Chương 1944 Thứ tốt của Diệp Mặc không ít

🎧 Đang phát: Chương 1944

Bên cạnh Thanh Vi Minh Giang, một Tiên Tôn trung niên bỗng nhiên kinh ngạc nhìn về phía dòng sông trước mặt.Ông ta không ngờ lại phát hiện ra một con đường có Lệ sát chi khí cực kỳ suy yếu, đến Tiên Vương cũng có thể đi vào.Chẳng lẽ Thanh Vi Minh Giang thật sự có biến cố? Hay là thủy triều?
Ông ta nhanh chóng lấy thuyền rồi lướt xuống Thanh Vi Minh Giang.Đi được trăm mét, ông ta phát hiện thần thức của mình thực sự mở rộng ra được xung quanh.Chỉ cần đi theo lộ tuyến này, áp lực của Lệ sát chi khí đều rất yếu.
Hiểu ra, ông ta cố kìm nén kích động, tăng tốc độ biến mất vào Thanh Vi Minh Giang.
“Chuyện gì vậy? Sao ta thấy Cốc Húc Tiên Tôn một mình lái thuyền vào Thanh Vi Minh Giang? Ta nhìn nhầm sao?”
Lúc này, Cái Hướng Thần tóc bạc kinh ngạc nhìn về phía Thanh Vi Minh Giang.Bên cạnh ông ta còn tám chín người, vài người từ tửu điếm Đỗ Nương, vài người gia nhập trên đường.
“Ngươi không nhìn nhầm đâu, có một con đường, Lệ sát chi khí rất mỏng manh.Vừa rồi Cốc Húc đi theo con đường đó.” Lão gù cau mày nhìn con đường Diệp Mặc mở ra.
Lão gù và bà lão nhìn nhau, mắt đầy kinh ngạc.Cứ trăm ngàn năm, Lệ sát chi khí ở Thanh Vi Minh Giang lại hình thành thủy triều.Khi Lệ sát chi khí triều dâng, phía trước và sau thủy triều đều xuất hiện khu vực Lệ sát chi khí yếu.
Lúc đó sẽ hình thành thông đạo như hiện giờ, chỉ khi thông đạo hình thành mới dễ vào Lôi Sát Thần Điện.Nếu không, cần hơn mười Tiên Đế liên thủ tạo lĩnh vực chồng chất mới vào được Lôi Sát Thần Điện.
Dù Tiên Đế liên thủ, cũng phải có người luyện thể Tiên thần thể.Nhưng hiện tại không phải lúc thủy triều Lệ sát chi khí Thanh Vi Minh Giang xuất hiện, cũng không có hơn mười Tiên Đế cùng tạo lĩnh vực, sao có con đường Lệ sát chi khí yếu kém kia?
Thật ra lão gù và bà lão biết rõ mục đích tới đây.Họ không phải tìm trân bảo trong Lôi Sát Thần Điện, nếu dễ vào họ đã tới lâu rồi.Họ đến vì Diệp Mặc.Diệp Mặc tùy ý lấy ra Tiên linh mạch cực phẩm, còn có Đế mộc lam quả, chắc chắn có nhiều thứ tốt.
Với họ, Diệp Mặc dù có chút tu vi luyện thể, nhưng không biết trời cao đất rộng mà đến Thanh Vi Minh Giang này là muốn chết.Chờ hắn bị Lệ sát chi khí giết, họ với tư cách người tu vi cao nhất đương nhiên sẽ chia của trên người hắn.
Nếu Diệp Mặc không dám vào Thanh Vi Minh Giang, họ sẽ theo dõi hắn.Đế mộc lam quả của Diệp Mặc Tiên Đế nào cũng muốn, kể cả bà lão và lão gù.
“Trừ phi hắn có Tiên bảo cao cấp, có thể tách Lệ sát chi khí của Thanh Vi Minh Giang…” Bà lão quét thần thức tới con đường Lệ sát chi khí yếu rồi cau mày nói.
Lão gù im lặng.Một lúc sau cười lạnh: “Nếu có đường đi, Tiên Vương nào cũng vào được, chúng ta không cần lập nhóm nữa, tự mình vào thôi.”
Nói xong, lão gù Tiểu Thổ lấy pháp bảo Tiên thuyền lướt xuống Thanh Vi Minh Giang.Thuyền tạo bọt trên sông rồi biến mất theo con đường kia.
Bà lão thấy vậy cũng không chậm trễ, mang đệ tử tiến vào con đường kia.Những người còn lại cũng nhao nhao lấy Tiên thuyền tiến vào.

Ba người Diệp Mặc dừng lại.Họ đã vào lòng sông Thanh Vi Minh Giang.Một xoáy nước hiện ra trước mặt, vị trí trên bản đồ của Dụ Nhạc Sinh trùng với xoáy nước này.
Xoáy nước rất quái dị, bên trong mờ mịt, không có giọt nước nào.Nước sông Minh Giang dường như không dám vào xoáy, chỉ chảy trên rìa, giống như miệng giếng sâu, vô cùng quỷ dị.Chỉ Diệp Mặc cảm nhận được tình hình bên trong xoáy nước, Dụ Nhạc Sinh và Sư Quỳnh đều không cảm giác được gì.
“Hẳn là phải đi vào từ đây.” Dụ Nhạc Sinh khẳng định sau khi xem qua ngọc giản bản đồ.
“Cùng nhau nhảy xuống đi.”
Thần thức của Diệp Mặc đã cảm thấy khí tức sát phạt của Lôi nguyên.Hắn luyện hóa được lượng lớn Lệ sát chi khí, đã hiểu tương đối sâu về vị đại năng để lại sát thế kinh khủng ở Thanh Vi Minh Giang.Tiếp theo hắn không cần luyện hóa sát khí này nữa.Hiện tại hắn cần tìm chỗ an định, sau đó dung hợp các loại sát thế vào thần thông của mình.
Đạo của hắn không phải Sát lục chi đạo, không cần tiếp tục luyện hóa Lệ sát chi khí.Loại Lệ sát chi khí này chỉ cần hiểu một chút là được.Nếu hắn tuân theo Sát lục chi đạo để tu luyện sẽ chẳng ra gì.Hắn tu luyện Tam sinh quyết, sẽ không làm việc lộn xộn như vậy.
Diệp Mặc vừa nhảy xuống, cố ý hấp thu và luyện hóa Lệ sát chi khí trong xoáy nước để vợ chồng Dụ Nhạc Sinh không bị quấy nhiễu.
Trong đường hầm, thần thức của Diệp Mặc quét đến một đại điện.Một lát sau, Diệp Mặc cùng Vô Ảnh và vợ chồng Dụ Nhạc Sinh hạ xuống một đại điện bốn phía tràn ngập lôi quang.Lệ sát chi khí trong đại điện lúc này ít hơn nhiều, vợ chồng Dụ Nhạc Sinh cũng không có nhiều áp lực.
Đại điện này vô cùng rộng lớn, lại có áp chế thần thức, nên Diệp Mặc không thể thấy rõ tận cùng của đại điện.
“Diệp huynh, đa tạ anh.Không có anh, hai vợ chồng tôi không đến được đây.Ở đây đã là bên ngoài Lôi Sát Thần Điện.” Dụ Nhạc Sinh cúi đầu cảm kích Diệp Mặc.
Sau khi tới Thanh Vi Minh Giang, họ đã muốn vào Lôi Sát Thần Điện, nhưng hôm nay mới thực hiện được.Chỉ cần tới Lôi Sát Thần Điện này, ông tin sẽ tìm được thứ mình cần.
Diệp Mặc không để ý: “Nếu không có bản đồ của hai vị, tôi cũng đâu tìm được nơi này.Hợp tác với nhau, hiện tại tôi muốn một mình vào Lôi Sát Thần Điện kiếm gì đó, chắc hai vị cũng vậy.Chờ khi ra ngoài, hai vị sẽ lại đi cùng tôi.”
Dụ Nhạc Sinh lại ôm quyền: “Diệp huynh, chúng tôi đã làm phiền anh nhiều rồi, việc vào thông đạo xoáy nước này, nếu không có anh luyện hóa Lệ sát chi khí trước, chúng tôi cũng khó vào được.Chưa kể đi đường chúng tôi không tốn sức.Nếu lúc ra ngoài lại phiền tới Diệp huynh, vợ chồng tôi quá vô năng.Chúng tôi có Độn không phù, chỉ cần vào được Lôi Sát Thần Điện rồi, chúng tôi tùy thời có thể rời đi.Còn có thể rời xa Thanh Vi Minh Giang nữa.”
Sư Quỳnh ít nói, lúc này cũng ôm quyền nói với Diệp Mặc: “Đúng vậy, Diệp huynh, chúng ta chia tay từ chỗ này.Sau khi ra khỏi Lôi Sát Thần Điện, chúng tôi sẽ lập tức rời khỏi Thanh Vi Minh Giang.”
“Ái chà, không tốt rồi.” Sau khi nghe Dụ Nhạc Sinh nói, Diệp Mặc đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.
“Sao vậy?” Dụ Nhạc Sinh nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc vỗ đầu: “Trên đường đi tôi lĩnh ngộ Lệ sát chi khí cùng sát ý, quên mất Lệ sát chi khí ở Thanh Vi Minh Giang này đã bị tôi luyện hóa dọc theo con đường đó.Trong thời gian ngắn sẽ hình thành con đường Lệ sát chi khí yếu nhất, ngang với việc nói cho người ta biết lai lịch của chúng ta rồi.Đã thế còn miễn phí mở đường cho đám người kia nữa chứ, thật là…”
Diệp Mặc giờ mới nhớ tới vấn đề này, vì trên đường đi hắn chỉ chìm trong trạng thái lĩnh ngộ, không nghĩ tới những chi tiết này.Còn vợ chồng Dụ Nhạc Sinh cũng không nghĩ tới thuyền của họ lại mở ra cả con đường phía sau như vậy.Còn Vô Ảnh thì càng không cần nói, nó chỉ biết lái thuyền.
“Vậy chúng tôi…” Lời của Dụ Nhạc Sinh chưa dứt, đã bị Diệp Mặc ngăn lại: “Vô dụng, có người theo tôi tới đây rồi.Hiện tại che đậy con đường kia cũng không kịp nữa.”
Quả nhiên, khi Diệp Mặc vừa nói xong thì một trung niên đã xuất hiện trước mặt Diệp Mặc cùng Dụ Nhạc Sinh.
“Cốc Húc Tiên Tôn?” Dụ Nhạc Sinh nhận ra người vừa xuất hiện.
“Hóa ra hai người các ngươi đã tới trước, xem ra các ngươi có một Tiên khí pháp bảo rất tốt.” Tên trung niên kia cũng nhận ra Dụ Nhạc Sinh và Sư Quỳnh.Nét mặt ông ta bình thản, xem ra quan hệ với vợ chồng Dụ Nhạc Sinh không tốt lắm.Còn Diệp Mặc thì ông ta không thèm để ý tới.Vô Ảnh tuy nhìn không tầm thường, nhưng ông ta cũng chẳng buồn để trong lòng.
Ngược lại ông ta đang hoài nghi vợ chồng Dụ Nhạc Sinh có được pháp bảo cao cấp nào đó không? Pháp bảo đó có thể mở ra con đường Lệ sát chi khí yếu nhất để vào Lôi Sát Thần Điện, thật khó tưởng.
Dụ Nhạc Sinh sầm mặt lại.Vợ chồng ông tu vi không bằng Cốc Húc Tiên Tôn, nhưng cũng không sợ đối phương.
“Lão đại, thằng này là ai vậy, có muốn em một miếng nuốt nó không?” Vô Ảnh đột nhiên khó chịu với Cốc Húc Tiên Tôn, liền nhe răng trợn mắt nói.
“Ha ha, con Tiên sủng kia giỏi thật, mở miệng ra đã muốn giết Tiên Tôn, khó trách ngươi không muốn gia nhập đội với chúng ta, mà lại một mình tới đây.” Một giọng nói lanh lảnh truyền đến.Diệp Mặc vừa nghe biết, đó là bà lão trong tửu điếm Đỗ Nương.
Quả nhiên khi bà lão vừa dứt lời, lão gù đã là người đầu tiên xuất hiện ở đại điện này, bà lão theo phía sau.Sau một lát, thêm tám chín bóng người hạ xuống đại điện.
Diệp Mặc phát hiện trong số những người mới tới, trừ mấy người hắn đã gặp trong tửu điếm Đỗ Nương, còn mấy người hắn không biết.Diệp Mặc đoán rằng mấy người này cũng giống Cốc Húc Tiên Tôn, phát hiện ra con đường mà mình đã mở ra trên Thanh Vi Minh Giang để tiến đến đây.
“Con Tiên sủng này của ngươi đúng là không tệ.” Lão gù nhìn chằm chằm vào Vô Ảnh, cười hắc hắc nói.Trong lòng lão lại càng khiếp sợ lai lịch của Diệp Mặc, không hiểu sao hắn lại có nhiều thứ tốt như vậy.
“Tiền bối…” Vợ chồng Dụ Nhạc Sinh mau chóng bước tới trước chào hỏi.Diệp Mặc có thể không thèm để lão gù và bà lão kia vào mắt, nhưng vợ chồng Dụ Nhạc Sinh thì không dám làm vậy.
“Diệp Mặc, thứ tốt của ngươi quả thật không ít.” Bà lão cười âm hiểm, nhìn chằm chằm vào Vô Ảnh rồi nói.

☀️ 🌙