Đang phát: Chương 1957
Phi thuyền của Song Song? Song Song là ai? Cô ta không biết chiếc nhẫn này là Diệp Mặc chuẩn bị tặng cho Nhiếp Song Song.Giờ Diệp Mặc đang chán nản, tiện tay đem chiếc phi thuyền mình đặc biệt luyện chế tặng cho Thanh Như.Chiếc tiên thuyền này đã khắc tên của Song Song, giữ bên người chỉ thêm đau xót, chi bằng tặng cho người khác.
Diệp Mặc đương nhiên biết đường ra khỏi Băng Thần Cung.Khi đến, hắn đi từ Thanh Vi Minh Giang tới, giờ đi về đương nhiên cũng sẽ qua Thanh Vi Minh Giang.
Diệp Mặc lại đến nơi băng sơn vây quanh kia, lại lần nữa nhìn thấy Nhiếp Song Song.
Nhiếp Song Song đứng trước một ngôi mộ băng màu trắng, hình như đang lẩm bẩm điều gì đó.
Diệp Mặc lập tức bay qua.Với tu vi hiện tại, cho dù hắn đứng ngay trước mặt Nhiếp Song Song mà ẩn thân, cô ta cũng không thể thấy được.
Trước mộ băng còn có một tấm bia đá, trên bia đá viết bốn chữ “Diệp Mặc chi mộ”.
“Diệp đại ca, em thật hy vọng anh không tìm tới nơi này.Nếu anh không đến, không ai biết đến sự tồn tại của anh.Em sẽ cùng anh cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ, em tuyệt đối sẽ không đi tìm anh, đó có lẽ là điều em muốn.Mà giờ anh lại tìm được Băng Thần Cung.Em không biết ai đã mang anh tới, nhưng sau này em biết, em sẽ giết bà ta báo thù cho anh.Hôm nay là ngày giỗ của anh, em tới uống với anh một chén rượu, từ nay về sau em sẽ không đến nữa…
Có lẽ như vậy cũng tốt, con đường trần tục của em đã tuyệt, từ đây về sau sẽ không nhớ nhung bất cứ điều gì nữa, cứ như vậy từ biệt thôi.”
Nhiếp Song Song nói xong, tưới chén rượu trong tay lên bia mộ, không hề lưu luyến, xoay người rời đi, trong chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt Diệp Mặc.
Diệp Mặc bỗng thấy thương cảm.Hắn còn có chút hiểu lầm về Nhiếp Song Song, sau này hắn đã biết bản tính cô ta tốt.Nhưng bây giờ tất cả những hành vi của cô ta khiến hắn không thể hiểu nổi.Rõ ràng chính cô ta ám hại hắn, lại còn nói sẽ giết người khác báo thù cho hắn.
Loại người này luôn có thể tìm được lý do quang minh lỗi lạc như vậy sao? Nếu những người đàn bà khác muốn lấy mạng hắn, Diệp Mặc đã sớm không chút do dự giết chết.Nhưng đối với Nhiếp Song Song, hắn lại không có ý định đó.Nhiếp Song Song có thể vô tình, nhưng hắn lại không thể giống cô ta.Giống như cô ta nói, nếu đã vậy thì cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ đi.
Diệp Mặc đi đến trước bia mộ.Phía dưới có ba hàng chữ nhỏ: “Đã từng, em muốn cùng anh hoạn nạn có nhau, nhưng đó là một mong muốn xa vời.Về sau, em sẽ cùng anh cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ, nhưng đó vẫn là một mong muốn xa vời.Hôm nay, em và anh âm dương cách biệt…”
Sau dấu phẩy là sự im lặng tuyệt đối.Không biết Nhiếp Song Song chưa nghĩ ra câu tiếp theo, hay là như vậy đối với cô ta đã là xong rồi.
Diệp Mặc giơ chân lên đạp.Ngôi mộ băng tan thành hư vô.
Hắn ném Vô Ảnh ra, nói: “Vô Ảnh, tăng tốc độ vượt Minh Giang, chúng ta trở về.”
…
Bảy ngày sau, thuyền của Diệp Mặc lại qua Thanh Vi Minh Giang, đến bờ bên kia.Bảy ngày đó, Diệp Mặc đều dùng để tu luyện.Hắn cần thực lực.Không thăng cấp Tiên Đế, dù hắn có năng lực và thực lực sánh ngang Tiên Đế, nội tình vẫn còn thiếu sót.
Bờ sông Thanh Vi Minh Giang vẫn như cũ.Vì đã qua sông hai lần, lại đi qua Lôi Sát Thần Điện, thần thức của Diệp Mặc bên bờ sông Thanh Vi Minh Giang không còn chỉ có thể bao phủ một ngàn mét như trước.Dù cách mấy ngàn mét, thần thức của hắn cũng có thể xuyên qua.
Một vài tiên nhân luyện thể vẫn vừa luyện thể bên bờ sông, vừa tìm Uẩn Sát Thạch, giống như khi hắn đến.
Quán rượu Đỗ Nương vẫn ở chỗ cũ.Lúc Diệp Mặc thu hồi Vô Ảnh, bước vào quán, bên trong có mấy người đang ngồi uống rượu.Xuất Trần Thánh Đế lưng gù không thấy đâu.Không chỉ vậy, ngay cả bà lão kia Diệp Mặc cũng không thấy.
Diệp Mặc là Tiên Vương trung kỳ.Sau khi hắn vào quán, không ai liếc nhìn hắn một cái.
Người khác không để ý đến Diệp Mặc, nhưng Đỗ Nương lại kinh hoảng đứng lên, vội vàng ra khỏi quầy hàng, thi lễ với Diệp Mặc: “Đỗ Nương ra mắt Diệp tiên hữu.”
Mấy Tiên Vương và Tiên Tôn đang uống rượu ngây người.Họ đã ở bên bờ Thanh Vi Minh Giang vô số năm, nhưng chưa từng thấy ai được Đỗ Nương chủ động ra đón tiếp.Bên Thanh Vi Minh Giang cũng có mấy vị Tiên Đế, nhưng dù Tiên Đế đến, Đỗ Nương cũng chỉ khách khí chắp tay mà thôi.Người trẻ tuổi này có lai lịch gì mà khiến Đỗ Nương chủ động nghênh đón?
Diệp Mặc không để ý.Đỗ Nương và Xuất Trần Thánh Đế có quan hệ không tầm thường, kiêng kỵ hắn là bình thường.Nếu cô ta không kiêng kỵ hắn, mới là chuyện lạ.
“Giúp ta lấy một bầu rượu trắng và hai bình rượu đen.” Diệp Mặc nói.
Hắn bảo Tiểu Băng Sâm cất rượu, nhưng thời gian quá ngắn, Tiểu Băng Sâm chưa ủ ra được hai loại rượu này.Hơn nữa, Tiểu Băng Sâm hình như cũng hứng thú với phương pháp cất rượu của Xuất Trần Thánh Đế.Muốn uống loại rượu này do Tiểu Băng Sâm cất, không biết đến năm nào tháng nào.Diệp Mặc đi qua quán rượu Đỗ Nương, dứt khoát tự mình mua một bầu uống thử xem.
Diệp Mặc biết rượu đen của quán Đỗ Nương không nhiều, nên chỉ lấy hai bình.
Mọi người trong quán ngây người, kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.Họ ở đây lâu như vậy, rượu trắng thì thấy người mua, nhưng chỉ mua từng bình.Còn rượu đen thì chưa từng thấy ai mua.Tiên Vương vừa tới này lại lấy một bầu rượu trắng, còn lấy hai bình rượu đen, quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Chuyện sau đó càng khó hiểu hơn.Đỗ Nương không chút do dự lấy ra một bầu rượu trắng và hai bình rượu đen, lần đầu tiên phá lệ không hỏi Diệp Mặc lấy Uẩn Sát Thạch trước.
Diệp Mặc quen ăn xong mới trả tiền, cũng không để ý chuyện đưa trước hay đưa sau, trực tiếp cầm lấy rượu trắng uống một ngụm.
Sát ý mạnh mẽ ác liệt đến cực điểm phóng tới toàn thân.Loại sát ý này mạnh hơn gấp mười lần so với rượu xanh.Một ngụm rượu trôi xuống, hắn còn chưa kịp luyện hóa và dung hợp sát ý và sát khí trong rượu, trên người đã tản ra sát cơ đáng sợ.Mấy Tiên Tôn ở gần vội vận công ngăn cản.
“Rượu ngon.”
Diệp Mặc tán thưởng.Lúc trước còn có vài suy nghĩ khinh thường đối với Xuất Trần Thánh Đế, lập tức tiêu tan không còn dấu vết.Có thể cất loại rượu này, không chỉ cần trình độ cất rượu đỉnh cao, mà còn cần hiểu biết sâu sắc về sát ý và sát thế, mới có thể chuyển hóa sát ý trong Uẩn Sát Thạch thành cảm giác say, để người uống hấp thu thông qua cảm giác say.Tiểu Băng Sâm không hiểu sâu về sát ý, e rằng rất khó cất được loại rượu này.
Sau khi luyện hóa được chút sát ý này, sát thế thần thông và cảm ngộ của hắn lại tăng lên một bậc, trong lòng càng khâm phục.
Thấy Diệp Mặc uống một ngụm lớn hết rượu trắng, người khác đã kinh hãi.Nhưng Diệp Mặc lại cầm bầu rượu trắng trong tay, một hơi dốc ngược.
Trong quán rượu Đỗ Nương chỉ còn tiếng uống rượu “ừng ực, ừng ực…” của Diệp Mặc.
Nỗi phiền muộn và thương cảm khi đi Băng Thần Cung, bị Nhiếp Song Song ám toán, đã hoàn toàn tan đi trong thứ rượu tràn ngập sát ý này.Trong chớp nhoáng, Diệp Mặc quên đi cảm giác bị bạn bè hãm hại ở Băng Thần Cung, thay vào đó chỉ có sự sảng khoái của sát ý trong rượu.
Sát khí cuồn cuộn trong cơn say cuộn lên toàn thân Diệp Mặc.Đến lúc sau, Diệp Mặc không cần dùng “Tam Sinh Quyết” để luyện hóa, mà trực tiếp vận chuyển công pháp luyện thể, để cảm ngộ sát thế và sát ý trong loại rượu này.
Sát ý xung quanh hắn tràn ngập vì say.Những Tiên Vương và Tiên Tôn đang uống rượu kia lúc này mới biết tu vi của Diệp Mặc thông thiên, đều lần lượt tránh ra phía sau, sợ loại sát khí sắc nhọn này làm tổn thương mình.
“Đúng là sảng khoái.”
Sự tịch mịch trong mắt Diệp Mặc tiêu tan đi không ít.Lúc này, một bầu rượu trắng đã bị hắn uống hết.
Hắn đặt bầu rượu trắng lên quầy, lại cầm lấy một bình rượu đen, cũng ừng ực uống một hớp.Sát thế mạnh mẽ ác liệt đến cực hạn, cuộn lên khắp kinh mạch.Trong thức hải cũng trở nên sát khí tung hoành.
Sát ý trong rượu đen mạnh hơn rượu trắng gấp mười lần.Diệp Mặc càng cảm thấy sảng khoái.Từ khi tu luyện đến nay, Diệp Mặc chưa từng có cảm giác say, mà hôm nay hắn lại có chút say mòng mòng.
Lần này hắn không uống hết bình rượu đen như khi uống rượu trắng.Chỉ lấy ra một trăm viên Uẩn Sát Thạch màu trắng và hai mươi viên Uẩn Sát Thạch màu đen, ném lên mặt quầy, cất bình rượu đen còn lại đi, hơi có chút men say nói:
“Đỗ Nương, cảm ơn rượu của cô, rượu của cô rất ngon…Tiểu Thổ trở lại, nói cho y biết, Diệp Mặc hoan nghênh y tới chơi…”
Nói xong, Diệp Mặc mang theo chút men say ra khỏi quán rượu của Đỗ Nương.Mấy người xung quanh thấy Diệp Mặc lấy ra Uẩn Sát Thạch, giờ mới hiểu, thì ra người ta không có ý định uống quỵt.Vậy mà một lần lấy ra 100 viên Uẩn Sát Thạch màu trắng và hai mươi viên Uẩn Sát Thạch màu đen.Loại Uẩn Sát Thạch này, dù là Tiên Đế cũng chưa chắc lấy ra được một lần.
Đỗ Nương cũng cho rằng Diệp Mặc muốn uống rượu chùa, không ngờ Diệp Mặc còn thanh toán.Lúc cô còn đang ngây người, Diệp Mặc đã ra khỏi quán rượu Đỗ Nương.Bên ngoài quán rượu truyền đến tiếng ca hào sảng của Diệp Mặc:
“Hôm qua một đi không trở lại, niềm vui quý giá hơn tất cả, nước đổ đi không thể lấy lại…”
Tiếng ca đó hình như cô chưa từng nghe qua, lại đặc biệt hào sảng.Trong lúc nhất thời, cô cũng muốn hát một phen như vậy.
Diệp Mặc đã không còn nhớ tên bài hát này.Hắn chỉ nhớ khi cùng Nhiếp Song Song ở quán bar Túy Nhãn ở Yến Kinh, quán đang phát bài hát này.Ngay cả ca từ cụ thể Diệp Mặc cũng không nhớ nữa.Hắn chỉ có thể dựa vào trí nhớ mơ hồ và tâm trạng hiện giờ mà hát ra.Đoạn ca từ sau đó đã không còn giống nguyên tác.
Nhờ vào sát khí tràn đầy trong men say và cảm giác say của rượu Đỗ Nương, Diệp Mặc hát bài hát đã từng nghe.Những bóng mờ trong lòng dần tan biến, có lẽ đã bị sát ý này tiêu diệt.
“Bài hát không hay, rượu lại rất ngon…”
Một giọng nói đột ngột vang lên khiến Diệp Mặc có chút cảm giác say tỉnh táo lại.
“Đâu nào, bài hát này hay, rượu cũng rất ngon.”
Lại là một giọng nói vang lên bên cạnh.
Cảm giác say của Diệp Mặc tiêu tan.Hai người đến gần phía trước hắn mà hắn không phát hiện.Cùng với việc tỉnh lại từ men say, hắn cảm giác thấy tiên nguyên của mình đột nhiên phóng thích ra.Tu vi vẫn luôn tiến bộ chậm chạp của hắn, nhờ vào sự lĩnh ngộ về sát ý trong loại rượu này, mà bất ngờ đột phá được những ràng buộc, đạt đến Tiên Tôn viên mãn.
