Chương 195 Bói toán (1)

🎧 Đang phát: Chương 195

Tần Chính cười nói:
– Vân Tiêu đừng lo, Vương Thần đã nhận lời thì chắc chắn giúp đỡ.Bốn đại gia tộc Chu, Vương, Mặc, Trình của Hỏa Ô Đế Quốc, gia tộc nào cũng mạnh hơn cả một quốc gia.Chu gia sẽ không vì Như Tuyết mà trở mặt với Vương gia, còn Vương gia muốn Dương Địch làm việc cho mình nên chắc chắn sẽ dốc toàn lực.
Lý Vân Tiêu im lặng nãy giờ, vết thương đã được Cổ Vinh xử lý.Hắn đứng ngơ ngác, sát khí trong mắt ngày càng đậm khiến ai nấy đều khó chịu, như thể cửa địa ngục Cửu U vừa mở ra.
Lúc này, các quan văn võ đều đã được binh lính phía dưới đỡ xuống, tất cả đều ngước nhìn lên.
Tần Chính nói:
– Đừng nghĩ nhiều, rồi sẽ có cách giải quyết.Ta đã thoái vị, Tần Nguyệt, từ giờ con là thái tử Thiên Thủy quốc, ba ngày sau sẽ đăng cơ!
Hắn nhìn Tần Dương sắc mặt tái mét, giận dữ:
– Tống giam hắn vào ngục tối!
Tần Nguyệt mừng rỡ khôn xiết, cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã đâu vào đấy.
Các tướng sĩ và quan lại đồng loạt hô lớn:
– Bệ hạ vạn tuế! Thái tử vạn tuế!
Tiếng hô vang vọng khắp nơi.
Người dân thủ đô đón bình minh, thở phào nhẹ nhõm, gánh nặng trong lòng cuối cùng cũng được trút bỏ.Các cửa hàng lại mở cửa, lệnh giới nghiêm cũng được bãi bỏ.Nhưng tin đồn bắt đầu lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm, mọi người bàn tán xôn xao.
Nguyên Hạo định bàn về thuật luyện với Lý Vân Tiêu, nhưng thấy vẻ mặt cô đơn của hắn thì thôi, chỉ chúc mừng Trương Thanh Phàm và Hứa Hàn rồi dẫn mọi người về Hỏa Ô Đế Quốc báo cáo Thuật Luyện Sư Công Hội.
Sau đó, cả thủ đô náo nhiệt trở lại, nhà nhà kết đèn giăng hoa, chuẩn bị cho lễ mừng ba ngày sau.
Các đại thần thì kẻ vui người buồn, những kẻ trước kia theo phe đối lập thì mặt mày ủ rũ, tìm mọi cách để leo lên thuyền của Tần Nguyệt nhưng đều bị từ chối.Ai nấy đều lo lắng bất an như tai họa ập đến.
Còn Lý gia thì nghiễm nhiên trở thành công thần, uy danh lẫy lừng.Vô số người muốn nịnh bợ nhưng đều bị thị vệ Lý gia chặn lại ngoài phủ.
Trong hoàng cung, Tần Nguyệt đã thay long bào, đi đi lại lại trên điện Kim Loan, hết ngồi lại đứng trên ngai vàng, không kìm được cười lớn.
Bạch Mâu đã gỡ khăn che mặt, trong điện chỉ có hai người nên nàng không còn kiêng dè, vui vẻ nói:
– Bao nhiêu năm gây dựng, cuối cùng điện hạ cũng đạt được lý tưởng.
Tần Nguyệt cảm khái, ôn nhu nói:
– Bạch Mâu ở bên cạnh ta, công lao lớn nhất.Những năm qua nàng đã vất vả nhiều rồi.
Bạch Mâu đỏ mặt, e thẹn nói:
– Ngươi nói sai rồi, công lao lớn nhất phải là Vân thiếu mới đúng.
Mặt Tần Nguyệt biến sắc, ánh mắt lóe lên, trầm giọng:
– Bạch Mâu, theo nàng ta nên ban thưởng gì cho Lý Vân Tiêu? Vương gia khác họ? Hay là cắt đất phong cho hắn?
Nụ cười trên mặt Bạch Mâu tắt ngấm, khẽ nói:
– Điện hạ lo lắng…?
Tần Nguyệt lo âu, đi đi lại lại trên điện:
– Thực lực của Lý Vân Tiêu khó lường, lại có hai vị Thuật Luyện Sư cấp bốn, hai vị Vũ Vương, cả trăm vạn đại quân, tướng lĩnh lại là người của hắn.Nếu phong Vương khác họ, Thiên Thủy quốc này rồi sẽ là của họ Tần hay họ Lý?
Bạch Mâu hoảng sợ trước giọng nói lạnh băng của hắn:
– Điện hạ muốn trừ khử Lý Vân Tiêu?
Tần Nguyệt nhìn nàng, cười buồn:
– Ta có ý nghĩ đó, nhưng không có thực lực, cũng không có gan làm!
Bạch Mâu kinh hãi:
– Điện hạ, không thể nói bậy bạ, nếu người khác biết…
Tần Nguyệt ngắt lời:
– Ở đây chỉ có ta và nàng, ta mới dám nói thật.Lần trước nàng bói cho ta, nói ta sẽ gặp quý nhân giúp ta đăng cơ, quả nhiên không sai.Bây giờ nàng có thể bói cho Lý Vân Tiêu một quẻ, xem hắn có gây uy hiếp cho ta không?
Bạch Mâu cảm động, hắn chỉ tâm sự với mình những chuyện quan trọng như vậy, nàng ngọt ngào nói:
– Vậy ta thử xem.
Bói toán là bí thuật tổn hại nguyên khí, thậm chí ảnh hưởng đến tuổi thọ.Bạch Mâu biết không nên xem nhiều, nhưng vì người yêu, xem thêm vài lần thì sao?
Nàng lấy ra một mai rùa cổ từ trong nhẫn trữ vật, đặt xuống đất.Cắn ngón tay vẽ các trận pháp kỳ lạ xung quanh, rồi đặt bốn đồng tiền vàng vào bốn góc.Xong xuôi, nàng vỗ một chưởng, kim quang từ trận pháp trên mai rùa bay lên, bốn đồng tiền rung động, xoay tròn.
Tần Nguyệt tập trung nhìn, ánh vàng chiếu lên mặt hắn, thần sắc bất định.
Đồng tử Bạch Mâu ánh lên màu vàng, dường như kết nối với mai rùa.Hoa văn trên mai rùa được kích hoạt, các văn tự cổ khó hiểu nhảy ra, hiện lên trong không trung.
Những chữ này ngưng tụ, rung động như bị sức mạnh nào đó quấy nhiễu.Mặt Bạch Mâu trắng bệch, mồ hôi rơi như mưa.
– Bạch Mâu, sao vậy?
Tần Nguyệt kinh hãi, trước đây nàng bói toán không có dấu hiệu này.
Phụt!
Bạch Mâu không trụ được nữa, phun ra một ngụm máu, ngã xuống.Kim quang trên mai rùa tan biến, bốn đồng tiền rơi xuống đất, mất hết màu sắc.
– Bạch Mâu!
Tần Nguyệt đỡ nàng, hoảng sợ:
– Chuyện gì xảy ra?
Mặt Bạch Mâu tái nhợt, kinh hãi:
– Ta không thấy gì cả, hoàn toàn không thấy gì.Còn có một giọng nói bảo ta, nếu tiếp tục xem sẽ chết.
Tần Nguyệt ôm Bạch Mâu vào lòng, đau xót:
– Đừng sợ, đừng sợ! Chúng ta không bói nữa!

☀️ 🌙