Đang phát: Chương 194
Nam tử mày kiếm của Hoạn Thú viên vừa nghe xong lời gã thanh niên da đen, còn chưa kịp mở miệng thì ánh mắt đã dán chặt vào ngọc bài trên tay Hàn Lập, nụ cười trên môi cũng cứng đờ lại.
“Diệp sư huynh, con Song Thủ Sư Ưng Thú này…hình như đã có vị sư huynh này thuê rồi.Hay là…hay là ngài xem con khác vậy?” Ánh mắt nam tử mày kiếm thoáng nhìn Hàn Lập, ấp úng nói.
Thanh niên da đen nhíu mày, liếc nhìn Hàn Lập, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Khí tức trên người thanh niên mặc y phục bình thường này nội liễm, thoắt ẩn thoắt hiện, đến cả thần thức của hắn cũng không thể dò xét được sâu cạn.
Ánh mắt hắn lướt qua ngọc bài trong tay Hàn Lập, rồi lại liếc xéo gã đại hán tóc tím bên cạnh.
Đại hán tóc tím hiểu ý, bước lên một bước, chắp tay nói: “Vị huynh đài này lạ mặt quá.Không biết là đệ tử dưới trướng vị trưởng lão nào?”
“Ta là ai không quan trọng.Đến trước được trước, con Song Thủ Sư Ưng Thú này là ta để mắt trước, mấy vị nên tìm con khác đi.” Hàn Lập thản nhiên đáp.
Nói rồi hắn quay người, không thèm để ý đến đám người đại hán tóc tím, nói với thanh niên mặt tròn: “Ta còn có việc, mở cấm chế thả con thú này ra đi.”
Thanh niên mặt tròn liếc nhìn đám người thanh niên da đen, thần sắc hơi do dự, nhưng rồi vẫn gật đầu, lật tay lấy ra khối ngọc khuê màu xanh.
Thanh niên da đen thấy vậy, mặt tối sầm lại.
Đại hán tóc tím thì giận tím mặt, lạnh giọng nói: “Khẩu khí của ngươi lớn thật đấy! Ngươi có biết Diệp Phong sư huynh là ai không mà dám nói chuyện kiểu đó? Khôn hồn thì mau giao con Song Thủ Sư Ưng Thú này ra, tiền thuê chúng ta sẽ đền gấp đôi cho ngươi.Bằng không…”
“A, bằng không thì sao?” Hàn Lập nhướng mày, ánh mắt sắc bén, một cỗ khí thế khó tả từ trên người tỏa ra, khiến đại hán tóc tím nghẹn họng.
Hắn vốn định che giấu khí tức để tránh gây chú ý, dù sao một Chân Tiên mới xuất hiện dễ bị người ta dòm ngó.Nhưng xem ra ẩn mình chưa chắc đã tốt, đôi khi lại rước họa vào thân.
Hàn Lập thầm nghĩ, rồi bước lên một bước.
Ầm ầm!
Một cỗ linh áp khủng khiếp từ trên người hắn lan tỏa, không khí rung động dữ dội, tạo thành những gợn sóng mắt thường có thể thấy được, ập thẳng về phía đám người Diệp Phong.
Nụ cười trên môi đám Hợp Thể kỳ tu sĩ biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là vẻ kinh hãi và sợ hãi.Bị cỗ linh áp này cuốn lấy, bọn hắn lảo đảo lùi lại mấy chục trượng mới đứng vững được.
Đại hán tóc tím vội vàng tế ra một cái ngọc như ý màu vàng, hóa thành một vòng sáng bảo vệ toàn thân, nhưng cũng chỉ lùi được bảy, tám bước rồi miễn cưỡng đứng vững, vòng sáng màu vàng rung động dữ dội.
Chỉ có gã thanh niên da đen là toàn thân vang lên những tiếng nổ lách tách, từng đạo hồ quang điện màu bạc quấn chặt lấy thân thể, như một Lôi Thần, gắng gượng chống lại linh áp của Hàn Lập, không bị đẩy lùi, nhưng sắc mặt cũng trắng bệch đi nhiều.
Hàn Lập cố ý khống chế, nên linh áp cường đại này chỉ tác động đến đám người thanh niên da đen mà thôi.
Song Thủ Sư Ưng Thú vốn là yêu thú, cực kỳ nhạy cảm với khí tức, nó cảm nhận rõ ràng khí tức đáng sợ tỏa ra từ Hàn Lập, ánh mắt lộ vẻ kính sợ, thân hình khổng lồ run rẩy, nằm rạp xuống đất.
Trong khoảnh khắc này, tim Hàn Lập khẽ rung động, ánh mắt nhìn về phía thanh niên da đen lóe lên một tia kinh hỉ khó phát hiện.
Dù rất yếu ớt, nhưng trên người gã thanh niên da đen này lại mang theo một tia khí tức của Giải Đạo Nhân!
Hàn Lập hít sâu một hơi, thần sắc lập tức trở lại bình thường, linh áp khủng khiếp cũng biến mất.
“Chân Tiên…” Đám Hợp Thể kỳ kia cuối cùng cũng đứng vững được, thân thể vẫn còn run rẩy, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.
Đại hán tóc tím mồ hôi nhễ nhại, trong lòng hối hận không kịp.
Ngày thường hắn ỷ vào Diệp Phong mà làm mưa làm gió, hôm nay thật là xui xẻo, lại chọc phải một Chân Tiên!
Thanh niên da đen thu lại lôi điện màu bạc, sắc mặt âm tình bất định, trầm mặc đứng đó.
Thực lực của hắn tuy không tệ, nhưng cũng biết mình không thể so sánh với Chân Tiên.
Cả khu vực im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
“Hắn là ai mà ngang ngược vậy?” Hàn Lập nhìn thanh niên mặt tròn, giọng điệu bình thản hỏi.
“Lệ trưởng lão, vị này là Diệp Phong, đệ tử của Ma Tà trưởng lão Tiên Nguyên điện, đã tu luyện đến Đại Thừa đỉnh phong, nghe nói gần đây định độ kiếp thành tiên, là nhân vật phong vân trong đám đệ tử nội môn.” Thanh niên mặt tròn nhỏ giọng đáp.
“Ra là kiêu tử nội môn, thảo nào làm việc trương dương như vậy.Ta hỏi ngươi, ngươi có muốn con Song Thủ Sư Ưng Thú này không?” Hàn Lập cười nhạt, thờ ơ nói.
“Nếu Song Thủ Sư Ưng Thú này là Lệ trưởng lão để mắt trước, đương nhiên là của ngài.Lúc nãy tại hạ lỗ mãng vô lễ, mong trưởng lão đừng chấp nhặt, thứ lỗi cho vãn bối.” Diệp Phong giờ phút này đã thay đổi thái độ, tươi cười rạng rỡ, chắp tay nói.
“Ngươi tu luyện lôi điện thần thông, Song Thủ Sư Ưng Thú này lại mang huyết mạch lôi điện không tệ, cũng khó trách ngươi muốn nó.Ta tuy là trưởng lão, nhưng không phải kẻ mạnh hiếp yếu.Vậy thế này đi, ta đứng yên ở đây, không dùng bất kỳ pháp bảo nào, tiếp ngươi một chiêu, nếu ngươi có thể khiến ta nhúc nhích dù chỉ một chút thôi, thì con Song Thủ Sư Ưng Thú này ta nhường cho ngươi, thế nào?” Hàn Lập mỉm cười nói.
Diệp Phong khẽ giật mình, ngạc nhiên nhìn Hàn Lập, không hiểu sao hắn lại đột nhiên nhượng bộ.
Nhưng rồi hắn chợt hiểu ra, người trước mắt chắc hẳn vừa nghe thanh niên mặt tròn nhắc đến việc hắn là đệ tử của Ma Tà trưởng lão, nên sinh lòng kiêng kỵ.
Ma Tà trưởng lão là một nhân vật có tiếng trong nội môn, thực lực đã đạt Chân Tiên hậu kỳ, lại còn nắm quyền Tiên Nguyên điện.Người trước mắt nếu là Chấp Sự trưởng lão, tám phần là Tán Tiên từ bên ngoài mới gia nhập tông môn, không có chút bối cảnh nào, làm sao dám đắc tội?
Nghĩ đến đây, Diệp Phong hoàn toàn yên tâm, trên mặt nở một nụ cười ấm áp, chắp tay thi lễ với Hàn Lập:
“Nếu Lệ trưởng lão đã có lòng tốt như vậy, tại hạ xin mạo phạm.”
Hắn không dám chắc chắn điều gì khác, nhưng về lực công kích, hắn tuyệt đối tự tin, dù đối phương là Chân Tiên thì sao?
Những người khác nghe được cuộc đối thoại của hai người, đều lùi ra xa, nhường lại một khoảng đất trống.
Hàn Lập vung tay áo, mấy chục đạo hoàng mang bắn ra, rơi xuống xung quanh, mở ra một màn ánh sáng màu vàng khổng lồ, bao phủ lấy hai người.
Diệp Phong thấy vậy, ánh mắt lóe lên, bỗng nhiên hét lớn một tiếng, hai tay bấm niệm pháp quyết.
Ầm ầm!
Từng đạo lôi điện màu bạc to lớn xuất hiện trên người hắn, phát ra tiếng sấm vang dội.
Sau một khắc, hắn há miệng phun ra một viên hạt châu màu bạc lớn bằng ngón tay cái, tinh xảo đẹp đẽ, nhưng lại tỏa ra dao động linh lực kinh người, bề mặt ẩn hiện lôi quang, lơ lửng trên đỉnh đầu.
Theo hai tay hắn giơ lên, những hồ quang điện màu bạc trên người đều tụ về phía hạt châu, quay cuồng điên cuồng rồi ngưng tụ thành một viên lôi cầu màu bạc khổng lồ cỡ trăm trượng.
Lôi cầu này có hình thể to lớn, bề mặt điện quang màu bạc chói mắt, như một mặt trời bạc rực lửa, tỏa ra uy áp lôi điện đáng sợ.
Dù cách màn ánh sáng màu vàng, đám người đại hán tóc tím vẫn bị uy áp đáng sợ từ lôi cầu tác động đến, lùi lại thêm mấy bước, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.
Ngay cả Song Thủ Sư Ưng Thú, dù được bảo vệ bởi hai tầng cấm chế, cũng phát ra tiếng gầm gừ bất an.
Hàn Lập nhìn lôi cầu màu bạc, thần sắc vẫn bình thản, nhưng trong lòng khẽ động.
Ầm ầm!
Không thấy hắn có bất kỳ động tác nào, trên người hắn cũng bỗng nhiên xuất hiện vô số hồ quang điện màu bạc to lớn.Tuy độ sáng có phần kém hơn so với hồ quang điện màu bạc trên người Diệp Phong, nhưng lại vô cùng linh động, như vô số linh xà đang loạn động.
Lập tức, trên người Hàn Lập lại lóe lên tử quang, hiện ra vô số hồ quang điện màu tím, tỏa ra một cỗ khí tức cuồng dã ngang ngược.
Hồ quang điện hai màu ngân tử tỏa ra khí tức hoàn toàn khác biệt, hiển nhiên là hai loại lôi điện hoàn toàn khác nhau, nhưng lại dung hợp một cách trôi chảy, không hề có cảm giác bài xích, thậm chí còn có chút tương dung thành một thể.
Từng vòng từng vòng ngân tử lôi quang lan tỏa từ trên người Hàn Lập, dập dờn ra xung quanh, thanh thế không hề kém cạnh.
Diệp Phong thấy cảnh này, sắc mặt lập tức biến đổi.Hắn không ngờ Hàn Lập cũng tinh thông lôi điện chi lực, mà thủ đoạn khống lôi còn tinh diệu hơn hắn một bậc.
Trong lòng hắn có chút trầm xuống, sắc mặt âm tình bất định, bỗng nhiên hét lớn một tiếng.
Trên người hắn lại xuất hiện một tầng hồ quang điện màu bạc, chui vào bên trong lôi cầu, khiến lôi cầu màu bạc phình to thêm một vòng.
“Đi!” Diệp Phong vung hai tay, ném mạnh lôi cầu khổng lồ về phía Hàn Lập.
Trong khoảnh khắc, lôi cầu khổng lồ đã xuất hiện trước mặt Hàn Lập, như một thiên thạch giáng xuống, từng vòng từng vòng dao động vô hình bộc phát ra.
Hàn Lập sắc mặt bình tĩnh, tay trái như chậm mà nhanh nắm vào hư không.
Ầm ầm!
Hồ quang điện hai màu ngân tử trên người hắn hội tụ về phía cánh tay, lóe lên hóa thành một thanh cự kiếm lôi điện dài trăm trượng, bề mặt hiện ra vô số lôi điện phù văn hai màu ngân tử nhỏ bé, điên cuồng loạn động.
Hắn vung tay, cự kiếm lôi điện chém ngang ra, va chạm với lôi cầu khổng lồ.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên!
Hai loại lôi điện quang mang giao hòa, tạo thành khí lãng khổng lồ quét sạch ra xung quanh, bị màn ánh sáng màu vàng cản lại.
Cự kiếm lôi điện và lôi cầu màu bạc nhất thời giằng co tại đó, uy lực dường như ngang nhau!
Cự lực phản chấn lại, Diệp Phong thân thể lắc lư, liên tiếp lùi về phía sau mấy bước mới đứng vững được.
Hàn Lập tay phải vẫn chắp sau lưng, thần sắc ung dung.
Diệp Phong thấy vậy, mặt tối sầm lại, hai tay như bánh xe bấm niệm pháp quyết, bỗng nhiên há miệng phun ra một ngụm quang mang màu bạc như chất lỏng, chui vào bên trong lôi cầu khổng lồ.
Lôi cầu màu bạc lập tức quay cuồng dữ dội, hào quang tỏa sáng, từ đó bay ra mười mấy mai lôi điện phù văn màu bạc to lớn.
Mỗi một cái lôi điện phù văn đều có kích thước bằng cái thớt, tỏa ra từng tia lực lượng pháp tắc, vừa bay ra đã như lưu tinh lao thẳng về phía cự kiếm lôi điện.
Ầm ầm ầm!
Mỗi một phù văn đánh vào cự kiếm lôi điện, cự kiếm đều rung động mạnh một cái, lung lay, quang mang bị đánh tan bớt.
Sau mười cái lôi điện phù văn thay nhau oanh kích, cự kiếm lôi điện quang mang ảm đạm đi nhiều, nhưng Hàn Lập dường như không chú ý đến điều này, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào lôi cầu màu bạc, có vẻ hơi thất thần.
