Đang phát: Chương 1956
Cùng Kỳ Tôn giả lấy ra một chiếc hộp gấm cũ kỹ như thể đang hiến một bảo vật, đưa cho Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du mở hộp gấm, bên trong là ba quả cầu đỏ rực, lớn bằng nắm tay trẻ con, trong suốt như thủy tinh đỏ, chỉ phảng phất chút năng lượng thuộc tính hỏa nhạt.
Lục Thiếu Du nhìn ba quả cầu, hỏi:
– Ngũ sư thúc, đây là vật gì vậy?
Đồ mà Cùng Kỳ Tôn giả tặng chắc chắn không phải thứ tầm thường.
Khổng Tước Tôn giả cười nói:
– Thiếu Du, đây là do ngũ sư thúc con giết ba con Xích Diễm Địa Long Bát Giai Hậu Kỳ thuộc tính hỏa trong một mật địa, lấy được ba viên yêu đan bát giai hậu kỳ.Ta đã tốn công luyện chế thành ba viên Liệt Diễm Phần Tôn Đạn, rất lợi hại đấy.
Cùng Kỳ Tôn giả cười gian:
– Thiếu Du, một viên Liệt Diễm Phần Tôn Đạn đủ sức làm trọng thương Vũ Tôn thất trọng.Nếu Vũ Tôn thất trọng yếu hơn chút, chắc chắn sẽ bị giết ngay.Nếu dùng cả ba viên cùng lúc, có thể gây trọng thương cả cường giả Tôn cấp bát trọng.Nếu thực lực yếu hơn thì đủ làm chúng sống dở chết dở.
Lục Thiếu Du vui mừng:
– Đa tạ sư thúc!
Liệt Diễm Phần Tôn Đạn, dùng để đối phó Vũ Tôn thất trọng, bát trọng.Bảo vật này còn mạnh hơn cả Thổ Sát Huyền Lôi mà Lục Thiếu Du lấy được từ Vân Dương Tông.Thổ Sát Huyền Lôi chỉ dùng được với Suất cấp, còn Liệt Diễm Phần Tôn Đạn là để đối phó Tôn cấp thất trọng, bát trọng, đúng là trọng bảo.
Cùng Kỳ Tôn giả vỗ ngực:
– Không cần khách sáo, con là đệ tử của đại ca, tức là đệ tử của chúng ta.Sau này ai dám để con chịu thiệt, cứ nói với Ngũ sư thúc!
Lục Thiếu Du cười khổ.Có mấy vị sư thúc này, hắn đã có chỗ dựa, ít người dám không nể mặt bốn người bọn họ.Chờ tin tức Kim Lang Tôn giả, Khổng Tước Tôn giả, Bạch Long Tôn giả, Cùng Kỳ Tôn giả xuất hiện lan truyền ra, những kẻ muốn gây sự với Thánh Linh Giáo, Phi Linh Môn sẽ phải suy nghĩ kỹ.
Lục Thiếu Du cất Liệt Diễm Phần Tôn Đạn và chiếc áo choàng màu xanh mà Khổng Tước Tôn giả tặng, hỏi:
– Bốn vị sư thúc, sao mọi người lại đến Thiên Môn Cốc?
Lục Thiếu Du thầm nghĩ chuyến này mình lời to, không có của tặng thì không thể giàu được, những thứ mà mấy vị sư thúc tặng đều là trọng bảo.
– Chuyện này dài lắm.
Bạch Long Tôn giả nói:
– Trước kia, bọn ta rời khỏi Thánh Linh Giáo, đi tìm sư phụ con khắp nơi, tìm khắp đại lục cũng không thấy.Bọn ta thất vọng, tìm một nơi ẩn thế sống yên ổn mấy ngàn năm, nhận vài đệ tử chẳng ra gì, giờ chắc là có cả đống cháu chắt rồi.
Kim Lang Tôn giả tiếp lời:
– Cứ thế qua mấy ngàn năm, không quan tâm chuyện thế tục, ngược lại giúp ích cho việc tu luyện.Trăm năm trước, bốn bọn ta vì đại nạn sắp đến, nên đến một mật địa tìm cơ duyên.Ai ngờ xông vào được rồi lại bị nhốt trăm năm, lần này ra được liền đến Vạn Đảo Nhai xem sao.Rồi biết chuyện xảy ra với Thánh Linh Giáo, biết đại ca nhận con làm đệ tử, cường giả Thánh Linh Giáo đều đến Cổ Vực, nên bọn ta cũng chạy tới.
Khổng Tước Tôn giả nói:
– Thật ra bốn bọn ta đến Cổ Vực có gặp phân thân linh hồn của con, thấy Thánh Linh Giáo và các đại môn phái đều có mặt đông đủ, đoán chừng sẽ có chuyện lớn.Ngũ sư thúc con đề nghị đến xem con thế nào, có làm Thánh Linh Giáo mất mặt không, nên cứ đi theo sau con.
Cùng Kỳ Tôn giả nói:
– Ha ha ha! Tiểu tử con giỏi lắm, Vương cấp cửu trọng mà có thể tàn sát Tôn cấp, giết cả Vũ Tôn tứ trọng.Nếu sau khi đột phá Tôn cấp, chắc chắn thực lực của con còn kinh khủng hơn.Ta thấy có nhiều người có thể vượt cấp giết đối thủ, ngày xưa bốn lão già chúng ta vượt cấp giết đối thủ cũng chẳng có gì lạ.
– Nhưng có ba người ta phục.Một là sư phụ con, hai là yêu nghiệt Huyền Thiên Yêu Tôn, cộng thêm Tử Lôi Huyền Đỉnh thì cũng không yếu hơn sư phụ con.Còn một người nữa không biết giờ còn sống không.Con còn đáng sợ hơn cả ba người đó, bọn họ vượt cấp giết đối thủ cũng không khủng bố đến mức như con.Sau này tiền đồ của con sẽ rất tươi sáng.
– Thiếu Du, ta thấy phân thân linh hồn của con có vài chỗ ảo diệu, chẳng lẽ là bí pháp gì? Nhưng ta chưa từng thấy bí pháp nào như thế, bí pháp ngưng tụ phân thân linh hồn nhưng không thể rời khỏi bản thể hành động đơn độc quá lâu.
Nghĩ đến Đại Hồn Anh của Lục Thiếu Du, Cùng Kỳ Tôn giả đầy thắc mắc.
Lục Thiếu Du cười, không nói rõ.Ngay cả Lục Thiếu Du cũng khó giải thích chuyện này, nên hắn ấp úng cho qua, chỉ nói là một loại bí pháp đặc biệt.
Bạch Long Tôn giả nói:
– Thiếu Du, vừa rồi Hắc Vũ có nói cho chúng ta biết tình hình của sư phụ con.Sáng sớm mai lên đường thôi, chúng ta nóng lòng muốn gặp sư phụ con rồi.
Lục Thiếu Du gật đầu:
– Vâng!
Nếu sư phụ biết huynh muội kết nghĩa còn sống, chắc chắn sẽ rất vui.Đến tuổi như sư phụ, còn gì vui hơn là gặp lại huynh đệ của mình? Lục Thiếu Du mừng thay cho sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn.
Bạch Long Tôn giả nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm:
– Thiếu Du, con có biết tại sao hôm nay chúng ta không giết ba tên Tôn cấp bát trọng kia không?
Lục Thiếu Du ngước mắt:
– Đã đủ rồi, ba môn phái đó không dễ chọc, nếu ép quá sẽ lưỡng bại câu thương.Sư phụ dặn làm việc gì cũng nên có chừng mực.
Bạch Long Tôn giả nói:
– Hiểu vậy là tốt.Tam Tông Tứ Môn, Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang, Tứ Các Tứ Đảo.Những môn phái này đều có nội tình trên vạn năm, tuyệt đối không dễ chọc.Chuyện này đến đây là đủ, con tự hiểu chừng mực.Có một số việc có lẽ hiện tại con chưa rõ, đến lúc rồi con sẽ biết.
Lục Thiếu Du đáp:
– Vâng!
Lục Thiếu Du không hỏi nhiều, xin phép rời đi.
Nhìn bóng lưng Lục Thiếu Du, bốn người Bạch Long Tôn giả nhìn nhau, ngầm thảo luận.
Khổng Tước Tôn giả nói:
– Nhị ca, tam ca, ngũ đệ, đứa trẻ Thiếu Du này khá đấy, thiên phú và khí phách như vậy trong ức vạn người khó có một.
Bạch Long Tôn giả lộ vẻ khó hiểu:
– Tiểu tử này sát khí nặng quá, giết chóc ngập trời, ta chỉ lo cản trở tu vi.Nhưng sao ta lại cảm thấy căn cơ của tiểu tử này vững như đá, tâm tính sáng suốt vô cùng, thật khiến người bất ngờ.
Hắc Vũ nói:
– Các ngươi đừng đoán nữa, thiếu chủ sớm đã dùng Diễn Linh Thiên Quả, lại được bồi dưỡng từ nhỏ, đệ tử của chủ nhân tất nhiên không tầm thường.
Hắc Vũ nói tiếp:
– Lần này chủ nhân gặp lại các người chắc chắn sẽ rất vui.
Cùng Kỳ Tôn giả nói:
– Ta hận không thể lập tức đi gặp đại ca.
Kim Lang Tôn giả nói nhỏ:
– Lão ngũ, ráng nhịn mấy ngày đi, chúng ta bảo vệ Thiếu Du thì tốt hơn.Lần này ba môn phái bị tổn thất nặng, tuy ngoài mặt đồng ý bồi thường, nhưng e rằng trong lòng không cam tâm.
