Đang phát: Chương 1923
Trí Tông tiên đế bị Diệp Mặc đuổi đi nên không ai ngạc nhiên khi ông ta vắng mặt.Dù có ai đó nói Diệp Mặc đã giết Trí Tông tiên đế trong thời gian ngắn như vậy thì cũng chẳng ai tin, ngay cả các tiên đế của Cửu Kiền Đế Tông cũng vậy.
Sự vắng mặt của Trí Tông tiên đế khiến Cửu Kiền Đế Tông thất vọng.Lão tổ của họ còn bị Diệp Mặc đuổi đi, vậy thì làm sao Diệp Mặc chịu đưa ngọc bài cho họ nữa?
“Tiên đế của Cửu Kiền Đế Tông đến nhận ngọc bài.”
Ngay sau lời Diệp Mặc, một giọng nói vang lên ở lối vào Bí Cảnh.
“Lãng Huyễn lão tổ…”
Các tiên đế của Cửu Kiền Đế Tông lập tức nhận ra người vừa nói, họ vô cùng phấn khích.Sau khi Trí Tông lão tổ rời đi, Lãng Huyễn lão tổ lại đến.
Lãng Huyễn lão tổ đến không quan trọng bằng việc ông ta mang theo ngọc bài.
Các tiên đế vội vàng chào hỏi Lãng Huyễn tiên đế, họ không hiểu vì sao ông ta có ngọc bài của Diệp Mặc, nhưng chẳng ai dám hỏi.
Chẳng mấy chốc, gần như ai muốn vào Bí Cảnh đều đã có ngọc bài, lối vào nhanh chóng trở nên trống trải.Chỉ còn lại một vài tiên đế, Tiên Tôn của các tông môn, người của thương hội và các tông sư luyện đan.
“Anh, anh không sao chứ?”
Đường Bắc Vi thấy Diệp Mặc quay lại thì vội đến bên anh, Ý Hà Tiên Tôn của Phiêu Miểu Tiên Trì cũng đi cùng.
“Anh không sao, chúng ta về trước rồi bố trí nơi thu mua tiên linh thảo.Hai tháng sau chúng ta phải thu mua một lượng lớn.”
Diệp Mặc trả lời Đường Bắc Vi rồi chắp tay cáo từ các tiên đế còn lại.Anh còn rất nhiều việc phải làm, không có thời gian nán lại.
Một vài tiên đế quen biết Lãng Huyễn thì đi dò hỏi tung tích của Trí Tông tiên đế, còn Diệp Mặc chẳng quan tâm Lãng Huyễn trả lời thế nào.
Trở lại động phủ tạm thời, việc đầu tiên Diệp Mặc làm là bố trí trận pháp, rất nhiều trận pháp phòng ngự và che đậy.Anh biết rõ với thân phận hiện giờ, không ai dám dùng thần thức quét tới đây, nhưng vẫn phải đề phòng bất trắc.Anh cần luyện hóa Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung ngay lập tức.
Đây là một cỗ máy giết chóc tuyệt vời, một khi luyện hóa được nó, sức chiến đấu của anh sẽ tăng lên đáng kể.
Diệp Mặc vừa bố trí trận pháp xong thì Vô Ảnh lẻn đến nói:
“Lão đại, em cảm thấy cái Bí Cảnh kia không đơn giản đâu.Có người dùng trận pháp khóa trái bên trong, chứng tỏ họ có cách để không bị truyền tống ra sau hai tháng.Lão đại, anh nghĩ người này có thể có Thế Giới Hỗn Độn không?”
Diệp Mặc cười:
“Ngươi tưởng chỉ mình ngươi nghĩ ra thôi à? Ta nói thật, ai biết có trận pháp khóa trái ở đó đều nghĩ đến chuyện này rồi, chỉ là không ai nói ra thôi.”
Vô Ảnh nghĩ được, Diệp Mặc đương nhiên cũng nghĩ được.Người ở lại trong Bí Cảnh chắc chắn có bí mật, không nói đến chuyện có Thế Giới Hỗn Độn, chắc chắn họ có cách để tránh bị truyền tống ra ngoài.Diệp Mặc không quan tâm đến biện pháp đó, anh chỉ quan tâm người đó đã lấy được bao nhiêu tiên linh thảo cao cấp trong một vạn năm qua.
…
Hai tháng trôi qua rất nhanh đối với người tu tiên.Các tiên đế và Tiên Tôn không vào Bí Cảnh thì không lãng phí thời gian vào việc ngồi thiền.
Nhiều tiên đế tụ tập lại thảo luận về đại đạo, thậm chí trao đổi vật phẩm.Bình thường họ không có cơ hội tụ tập đông đủ như vậy, sau đó thậm chí có cả tiên đế của phái khác đến để trao đổi.
Tiên đế tụ tập thì Tiên Tôn cũng tụ tập.Chỉ có Diệp Mặc là không tham gia, không phải anh không thích giao tiếp mà vì anh cần luyện hóa Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung.
Một vài tiên đế mời Diệp Mặc, nhưng sau khi biết anh bế quan từ Vô Ảnh thì họ không đến nữa.
Diệp Mặc đúng là đã bế quan, nhưng không phải trong động phủ tiên khí mà là trong Thế Giới Trang Vàng.
Với địa vị và trận pháp che đậy hiện tại, lại có Vô Ảnh trông coi, Diệp Mặc yên tâm tiến vào Thế Giới Trang Vàng.
Sau khi vào, việc đầu tiên anh làm là cầm Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung lên luyện hóa.Khi chưa luyện hóa, Diệp Mặc chỉ biết nó rất lợi hại, nhưng khi bắt đầu nghiên cứu thì anh mới biết nó lợi hại đến mức nào.
Cây cung này có một trăm lẻ tám cấm chế, mà Trí Tông tiên đế chỉ luyện hóa được chưa đến một nửa.Một pháp bảo chưa luyện hóa xong một nửa cấm chế mà đã có uy lực như vậy, nếu luyện hóa hết thì sẽ đáng sợ đến mức nào?
Diệp Mặc không trì hoãn, anh khởi động trận bàn thời gian và bắt đầu luyện hóa.
Trí Tông tiên đế có được cây cung này đã lâu, đến giờ vẫn chưa luyện hóa xong, cho thấy việc này không hề đơn giản.Nếu không dùng trận bàn thời gian thì hai tháng là không đủ.
Diệp Mặc có Thần Niệm Cửu Chuyển, lại có sự thôi diễn của “Tam Sinh Quyết” và là một tông sư tiên trận đỉnh cao, nên việc luyện hóa nhanh hơn nhiều so với Trí Tông tiên đế.Dù vậy, Diệp Mặc vẫn mất một năm để luyện hóa cấm chế tầng thứ nhất.
Khi luyện hóa xong, trong đầu anh hiện ra một cái tên, cây cung trong tay anh gọi là “Tuyệt Chân Kim Cốt Cung”, không phải Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung.
Ban đầu Diệp Mặc không để ý, có lẽ Trí Tông tiên đế muốn tên gọi của cây cung thêm vang dội nên mới dùng tên “Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung”.
Cùng với việc Diệp Mặc luyện hóa được cấm chế tầng thứ nhất, tốc độ luyện hóa của anh nhanh dần lên.Hơn nữa, sau mỗi tầng cấm chế, anh lại tổng kết ra phương pháp luyện hóa cho tầng tiếp theo.
Sau chín năm, Diệp Mặc đã luyện hóa đến cấm chế tầng thứ ba mươi sáu.Khi tên gọi của cây cung trong đầu anh từ “Tuyệt Chân Kim Cốt Cung” biến thành “Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung”, lúc này Diệp Mặc mới hiểu ra.
Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung không phải là tên do Trí Tông tiên đế đặt mà là do bản thân cây cung tự đặt.Sau khi luyện hóa đến một trình độ nhất định, tên của nó sẽ tự động thay đổi.
Tuyệt Tiên và Tuyệt Chân hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau, Diệp Mặc vô cùng kích động và dồn toàn bộ tâm thần vào việc luyện hóa cây cung.
Ba năm nữa trôi qua, khi Diệp Mặc đã luyện hóa được cấm chế tầng thứ bốn mươi tám, cây cung vẫn là Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung.Diệp Mặc dừng lại, anh phát hiện dù cố gắng thế nào thì trong thời gian ngắn cũng khó luyện hóa đến tầng thứ bốn mươi chín.Thời gian có hạn nên anh quyết định dừng lại.Trước đây, Trí Tông tiên đế cũng chỉ luyện hóa đến tầng thứ bốn mươi tám.
Sau khi thu hồi Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung, Diệp Mặc cầm lấy cây Cốt Tiễn màu vàng kim.Kiểm tra xong, Diệp Mặc phát hiện nó cũng có một trăm lẻ tám cấm chế.Nhưng Diệp Mặc đã có kinh nghiệm luyện hóa Kim Cốt Cung nên việc luyện hóa Cốt Tiễn diễn ra suôn sẻ, chỉ trong vòng chưa đến ba năm, anh đã luyện hóa nó đến cấm chế tầng thứ bốn mươi tám.
Đem Cốt Tiễn đã luyện hóa được một nửa non mắc lên Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung, Diệp Mặc cảm thấy như toàn bộ thế giới nằm trong lòng bàn tay mình.Một sự tự tin mạnh mẽ dâng lên, anh cảm thấy chỉ cần nhắm mũi tên vào ai, sống chết của người đó sẽ do anh định đoạt.
“Thật là lợi hại.”
Diệp Mặc hít một ngụm khí lạnh, lòng tràn đầy vui mừng thu hồi cung tiễn.Lần sau nếu Vị Phong Đại Đế còn dám làm càn trước mặt anh, thì đừng trách anh cho gã một mũi tên.
Tuyệt Tiên Kim Cốt Tiễn lợi hại như vậy, Diệp Mặc đã quyết định, sau khi mọi việc ở đây xong xuôi, anh nhất định phải đi tìm tám cây Cốt Tiễn còn lại khi đi tìm Nhiếp Song Song.Thứ này đúng là một cỗ máy giết chóc tuyệt vời, nếu có chín mũi tên trong tay, ngay cả Thánh đế cũng phải kiêng kị anh.
Diệp Mặc thấy thời gian mở Bí Cảnh sắp đến nên lập tức rời khỏi Thế Giới Trang Vàng.
“Lão đại, nếu anh không ra thì em sắp phải gọi anh rồi.Bí Cảnh bắt đầu đóng cửa, đã có người bị truyền tống ra.”
Diệp Mặc vừa ra tới, Vô Ảnh vội vàng nói.
Diệp Mặc nghe xong thì thấy rất nhiều Đại La Tiên và Tiên Vương đã bị truyền tống ra khỏi Bí Cảnh, ai ra ngoài cũng có tâm trạng tốt, rõ ràng là thu hoạch được không ít.
Anh nhanh chóng hiểu ra, lần này Bí Cảnh chậm trễ vài ngày mới mở, nên thời gian ở lại bên trong cũng bị rút ngắn lại.
“Mau dựng tấm bảng lên.”
Diệp Mặc lấy tấm bảng mới ra đưa cho Vô Ảnh, sau đó nói với Đường Bắc Vi rằng ai đổi tiên đan thất phẩm trở lên có thể trực tiếp vào động phủ của anh.
Người từ Bí Cảnh đi ra nhanh chóng trở thành miếng bánh ngon, một số người có tông môn thì về tông môn thu xếp đồ đạc, nhưng cũng có rất nhiều tán tu tự do hoặc những tiên nhân không đại diện cho tông môn của mình đến.Số lượng những người này cũng không ít, và họ trở thành đối tượng tranh giành của mọi người.
Dù vậy, nhiều người vẫn cố ý đến sạp hàng của Diệp Mặc để xem anh có thực sự có tiên đan cao cấp để đổi hay không.Chuyện này không tận mắt nhìn thấy thì không ai tin.
Ví dụ như “Y Vương Đan”, “Tôn Ý Đan”, dù Diệp Mặc không cố ý đưa ra thì mọi người cũng biết, dù có tiên đan thất phẩm và bát phẩm để đổi cũng không thể đổi được loại tiên đan này.Loại tiên đan này không phải cứ có tiên linh thảo là đổi được, có được một viên tiên đan như vậy là có được một cơ hội cực lớn.
“Trời ạ, Chí Già Đan, Sấu Vương Đan, Thiên Chuyển Độ Ách Đan, Y Vương Đan, Tịch Tôn Đan, Tôn Ý Đan, Thanh Linh Nguyên Đan…”
Một Tiên Vương nhìn chằm chằm vào tấm bảng Diệp Mặc treo ra và lẩm bẩm đọc, sau khi đọc xong còn dụi mắt:
“Ta không hoa mắt chứ? Sao có thể? Y Vương Đan và Tôn Ý Đan mà cũng có thể dùng tiên linh thảo đổi được sao? Thật hay giả đây?”
“Hừ…”
Vô Ảnh đứng dưới tấm bảng khinh thường nói:
“Lão đại của ta ngay cả Bí Cảnh còn có thể mở ra, chút đan dược ấy là cái thá gì.Tôn Ý Đan gì đó mà ngươi nói kia, bình thường bổn tiên chỉ coi như kẹo mà ăn thôi.Nhìn cái bộ mặt ít va chạm xã hội của ngươi, mất mặt quá.”
Nói vậy thôi, chứ trong lòng Vô Ảnh đang nghĩ, ngày nào đó nhất định phải đòi lão đại một viên Tôn Ý Đan để ăn mới được, hôm nay khoác lác mà không biết hương vị của đan dược thật sự là cực kỳ khó chịu.
