Đang phát: Chương 195
Vệ Khiếp run rẩy đến bái kiến, đảo chủ Vệ gia gắng gượng lấy lại tinh thần, hỏi:
– Vệ Khiếp, ba con Cương Vũ Ưng của ngươi đều bị Sở Vân giết, ngươi nghĩ thế nào về hắn?
– Đảo…đảo chủ…
Vệ Khiếp kinh hãi, không ngờ chuyện này đã đến tai đảo chủ.Có lẽ do Thiên Ca Thư Viện người đông mắt nhiều, tin tức khó tránh khỏi lọt ra ngoài.
– Thôi, đứng lên đi.
Đảo chủ thở dài, nói tiếp:
– Ta không giấu ngươi, trước đây ta rất thất vọng và tức giận về chuyện của ngươi.Nhưng nhìn tình hình hiện tại, có lẽ ngươi thua không oan.Nói cho ta biết, ngươi biết gì về Sở Vân?
– Dạ…
Vệ Khiếp được tha, vội vàng nói:
– Sở Vân là người cứng cỏi, dũng cảm và hào hiệp.Trên chiến trường, hắn xông pha không sợ hãi.Đạo pháp hắn dùng chủ yếu là tấn công, ít khi phòng ngự…
Vệ Khiếp cố gắng nhớ lại và kể lại những gì mình biết về Sở Vân.
Đảo chủ im lặng lắng nghe, rồi thở dài:
– Quả là một nhân tài! Tính cách kiên cường nhưng không thiếu sự mềm mỏng.Tuy nhiên, hắn còn trẻ và có nhiều thiếu sót.Nhưng tuyệt đối không thể để hắn lớn mạnh!
Ông trầm ngâm rồi nói:
– Vệ Khiếp, ngươi hãy vào mật khố, chọn một quả trứng yêu thú thượng đẳng và một đại yêu phòng thân.Sau đó, cầm thư của ta đến hạm đội Phương gia cầu viện.Ba người con của Phương gia đều là những nhân kiệt, hơn Sở Vân chứ không kém.Ngươi là người có kinh nghiệm, đừng làm ta thất vọng.
– Dạ, dạ!
Vệ Khiếp kinh ngạc, không ngờ không bị phạt mà còn được ban thưởng.Sau khi bình tĩnh lại, hắn mới hiểu ra nguyên nhân.
Phần lớn tộc nhân Vệ gia đã bị Sở Vân bắt làm tù binh, số người còn lại rất ít, nên mỗi người đều trở nên vô cùng quý giá.
“Vậy ra, mình cũng được thơm lây nhờ Sở Vân sao?”
Trong lòng Vệ Khiếp bỗng trở nên phức tạp.
***
Trời trong xanh, hải âu bay lượn tự do.Gió biển thổi mạnh, làm cho cờ xí trên các chiến thuyền tung bay phấp phới.
Đây là một hạm đội hùng mạnh, gồm ba chiếc bảo thuyền, hàng chục chiến thuyền lớn nhỏ khác nhau.Trên cánh buồm trắng của soái thuyền có thêu chữ “Phương” rất lớn.Đây chính là hạm đội của Phương gia.
Trong mười bốn thế lực liên minh bao vây Thư gia đảo, Phương gia, Thiết gia, Mã gia và Hoa gia đều là những thế lực hàng đầu.
Chỉ huy hạm đội này là ba người con trai của đảo chủ Phương gia, nổi tiếng dũng mãnh và được gọi là “Phương gia tam kiệt”.Họ nổi tiếng là anh em hòa thuận và là niềm hy vọng của Phương gia.
– Đệ tử Vệ gia Vệ Khiếp, mang theo thư tín của đảo chủ đến cầu viện!
Vệ Khiếp lớn tiếng thông báo.Chẳng mấy chốc, anh được dẫn lên soái thuyền và vào phòng chỉ huy.
Trên boong tàu đỏ thẫm, ba chàng trai trẻ đang ngồi uống rượu, trò chuyện vui vẻ.
Vệ Khiếp kinh ngạc.
Ba người này đều tuấn tú phi phàm, quả là những nhân tài kiệt xuất.
Ngồi bên phải là một thanh niên mặc kim lân giáp, thái dương có vệt vàng, mũi cao thẳng, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm.Toàn thân hắn tỏa ra khí thế mạnh mẽ, trên vai đậu một con Bạch Mi Điêu.Điêu và người hòa làm một, khiến hắn trông như một con chim ưng dũng mãnh tung cánh trên bầu trời, hoặc như mặt trời chói chang giữa trưa hè, khiến người khác chói mắt.
Thấy Vệ Khiếp đến, hắn nhướng mày hỏi với giọng điệu lạnh lùng:
– Nghe nói Vệ gia đảo của ngươi bị một tên nhãi ranh tập kích bất ngờ, thiệt hại nặng nề, ngay cả đảo chủ cũng bị mất một cánh tay? Có thật vậy không?
Giọng điệu của hắn không hề khách khí, khiến người khác cảm thấy bị đe dọa.Nhưng Vệ Khiếp vẫn bình tĩnh, biết rằng thân phận của người này cao hơn mình, lại từng là thư sinh ở Thiên Ca Thư Viện, nên chắp tay thi lễ nói:
– Vệ Khiếp bái kiến ba vị thiếu gia Phương gia.Đêm qua, Sở Vân may mắn thành công, đảo chủ viết thư này sai ta mang đến chính là để cầu viện các vị.
Phương Toái Không, tam thiếu gia của Phương gia, kinh ngạc kêu lên, ánh mắt lóe lên một tia sắc bén.
– Ha ha ha.
Hai người còn lại cười lớn.Người ngồi bên trái nhìn Phương Toái Không cười nói:
– Quân tình sao có thể sai lệch? Tam đệ, ván cược này ngươi thua rồi!
Thiếu niên này tóc xanh, mắt đỏ, khí thế mạnh mẽ như rồng, mặc áo trắng.Trong lúc nói chuyện, hắn vô tình tỏa ra sát khí tàn độc.
Vệ Khiếp nhìn xuống thắt lưng hắn, trong lòng kinh hãi.
Bên hông thiếu niên này đeo ba thanh đao.Cả ba đều là yêu đao cấp Đại Yêu.
Chỉ cần nhìn lưỡi đao cũng biết đây không phải là phàm binh.
Đây chính là Phương Thiên Thương, nhị thiếu gia của Phương gia, từ khi xuất đạo đến nay giết người như ngóe, đao pháp đạt đến cảnh giới cao nhất, nổi tiếng độc ác và tàn nhẫn.
– Vệ gia đảo, không phải nổi tiếng là phòng ngự kiên cố sao? Sao lại để xảy ra chuyện, làm ta thua một vò Ngọc Tiên Long Tủy Tửu!
Phương Toái Không không cam lòng, ném chén rượu xuống boong tàu.
Vệ Khiếp nghe vậy trong lòng khó chịu, chuyện Vệ gia đảo bị tập kích bất ngờ lại trở thành đề tài bàn tán và cá cược của ba người trước mặt, khiến anh vô cùng tức giận.
– Giả vờ thua trận, rồi bất ngờ tập kích Vệ gia đảo.Gây rối loạn yêu thú trong Địa Đàn, chiếm thành Vệ gia.Thật không ngờ Sở Vân lại có gan lớn như vậy! Vệ gia đảo ỷ vào lớp phòng ngự kiên cố nên mất cảnh giác.Nhưng dù sao thì chuyện này cũng giúp Trĩ Hổ thành danh.Tam đệ, ngươi nên chấp nhận thua đi, đừng có giở trò!
Người thiếu niên ngồi giữa, cười hiền hòa, vỗ vai Phương Toái Không.
Hắn mặc trường bào trắng bạc, thêu hình rừng trúc.Thân hình hắn thẳng tắp, ngồi ngay ngắn trên boong tàu.
