Đang phát: Chương 1921
Ngọc bội kia lóe lên trong vườn hoa rồi biến mất.
Nghiễm Thuận chắp tay cung kính đứng chờ, không dám gây tiếng động.
Một lát sau, tiếng cười trong vân các im bặt, trở nên tĩnh lặng.
Không gian trước mặt Nghiễm Thuận đột nhiên rung động như mặt nước bị khuấy động.
Nghiễm Thuận mừng rỡ, vội nói:
– Đa tạ Linh Tâm đại nhân!
Hắn bước trên con đường rải đá mặt trăng, nhanh chóng vào vân các, một mùi hương thoang thoảng bay ra, rõ ràng là nơi ở của nữ nhi.
Nghiễm Thuận cẩn trọng lên lầu, thấy một tấm bình phong ngọc lớn chắn trước mặt, không thấy rõ bên trong.
– Nghiễm Thuận bái kiến Linh Tâm đại nhân!
Dù không thấy ai sau bình phong, Nghiễm Thuận vẫn cúi đầu cung kính, thể hiện sự thành ý.
Một giọng nữ nhàn nhạt vang lên, cực kỳ lạnh lùng:
– Chuyện gì?
Nghiễm Thuận không dám thở mạnh, nói:
– Liên quan đến Thủy Tiên công chúa điện hạ, nếu không Nghiễm Thuận không dám quấy rầy Linh Tâm đại nhân.
– Ừ, về ta? Chuyện gì?
Sau bình phong vang lên giọng Thủy Tiên, đầy kinh ngạc.
Nghiễm Thuận hoảng sợ, thầm kêu nguy hiểm, công chúa ở đây thật, may mà mình chưa nói thẳng ý đồ, nếu không thì xong đời.
Mồ hôi lạnh toát ra, hắn ngượng ngùng nói:
– Công chúa điện hạ đến Đông Hải đã lâu, chúng ta chăm sóc chưa chu đáo, Nghiễm Thuận rất áy náy, nên đến thỉnh tội với Linh Tâm đại nhân.
Giọng Thủy Tiên lạnh lùng:
– Chán thật, khi nào các ngươi thả Lý Vân Tiêu ra?
Nghiễm Thuận nói:
– Việc này do phụ vương quyết định.
Thủy Tiên cầu khẩn:
– Bác, mau bảo Nghiễm Hiền thả người đi!
Giọng nữ băng lãnh lại vang lên, nhưng dịu dàng hơn:
– Nghiễm Hiền giam Lý Vân Tiêu có lý do.Hắn là chủ Đông Hải, ta không tiện can thiệp.
Linh Tâm nói:
– Ngươi cứ ở đây, ta có việc bàn với Nghiễm Thuận.
Bình phong lóe sáng, Nghiễm Thuận thấy không gian đổi thay, đã ở trên một đại điện.
Trên bảo tọa, một mỹ phụ mặc cung trang đỏ, mặt trắng như ngọc, mắt long lanh, đoan trang lạnh lùng.
Nghiễm Thuận vội bái lạy.
Linh Tâm mặt không cảm xúc, nói:
– Nói đi, chuyện gì? Nếu là chuyện vớ vẩn, ngươi đừng hòng rời khỏi đây.
Nghiễm Thuận run lên, vội nói:
– Thưa Linh Tâm đại nhân, là chuyện về Lý Vân Tiêu.
Linh Tâm cau mày, lắng nghe.
– Cái gì? Lý Vân Tiêu dám có ý đồ đó?
Vẻ giận dữ hiện trên gương mặt dịu dàng của Linh Tâm, lạnh lùng:
– Thật sao?
Nghiễm Thuận nói:
– Thật ạ, Linh Tâm đại nhân chẳng lẽ không thấy sao? Thủy Tiên công chúa đối với Lý Vân Tiêu…, thật đáng lo ngại.
Linh Tâm trầm mặt:
– Thủy Tiên tính thiện lương, dễ bị người dẻo miệng lừa gạt.Xem ra Lý Vân Tiêu không phải người tốt.
Nghiễm Thuận lo lắng:
– Nhưng Thủy Tiên công chúa đã nảy sinh tình cảm, nếu cứ để vậy, sợ gây họa lớn.
Linh Tâm cười lạnh:
– Họa lớn? Chẳng lẽ Lý Vân Tiêu mong cưới Thủy Tiên? Phải biết thân phận mình chứ.
Nghiễm Thuận nói:
– Lời là vậy, nhưng Thủy Tiên công chúa quá đơn thuần.Càng kéo dài, dù giết Lý Vân Tiêu, công chúa cũng tổn thương lớn.
Mắt Linh Tâm lóe lên hàn khí:
– Ý ngươi là…
Nghiễm Thuận vội quỳ xuống, hoảng sợ:
– Nghiễm Thuận không có ý gì, chỉ lo cho tương lai, thương cho Thủy Tiên công chúa, nên đến báo cho Linh Tâm đại nhân.
Linh Tâm cười lạnh:
– Ngươi diễn kịch trước mặt ta có hay không?
Nghiễm Thuận kinh hãi, một luồng lạnh từ sau lưng lan tỏa, toàn thân băng giá.
– Trong các vương tử của phụ vương, ngươi giỏi nhất, nhưng về tâm kế, không ai bằng ngươi.Dùng mánh khóe đó với ta, ngươi không sợ chết sao?
– Linh Tâm đại nhân thứ tội, Nghiễm Thuận biết sai rồi!
Nghiễm Thuận sợ hãi, vội cầu xin:
– Nghiễm Thuận có tư tâm, nhưng chuyện là thật, vì tốt cho Thủy Tiên công chúa!
Linh Tâm lạnh lùng:
– Nếu không liên quan đến Thủy Tiên, và tin của ngươi có giá trị, ngươi đã chết rồi.Nói đi, ta nên làm gì.
Nghiễm Thuận run rẩy, hiểu sự đáng sợ của vị Vương phi này, run rẩy:
– Ta, sao dám sai khiến đại nhân…
Linh Tâm nói:
– Ai bảo ngươi sai khiến ta? Nói ý của ngươi, ta tham khảo.Ngươi đến tìm ta, chẳng phải muốn mượn tay ta diệt Lý Vân Tiêu? Ta không tin ngươi không có kế hoạch gì.
Nghiễm Thuận không dám giở trò, kể hết những gì biết, tất nhiên giấu chuyện Nghiễm Chính.
– Biết rồi.Mai Nghiễm Hiền mang quân đi, ta sẽ ra tay.Ngươi đi đi.
Linh Tâm trở lại vẻ lạnh nhạt, phất tay tiễn khách.
Nghiễm Thuận thấy cảnh vật đổi thay, đã ở ngoài vườn hoa.
Mặt hắn âm trầm, trong mắt lóe vẻ sợ hãi, khi nãy trong vân các, hình như linh hồn bị đối phương nhìn thấu.
– Đó là Chân Thực Chi Nhãn của Hải Hoàng sao…
Nghiễm Thuận còn chưa hết hồn, may mà Linh Tâm đại nhân không quan tâm đến Đông Hải, nếu không mình nguy rồi.
Lòng bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi, hóa thành ánh sáng rời đi.
Trong Giới Thần Bi, nơi linh khí dồi dào.
Một đạo quang mang lóe lên, Lý Vân Tiêu xuất hiện, nhìn Tân Thần đang tu luyện phía dưới.
Tân Thần cau mày, cắt ngang tu luyện, không hài lòng, lạnh lùng:
– Chuyện gì?
Lý Vân Tiêu cười:
– Tân Thần huynh, ta tu luyện gặp vài nghi hoặc, muốn thỉnh giáo.
– Ồ? Nói xem.
– Thân thể bát môn, làm sao mở đệ tam môn?
