du gian xảo.
Lục Thiếu Du cười:
– Quyết định vậy đi, giao bốn thành này cho nhạc phụ.Xin nhạc phụ tự mình đi tiếp nhận, Phi Linh Môn không đủ người, không can thiệp vào chuyện này.
Việc đặt bốn thành của Vân Dương Tông giữa Phi Linh Môn và Linh Thiên Môn có lợi cho Phi Linh Môn.Về lâu dài, Phi Linh Môn có thể hợp tác với Vân Dương Tông đối phó Linh Thiên Môn, hoặc cùng Linh Thiên Môn kiềm chế Vân Dương Tông, đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Sau khi bàn bạc, Lục Thiếu Du xin phép rời đi, một ngày trôi qua lúc nào không hay.Trời đã tối.
Khi Lục Thiếu Du trở về đình viện sau núi, Bạch Sa Sa, Nhan Kỳ, Tân Hiểu Kỳ cười tủm tỉm chào:
– Chưởng môn đã về!
Lục Thiếu Du ngạc nhiên:
– Sao ba người…cười lạ vậy?
Nụ cười của họ rất khác thường, hắn thấy có gì đó gian gian.
Bạch Sa Sa tròn mắt:
– Chưởng môn mau về phòng đi.
Ba người cười khúc khích rồi về phòng.
Lục Thiếu Du đứng tại chỗ, khó hiểu.
Nhìn ba bóng dáng yêu kiều khuất dần, hắn cười lẩm bẩm:
– Ba nha đầu này cũng đến tuổi lấy chồng rồi, hắc hắc.
Lục Thiếu Du không có ý gì xấu với họ, hắn xem họ như người thân, hy vọng họ có cuộc sống tốt đẹp sau này.
Tiểu Long xuất hiện, không biết cả ngày đi đâu.
Tiểu Long nháy mắt:
– Lão đại về rồi, nhanh về phòng!
Tiểu Long rời đi, không biết đi đâu.
– Mấy người này thật là.
Lục Thiếu Du ôm thắc mắc về phòng.
Vừa đẩy cửa, hắn nghe thấy giọng nói trong trẻo:
– Thiếu Du về rồi!
Lữ Tiểu Linh ở trong phòng.
Lục Thiếu Du ngạc nhiên:
– Tiểu Linh, sao nàng lại đến đây?
Lữ Tiểu Linh cúi đầu, gò má ửng hồng:
– Hồng Lăng tỷ nói có chút việc bận, không tiện, nên bảo thiếp đến…
Nàng ngẩng đầu trừng Lục Thiếu Du:
– Chàng hỏi nhiều làm gì!
Lục Thiếu Du cười:
– Rồi, ta không hỏi nữa.
Thảo nào Bạch Sa Sa, Nhan Kỳ, Tân Hiểu Kỳ cười kỳ lạ như vậy, ra là thế.Thôi kệ, đã có danh phận rồi, hắn quang minh chính đại, sợ gì?
Nhìn nụ cười của Lục Thiếu Du, Lữ Tiểu Linh mở to mắt:
– Chàng muốn làm gì?
Nàng đoán được ý định của hắn, kéo chặt quần áo:
– Ta chỉ đến chơi với chàng thôi, không muốn cái kia…
Lục Thiếu Du gãi mũi, cười:
– Vậy sao? Hì hì!
Hắn nhào tới.
Lữ Tiểu Linh kêu lên:
– Chàng dám? Đám Sa Sa còn ở ngoài!
Cơ thể mềm mại của nàng đã bị Lục Thiếu Du ôm chặt vào ngực.
Hắn cười:
– Kệ họ đi, chúng ta lo chuyện của mình.
Lục Thiếu Du vẫn bày một cấm chế trong phòng, rồi đẩy nàng xuống giường.
Bốn mắt nhìn nhau, Lữ Tiểu Linh hờn dỗi:
– Biết vậy thiếp đã không đến!
Trước khi đến đây, nàng đã nghĩ đến cảnh này rồi, nhưng bây giờ mới biết.
Lục Thiếu Du đè xuống:
– Vậy sao?
Lữ Tiểu Linh định nói gì đó nhưng môi đã bị chặn lại, hai cánh tay ngọc tự nhiên ôm cổ Lục Thiếu Du, nhiệt tình đáp lại.

☀️ 🌙