Chương 195 Tập đoàn Vân Môn

🎧 Đang phát: Chương 195

– Lâm đại ca, em đứng ở đây cả tiếng đồng hồ rồi, bảo vệ cứ nhất quyết không cho vào.
Mỹ Na vội vàng đáp lời.
– Không sao, có anh đi cùng.
Lâm Vân gật đầu, rồi bước tới trước mặt người bảo vệ.
– Xin hỏi vị tiên sinh đây là ai? Muốn tìm ai trong này?
Thấy Lâm Vân ăn mặc toàn hàng hiệu, bảo vệ có chút dè chừng.
– Lý Thanh, Diệp Điềm, Mông Văn, ai cũng được.Tôi là Lâm Vân.
Nói xong, Lâm Vân quay lại nói chuyện với Mỹ Na, khiến bảo vệ ngẩn người.Lúc nãy cô gái này cũng nói muốn tìm Lâm Vân, chủ tịch công ty.Giờ lại có người tự xưng là Lâm Vân.Trùng hợp vậy sao? Chắc là đến bàn chuyện làm ăn, muốn đặt Dưỡng Nhan Hoàn đây mà.Nhưng cần gì phải dùng cách này để tiếp cận? Nếu không phải hắn ăn mặc sang trọng, khí chất lại bất phàm, thì tôi đã đuổi ra ngoài rồi.
– Cái này…
Bảo vệ còn đang lúng túng tìm cớ thoái thác thì Lâm Vân đã cắt ngang:
– Lập tức gọi điện cho Mông Văn.
Giọng Lâm Vân trở nên nghiêm nghị.Đã nói rõ tên người cần gặp rồi, tên bảo vệ này còn dây dưa.Xem ra ở đây đón tiếp khách khứa nhiều quá nên sinh ra thói kiêu căng rồi.
Thấy Lâm Vân có vẻ giận dữ, bảo vệ không dám cãi, vội vàng gọi điện cho thư ký:
– Có một vị tiên sinh tên Lâm Vân muốn gặp tổng giám đốc Mông Văn.
Cúp máy rồi, gã mới sực nhớ ra, sao mình phải nghe lời hắn chứ? Nhưng thấy Lâm Vân không để ý đến mình, vẫn đang trò chuyện với cô gái kia, gã cũng không dám nói gì thêm.Trong lòng thầm nhủ, phen này nhất định không gọi điện thoại giúp hắn nữa.
– Lâm đại ca.
– Chủ tịch…
Lâm Vân quay lại, thấy Lý Thanh và Diệp Điềm cùng đi xuống, liền cười:
– Hai người vẫn khỏe chứ? Các cậu làm tốt lắm, tôi đã nghe nói rồi.Mông Văn đâu?
– Lâm…
Chưa dứt lời, Mông Văn đã chạy tới.Khuôn mặt nàng hơi ửng đỏ, không biết nên gọi Lâm gì.Nhưng nàng không còn che mặt nữa.Lâm Vân gật đầu, xem ra nàng đã dần quên đi hận thù.
– Đây là em gái vợ tôi, Mỹ Na.
Lâm Vân chỉ vào Mỹ Na, giới thiệu với ba người.
– A…
Cả ba đều ngẩn người, không kịp phản ứng.Lâm Vân đi biền biệt có nửa năm mà đã cưới vợ rồi sao? Hơn nữa, trông hắn bây giờ khác hẳn trước kia, càng thêm quyến rũ, tuấn tú.
– Chúng ta lên trên rồi nói chuyện.
Thấy mọi người vẫn còn ngơ ngác, Lâm Vân nhắc nhở.
Người bảo vệ nhìn theo bóng lưng Lâm Vân khuất sau cầu thang, mồ hôi lạnh túa ra.Không ngờ đích thân ba vị tổng giám đốc của tập đoàn xuống đón tiếp người tên Lâm Vân này.Vậy chẳng phải hắn chính là chủ tịch tập đoàn Vân Môn sao? Thật là hồ đồ! Nguy hiểm thật, may mà mình đã gọi điện thoại.Nếu không thì chắc chắn bị đuổi việc rồi.
Mỹ Na kinh ngạc đến tột độ, không ngờ tập đoàn này lại do chính Lâm Vân gây dựng.Dù biết Lâm Vân sẽ không lừa mình, nhưng khi tận mắt chứng kiến sự thật, cô vẫn không thể tin được.
– Chủ tịch…
Mông Văn thấy Lâm Vân đã ngồi xuống liền cất tiếng gọi.Nàng không ngờ sau chuyến đi này Lâm Vân đã có vợ.Không biết vì sao hắn không dẫn vợ theo? Chẳng lẽ lần trước hắn từ chối mình là vì có vợ rồi sao? Nghĩ đến đây, mặt Mông Văn lại ửng đỏ.Không ngờ Lâm Vân hôm nay lại đẹp trai đến vậy.
– Từ nay về sau cứ gọi tôi là Lâm Vân là được.Gọi chủ tịch nghe gượng gạo lắm.
Lâm Vân xua tay.
– Tôi lại thích người khác gọi mình là chủ tịch, nhưng người ta không gọi thì đành chịu.Mà chủ tịch Lâm à, sao hôm nay anh đẹp trai thế? Đến tôi còn thấy tim đập loạn nhịp này.Hì hì, chắc vợ anh là một mỹ nhân? Cô ấy có yêu anh không?
Diệp Điềm tinh nghịch trêu chọc.
Diệp Điềm đã nghe Mông Văn kể lại chuyện hôm Lâm Vân rời đi, nàng mới biết những âm thanh hôm đó không như nàng tưởng tượng.Nhưng nàng vẫn bán tín bán nghi.Đến hôm nay, thấy Lâm Vân nói đã có vợ, mà vẻ mặt của chị Văn lại rất bình thường, nên nàng mới hoàn toàn tin tưởng.
Nghe Diệp Điềm nói vậy, Mông Văn cẩn thận quan sát vẻ mặt Lâm Vân, xem hắn trả lời thế nào.
– Trong mắt tôi, không ai xinh đẹp hơn nàng.Cả thế giới này cũng không ai yêu tôi hơn nàng…
Nói đến đây, Lâm Vân lại nhớ đến Vũ Tích.Hắn lắc đầu, chuyển chủ đề:
– Thôi không nói chuyện này nữa.Tình hình công ty hiện tại thế nào rồi?
– Đại ca, sản phẩm của chúng ta đang cháy hàng.Không cần quảng cáo hay chào mời gì, đơn hàng cứ liên tục gửi đến.Từ khi chị Văn quyết định tự sản xuất và bán sản phẩm, bọn kia mới không dám đến làm phiền nữa.
Lý Thanh nghe Lâm Vân hỏi thăm tình hình công ty, vội vàng đáp lời.
– Ừ, tốt.
Dưỡng Nhan Hoàn bán chạy như vậy là nằm trong dự tính của hắn.Hắn còn muốn tiếp tục tung ra những sản phẩm mới, để tập đoàn Vân Môn trở thành tập đoàn thương mại lớn nhất thế giới.
– Mỹ Na, em thích làm trong ngành gì?
Lâm Vân nhìn Mỹ Na ngồi bên cạnh, hỏi.Với Mỹ Na, Lâm Vân có một cảm giác thân thiết đặc biệt.Lúc Vũ Tích cô đơn nhất, chính Mỹ Na là người luôn bên cạnh trò chuyện cùng cô.Coi Mỹ Na là em gái của Vũ Tích cũng không ngoa.Còn việc Vũ Đình lấy trộm giấy ly hôn của Vũ Tích, hắn thật sự rất thất vọng về cô ta.
– Em… em vốn làm ở phòng nhân sự.Thật ra em cũng không biết mình nên làm gì.Trước kia em làm ở công ty điện tử, còn về y dược thì em không biết gì cả.
Mỹ Na lo lắng đáp.
– Không sao, tập đoàn của chúng ta sau này sẽ còn mở rộng sang nhiều ngành khác, em không cần phải lo.
Lâm Vân an ủi.
– Em học ngành gì, Mỹ Na?
Mông Văn đột nhiên hỏi.
– Em học kế toán.Nhưng lâu rồi em không dùng đến kiến thức đó, chắc quên gần hết rồi…
Mỹ Na ngượng ngùng nói.
– Không sao đâu, chị thấy em nên làm ở phòng kế toán.Công ty mình mới thành lập, mà em lại là em gái của chủ tịch, em làm ở đó là tốt nhất.Em có thể dùng danh nghĩa công ty, nhận lương để học việc trong một tháng.Chị tin em sẽ làm được.
Mông Văn nói xong, nhìn Lâm Vân.
Mỹ Na cũng nhìn Lâm Vân, thật lòng mà nói, đề nghị của Mông Văn khiến cô rất hứng thú.
– Được rồi, quyết định vậy đi.Mỹ Na tạm thời quản lý phòng kế toán của tập đoàn Vân Môn.
Lâm Vân cười nói.
– Nhưng mà Lâm đại ca, em…
Mỹ Na thấy Lâm Vân giao cho mình chức quản lý, trong lòng có chút lo lắng.Làm quản lý của một công ty hàng đầu như tập đoàn Vân Môn, quả thực là áp lực rất lớn.
– Không sao đâu Mỹ Na, em đừng lo.Không ai mới vào mà giỏi ngay được cả.Hiện tại em chưa biết, không có nghĩa là sau này em không biết.Mông Văn sẽ tuyển thêm vài nhân viên kế toán giúp em.Còn em cứ tập trung vào việc học hỏi đi.Chắc không đến một năm rưỡi, em sẽ thành thạo thôi.
– Đúng vậy đó Mỹ Na.Lâm đại ca nói không sai đâu.Em cứ làm quản lý phòng kế toán đi.Chị thấy em có vẻ cũng rất thích ngành này mà.
Mông Văn nhìn vẻ mặt có chút hưng phấn của Mỹ Na, biết ngay là cô thích công việc này.
– Vậy được rồi, để em thử xem.Nhưng cứ làm nhân viên thôi, còn quản lý thì để sau.Đợi đến khi chị Vũ Tích về, thì cho chị ấy làm quản lý.
Câu nói vô tư của Mỹ Na khiến Lâm Vân chìm vào nỗi nhớ.
– Cứ quyết vậy đi.Mỹ Na, em cứ làm quen với môi trường công ty trước đã.Chuyện quản lý thì từ từ tính sau.Mấy ngày tới anh sẽ viết ra phương án sản xuất sản phẩm mới.Sau đó Lý Thanh và Mông Văn sẽ quyết định số lượng sản xuất.
Lâm Vân nói xong, nhìn mọi người.
– Bọn em đã tranh thủ quảng cáo Dưỡng Sinh Hoàn rồi.Giờ đại ca trở lại là vừa kịp để bọn em sản xuất.Hắc hắc.
Lý Thanh xoa tay, tỏ vẻ vô cùng phấn khích.
Ngày trước suốt ngày chém giết nhau tranh giành từng đồng tiền, giờ có thể quang minh chính đại kiếm tiền.Lại còn bận rộn suốt ngày, Lý Thanh cảm thấy cuộc sống như vậy thật ý nghĩa, không muốn quay lại cuộc sống giang hồ như trước nữa.
Giờ y cũng hiểu được giá trị một phần cổ phần mà Lâm Vân nói là lớn đến mức nào.Nếu công ty cứ tiếp tục phát triển như thế này, y không thể tưởng tượng được một phần cổ phần đó sẽ tăng lên bao nhiêu nữa.Dù có làm trùm xã hội đen, y cũng không thể kiếm được số tiền đó.Y quyết định trả lại 0,9 phần cổ phần cho Lâm đại ca, chỉ là bây giờ chưa phải lúc để nói ra.
Lâm Vân nghĩ, một tập đoàn lớn không nên chỉ tập trung vào sản phẩm y dược.Tu vi của hắn đã đạt đến nhất tinh, trong thời gian ngắn khó mà đột phá được.Vì vậy, hắn không thiếu thời gian.Lâm Vân thầm nghĩ, tạm thời sản xuất một vài loại sản phẩm khác, rồi giao cho Mông Văn và Lý Thanh quản lý.Sau đó, hắn sẽ bắt đầu đi tìm Vũ Tích.
Đang định nói kế hoạch của mình cho mọi người thì thư ký của Mông Văn gõ cửa bước vào.
– Tổng giám đốc Mông, bên ngoài có chủ tịch tập đoàn Cảng Hải, Lục Dược muốn đến bái kiến.
Nữ thư ký tiến đến trước mặt Mông Văn, báo cáo.
Mông Văn nhìn Lâm Vân, không lên tiếng.Lâm Vân nói:
– À, Lão Yêu đã đến thì mời anh ta vào đi.
Mọi người cáo từ rời đi.Lâm Vân hẹn mọi người cùng nhau dùng bữa cơm, Diệp Điềm dẫn Mỹ Na đi làm quen với công ty.
Lâm Vân vừa đứng dậy thì Lục Dược đã cười ha hả bước vào:
– Ha ha, Lâm lão đệ, tôi đến đây có phải là đường đột quá không?
– Sao lại nói vậy? Mời ngồi.Lúc tôi không có ở đây, tập đoàn Vân Môn cũng may nhờ có anh giúp đỡ.
Lâm Vân vừa cười vừa nói.
– Chuyện nhỏ thôi mà.Tôi còn lo phải nhờ đến bố tôi ra mặt nữa.Ai ngờ cậu lại dễ dàng giải quyết mọi chuyện như vậy.Cậu thật là lợi hại.Cứ việc gì qua tay cậu là lại trở nên khó lường.Hắc hắc, từ nay về sau chắc phải dựa vào cậu rồi.
Lục Dược vừa nói vừa giơ ngón tay cái lên khen ngợi, rồi nói tiếp:
– Không ngờ tài kinh doanh của cậu cũng lợi hại không kém gì thân thủ.Từ “Vân Tằm Miên” của Phụng Tân, đến tập đoàn Vân Môn, cái nào cái nấy cũng khiến người ta hoa mắt chóng mặt.Thật đáng kinh ngạc! Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là cậu lại là huấn luyện viên của Long Ảnh.Nếu không phải cậu ra tay ở Tần gia, chắc tôi cũng không biết thân phận này của cậu đâu.
Lục Dược vừa nói vừa tỏ vẻ khó tin.
– Có gì đâu.Mà Lão Yêu đến tìm tôi chắc là có việc khác phải không?
Lâm Vân cười nhìn Lão Yêu.
– À, đúng vậy, bố tôi muốn mời cậu đến nhà chơi một chuyến.Không biết chúng tôi có vinh dự này không? Còn nữa, bố cậu cũng muốn mời cậu về nhà một chuyến.Hắc hắc.
Lục Dược nói xong, có chút ngượng ngùng.Y biết người như Lâm Vân, nếu hắn không muốn đi thì dù y có là tổng thư ký Liên Hợp Quốc cũng không thể mời được.
– Được thôi, cần gì phải khách sáo.Chúng ta đi bây giờ hay là buổi tối đi?
Lục Dược đã giúp đỡ Lâm Vân trông nom công ty, hơn nữa Lâm Vân cũng cảm thấy con người này không tệ, ít nhất là có nghĩa khí.Hơn nữa, hiện tại Lâm Vân cũng rảnh rỗi, nên những chuyện nhỏ nhặt như vậy hắn vẫn có thể đáp ứng.
– Tuyệt vời, vậy thì đi luôn bây giờ nhé.
Lục Dược mừng rỡ khi thấy Lâm Vân đồng ý.Thật không ngờ Lâm Vân lại dễ nói chuyện như vậy.Y vừa đề nghị hắn đã đồng ý rồi.
Chào tạm biệt mọi người trong công ty, Lâm Vân cùng Lục Dược rời đi.Hắn cũng có một việc cần Lục Dược giúp đỡ.
Yên Kinh, khu nhà của quân đội.Khi Lục Dược và Lâm Vân đến thì Diệp Sở Thiên cũng đang ở đó.
– Ha ha, Lâm lão đệ, lâu quá không gặp, cậu càng ngày càng đẹp trai ra đấy.
Diệp Sở Thiên vẫn ở đây từ hôm đến chơi mấy ngày rồi.
– Diệp lão ca, xem ra ông đã bình phục hoàn toàn rồi.Chúc mừng.
Lâm Vân thấy Diệp Sở Thiên đã khỏi bệnh, có thể thấy được ông đã làm theo những gì mình dặn dò.
– Đây là bố tôi.Bố, đây là Lâm Vân, người mà con vẫn hay nhắc đến.
Lục Dược giới thiệu Lâm Vân với bố mình.
– Cậu chính là Lâm Vân mà lão Thạch Đầu nhắc đến đúng không? Không tệ, không tệ, quả là một thanh niên anh tuấn.Mời ngồi.
Qua cách nói chuyện của bố Lục Dược, Lâm Vân đoán được ông là người thẳng tính.
– Chào bác, Lục bá phụ…
Lâm Vân vừa mở miệng chào thì đã bị ngắt lời.
– Như vậy sao được? Cậu gọi lão Thạch Đầu là lão ca, thì đương nhiên cũng phải gọi tôi là lão ca rồi.Nếu không thì cậu coi thường tôi đấy.
Bố của Lục Dược đúng là rất hợp với cái biệt danh Lục thổ phỉ mà Diệp Sở Thiên hay gọi.
Lâm Vân cười, hắn không quan tâm lắm đến việc xưng hô thế nào.
– Bệnh của Lão Thạch Đầu là bệnh nan y, mà cậu lại có thể chữa khỏi cho ông ấy.Lâm lão đệ à, nói thật, nếu không phải lão Thạch Đầu đang ngồi trước mặt tôi, thì tôi thật sự không tin được.
Lục Đột Phi nói.
– Không chỉ bệnh của Diệp lão ca, cho dù Lục lão ca cảm thấy đi đứng không tiện, tôi vẫn có thể chữa trị tốt.
Lâm Vân cười nhạt, thầm nghĩ, chuyện này có là gì.
Ánh mắt của Lục Dược bắt đầu trở nên nóng vội.Thật ra, từ khi Lâm Vân chữa khỏi bệnh cho Diệp Sở Thiên, y đã muốn nhờ Lâm Vân chữa bệnh cho bố mình rồi.Chỉ là do không có thời gian, với lại trước kia hai người cũng không quá thân thiết.

☀️ 🌙