Đang phát: Chương 1944
Nghiễm Hiền liếc nhìn Lý Vân Tiêu, mặt mày lập tức trở nên u ám, nghiến răng nói:
– Tiểu tử, ngươi giỏi lắm! Hôm nay dù Hải Hoàng đích thân đến, cũng không cứu được ngươi!
Lý Vân Tiêu cười:
– Đại nhân thật là nhỏ mọn, mỏ quặng chỉ là vật ngoài thân, mất rồi có thể tìm lại, hà tất so đo như vậy? Ngươi là Đông Hải chi vương, rộng lượng chút có được không?
Bạc Vũ Kình nói:
– Vân Tiêu huynh đệ, lần này ngươi chơi lớn rồi.Ta định bụng sau khi xong việc sẽ xin Nghiễm Hiền đại nhân tha cho ngươi, giờ thì… thôi.
Lý Vân Tiêu cười:
– Vũ Kình huynh lo cho mình trước đi.Chuyện hôm nay dù kết quả thế nào, ngươi nghĩ Nghiễm Hiền sẽ tha cho ngươi sao? Nhưng mà Đông Hải đúng là nơi tốt, ở lại cả đời cũng không tệ.
Sắc mặt Bạc Vũ Kình thay đổi, Lý Vân Tiêu nói trúng nỗi lo trong lòng hắn.
Nghiễm Hiền lạnh lùng nói:
– Đừng để hắn ly gián.Chỉ cần Nghiễm Nguyên chết, ta sẽ thả ngươi đi ngay.
Bạc Vũ Kình mới tươi tỉnh lại, lời này hắn đã nói trước ba quân, không thể đổi ý.
Giọng của Tử phu nhân từ trong xe vọng ra, hừ giọng:
– Còn nói nhiều với chúng làm gì? Giết hết cho xong, trừ hậu họa! Về phần Mục gia và Phù Diêu Thánh Cung, sau này ta sẽ từ từ tính sổ.Lý Vân Tiêu đã ở đây, tiện thể giải quyết luôn!
Nghiễm Nguyên giận dữ:
– Đồ kỹ nữ, xưa kia còn hầu hạ ta dưới háng, bao nhiêu phong tình quyến rũ, ai ngờ lại lén lút quỳ liếm Nghiễm Hiền, cùng hắn hại ta.Ta không hiểu là ngươi, một bà già hết thời như vậy, mà Nghiễm Hiền cũng có hứng thú sao? Gu thẩm mỹ nặng thật!
Hắn vừa mắng chửi, vừa cười ha hả, giọng đầy giễu cợt.
– Ngươi… Nghiễm Nguyên, đừng có bôi nhọ danh tiếng của ta!
Tử phu nhân tức giận, quát lớn từ trong xe.
– Ta bôi nhọ danh tiếng của ngươi? Ngươi còn có danh tiếng sao?
Nghiễm Nguyên khinh bỉ nói:
– Nếu không phải ngươi dâm đãng chủ động lấy lòng, làm đủ trò đê tiện để ta vui vẻ, thì với cái nhan sắc tầm thường của ngươi, ta thèm nhìn à? Ta hứng thú chơi đùa chắc?
– Câm miệng!
Tử phu nhân quát lên, giọng the thé, cho thấy sự xấu hổ và giận dữ tột độ.
Chiếc xe ngọc bỗng nổ tung thành từng mảnh nhỏ bắn ra tứ phía.
Một bóng dáng màu tím loé lên như điện, tấn công thẳng về phía Nghiễm Nguyên.
Những người ở đây đều là cường giả lừng lẫy của Đông Hải, phần lớn là thủ hạ của Nghiễm Hiền.Dù Nghiễm Nguyên nói thật hay giả, những lời này lọt vào tai mọi người, khiến nàng xấu hổ giận dữ, sau này còn mặt mũi nào?
– Ha ha!
Nghiễm Nguyên cười lớn, thi triển Hỗn Nguyên Nhất Khí bí quyết, miệng vẫn không ngừng nói lời nhơ nhuốc.
Mọi người đều biết hắn cố ý chọc giận đối phương, nhưng ai chịu được những lời lẽ đó? Mặt Tử phu nhân xám như tro tàn.
– Ôi chao, xấu hổ quá!
Bế Nguyệt Tu đổ thêm dầu vào lửa, thẹn thùng nói:
– Tử tỷ tỷ cũng phóng khoáng thật, cho muội muội được mở mang tầm mắt.
Tử phu nhân vốn đã tức giận, nghe vậy càng phun ra một ngụm máu, mặt trắng bệch.
Lửa giận bùng lên, nàng chắp tay, một đám mây tía hóa thành kiếm thế, chém xuống.
Mặt Nghiễm Nguyên lộ vẻ vui mừng, cười điên dại:
– Ngươi làm được thì phải chịu người ta nói chứ?
Hắn nhún chân trên mặt biển, lùi lại, thoắt cái đã lùi xa trăm mét.
Tử phu nhân thân kiếm hợp nhất, như một đạo tử quang đuổi theo.
Thân thể Nghiễm Nguyên khựng lại, hai tay bắt chéo, một luồng kình khí ngưng tụ trong lòng bàn tay.
– Hỗn Nguyên Nhất Khí, Đạo Hóa Hư Vô!
Luồng kình khí bị nén đến cực hạn, rồi bùng nổ.
Một luồng sức mạnh vô cùng hung hãn trào ra, nghênh đón tử mang.
– Ầm ầm!
Hai luồng lực va chạm, cả vùng biển bị bốc hơi sâu mấy trượng, một cơn bão lớn lan rộng.
Nghiễm Hiền giật mình, quát lớn:
– Rút lui!
Hắn lao vào vòng chiến.Lúc này hắn mới hiểu Nghiễm Nguyên giả vờ yếu thế, là muốn giết Tử phu nhân.
Trong cơn bão, khí tím vốn cuồn cuộn bỗng bị một luồng pháp quang màu vàng áp chế.
Một đóa kim liên nở rộ, pháp quang Như Thị Ngã Văn chiếu xuống, khuôn mặt Nghiễm Nguyên thoáng hiện trong gió lốc, đầy vẻ lạnh lùng và miệt thị.
Tử phu nhân kinh hãi, sự xấu hổ và giận dữ biến mất, thay vào đó là kinh hoàng.
Nàng nhanh chóng niệm chú, những sợi dây màu tím bắn ra, đan xen trước người thành một tấm lưới chằng chịt, cố gắng ngăn cản pháp quang.
– Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn phao ảnh, như vụ diệc như điện, ứng tác như thị quan!
Nghiễm Nguyên trang nghiêm, Như Thị Ngã Văn hóa thành một đóa kim liên, bay lên trong lòng bàn tay hắn, rồi chắp tay, chụp xuống.
Vô số dây leo tím bị pháp quang áp chế, biến mất, một luồng sức mạnh lớn lao ập đến.
Đây là đòn tấn công dốc toàn lực của Nghiễm Nguyên, muốn giết chết đối phương.
Mặt Tử phu nhân trắng bệch, cảm thấy mình hoàn toàn không thể chống cự, chỉ có thể bị ăn mòn, nguyên lực tan vỡ.
Nghiễm Nguyên vốn chỉ là cửu tinh trung giai, giờ không chỉ đạt tới đỉnh phong, mà còn có thể giết nàng, khiến nàng kinh hãi và tuyệt vọng.
– Ầm!
Biển rộng nổ tung, một cột sóng dâng cao, đánh vào kim quang.
Cả vùng biển hóa thành một màn sương mù, không thấy gì.
– Thiên địa thủy nguyên.
Nghiễm Hiền khẽ quát.
