Đang phát: Chương 192
Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu đứng trên cao, vẻ mặt khó coi.Cả hai vốn định nhân cơ hội này tranh đoạt vị trí chưởng môn, nhưng Lục Thiếu Du lại bất ngờ xuất hiện, phá hỏng mọi kế hoạch.
Hoàng Hải Ba hắng giọng: “Khụ!”
Chu Ngọc Hậu vừa nãy đã mất mặt vì không nhận được sự ủng hộ của ai, gã trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du: “Mọi người im lặng một chút, ta muốn hỏi Lục Thiếu Du vài chuyện.Mọi người đề cử ngươi làm chưởng môn, ngươi nghĩ sao? Ngươi nên biết, làm chưởng môn có nghĩa là phải chịu trách nhiệm phát đan dược cho mọi người đấy.”
Lục Thiếu Du thầm nghĩ: “Lão hồ ly, muốn dọa ta để ta tự rút lui à?”
Mắt Lục Thiếu Du đảo nhanh, hắn vốn không hứng thú với chức chưởng môn.Nhưng nếu để Hoàng Hải Ba lên làm chưởng môn, với việc hôm nay hắn đã công khai đắc tội gã, e rằng sau này sẽ khó sống yên ổn trong Phi Linh Môn.
“Làm chưởng môn thì sao chứ? Ta làm vài ngày cho biết!” Lục Thiếu Du nghiến răng, quyết định làm liều.
Lục Thiếu Du mỉm cười: “Hoàng trưởng lão nói vậy, nghĩa là nếu đệ tử có thể lấy ra đủ đan dược, thì có thể trở thành chưởng môn của Phi Linh Môn sao?”
Nụ cười của Lục Thiếu Du khiến Hoàng Hải Ba cảm thấy bất an.Tổng cộng có hơn một trăm đệ tử, mỗi người một viên đan dược nhất phẩm, một viên đan dược nhị phẩm, cộng lại cũng phải ba trăm kim tệ.Hơn một trăm đệ tử là bốn vạn kim tệ, một con số không hề nhỏ, một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như Lục Thiếu Du, làm sao có thể có bốn vạn kim tệ? Ngay cả Hoàng Hải Ba cũng phải dốc hết gia sản mới đủ.
“Đúng vậy! Mọi người đã đề cử ngươi, nếu ngươi có thể lấy ra đan dược, thì không có vấn đề gì.” Người nói là Trịnh Anh trưởng lão, nàng nhìn Lục Thiếu Du, như khuyến khích hắn trở thành chưởng môn.
Lục Thiếu Du bình tĩnh hỏi Hoàng Hải Ba: “Ý của Hoàng trưởng lão thế nào?”
Hoàng Hải Ba nói: “Cái này…Trịnh trưởng lão đã nói vậy, thì chúng ta không phản đối.” Hoàng Hải Ba tin chắc rằng Lục Thiếu Du không thể nào lấy ra được nhiều đan dược như vậy.
Lục Thiếu Du mỉm cười: “Vậy được, ta không từ chối chức chưởng môn này.”
Lục Thiếu Du ngẩng đầu, chậm rãi bước lên đài cao, nghiêm nghị nhìn mọi người: “Cảm ơn mọi người đã tin tưởng và đề cử ta làm chưởng môn.Sau này, chuyện của mọi người là chuyện của Phi Linh Môn, chuyện của Phi Linh Môn chính là chuyện của Lục Thiếu Du ta.Nếu ai dám ức hiếp Phi Linh Môn, một người đến ta dạy một người, hai người đến ta dạy cả đôi.Ta nhất định sẽ tìm về nhiều phúc lợi cho mọi người, để mọi người có cuộc sống sung túc.”
Trong đại điện vang lên tiếng hoan hô: “Ủng hộ tiểu sư huynh!”
Thấy cảnh này, sắc mặt Chu Ngọc Hậu âm trầm, gã nhìn Lục Thiếu Du: “Lục Thiếu Du, ngươi mau lấy đan dược ra cho mọi người đi.”
Lục Thiếu Du cười: “Chỉ là đan dược thôi mà, gấp gáp gì.”
Lục Thiếu Du lấy ra một túi không gian.Trong Sơn mạch Vụ Đô ít có đan dược tam phẩm, nhưng đan dược nhất phẩm, nhị phẩm thì lại rất nhiều, hơn một trăm viên không phải là vấn đề lớn đối với Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nói: “Mọi người xếp hàng, ai cũng có phần.”
Lục Thiếu Du mở túi không gian, đổ ra một đống đan dược, trong lòng hắn nhỏ máu.Đống đan dược này cũng phải mấy vạn kim tệ.Vì cái chức chưởng môn của môn phái nghèo nàn này mà Lục Thiếu Du phải bỏ ra mấy vạn kim tệ, cái giá này quá đắt.
Hàng trăm đệ tử tự động xếp hàng, nhận đan dược nhất phẩm, nhị phẩm.Thấy cảnh này, cơ mặt của Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu co giật.Bọn họ không ngờ rằng Lục Thiếu Du lại thực sự có mấy trăm viên đan dược.
Nhìn các đệ tử bình thường nhận đan dược, mười đệ tử thân truyền biến sắc mặt.Dù là đệ tử thân truyền, nhưng cuộc sống của bọn họ cũng không khá hơn các đệ tử bình thường là bao.
Phát đan dược cho các đệ tử bình thường xong, Lục Thiếu Du đến chỗ Trương Minh Đào: “Đại sư huynh, cái này cho sư huynh.” Lục Thiếu Du lấy ra một viên đan dược nhị phẩm cao giai.Vừa nãy hắn chỉ phát cho các đệ tử bình thường đan dược nhị phẩm đê giai, giá trị của cao giai và đê giai khác nhau rất nhiều.
Trương Minh Đào không ngờ mình cũng có phần, cảm kích nhận lấy đan dược.Trương Minh Đào ở trong Phi Linh Môn mười mấy năm, làm đại sư huynh mà chỉ dùng qua hai viên đan dược.
Lục Thiếu Du đến bên Phương Tân Kỳ, đưa ra một viên đan dược nhị phẩm cao giai: “Của Phương sư tỷ đây.”
Phương Tân Kỳ không từ chối, vui vẻ nhận lấy đan dược: “Đa tạ sư đệ.”
Lục Thiếu Du lại lấy ra hai viên đan dược nhị phẩm: “Đây là của các sư tỷ.” Hai nữ nhân mặc váy dài là đồ đệ của Trịnh Anh.Trịnh Anh có tổng cộng ba đệ tử, Phương Tân Kỳ là lớn tuổi nhất.
Hai nữ đệ tử vui vẻ vội nhận lấy ngay: “Đa tạ sư đệ!”
Phát cho hai nữ đệ tử xong, Lục Thiếu Du đi tới bên một đệ tử thanh niên, mò tìm trong túi không gian một lúc, sau đó hắn lộ vẻ mặt xin lỗi nói: “Xin lỗi, vừa vặn hết mất rồi, chờ mấy ngày nữa ta sẽ đưa cho các vị sau.”
Bảy thanh niên còn lại biến sắc mặt nói: “Cái gì?!”
Vừa nãy còn hào phóng, tại sao đến lượt bọn họ thì lại hết đan dược?
Lục Thiếu Du lười quan tâm đến bảy đệ tử này.Bốn người là đồ đệ của Chu Ngọc Hậu, ba người là đồ đệ của Hoàng Hải Ba.Không phải là Lục Thiếu Du không có đan dược, mà là hắn cố ý không cho bọn họ.
Lục Thiếu Du mặc kệ sắc mặt của bảy thanh niên đệ tử, hắn hỏi ba trưởng lão: “Ba vị trưởng lão, hiện tại ta là chưởng môn của Phi Linh Môn đúng không?”
Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu thấy trùng hợp đến lượt đệ tử của bọn họ thì lại không còn đan dược, sắc mặt hai người âm trầm.Bọn họ cảm thấy mất mặt.Đệ tử của Trịnh Anh có, nhưng đệ tử của Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu lại không có, rõ ràng là làm mất mặt bọn họ.
Trịnh Anh nói: “Đương nhiên rồi, nhưng chưởng môn ấn phù không rõ tung tích, không thể giao cho ngươi được.Tuy nhiên, sau này ngươi chính là chưởng môn của Phi Linh Môn ta.”
Hoàng Hải Ba biến sắc mặt: “Cái này…”
Hoàng Hải Ba ánh mắt lóe lên: “Bởi vì môn quy quy định chưởng môn phải có chưởng môn ấn phù, nên hiện tại ngươi là quyền chưởng môn của Phi Linh Môn.Chờ sau này ngươi tìm được chưởng môn ấn phù, thì mới trở thành chưởng môn chính thức.”
Chu Ngọc Hậu hùa theo: “Đúng vậy! Làm như vậy cũng tạo cho ngươi một chút áp lực, ngươi là quyền chưởng môn, phải sớm tìm được chưởng môn ấn phù.Chuyện này về sau phải nhờ vào ngươi rồi.”
Lục Thiếu Du chửi thầm: “Lũ cáo già!”
Rõ ràng đã đồng ý cho hắn làm chưởng môn, giờ lại biến thành quyền chưởng môn, sự khác biệt này rất lớn, chẳng khác nào vợ cả và vợ lẽ.
Nhưng quyền chưởng môn cũng được, Lục Thiếu Du không phàn nàn gì thêm.Dù sao đó cũng là chưởng môn, hơn nữa Lục Thiếu Du cũng không định làm lâu dài.
Trương Minh Đào hành lễ trước tiên: “Bái kiến chưởng môn!”
“Bái kiến chưởng môn!” Trong đại điện, đám đệ tử bình thường tôn kính hành lễ, thanh âm vang vọng.Ba đồ đệ của Trịnh Anh, nhóm Phương Tân Kỳ cũng cung kính hành lễ.Chỉ có các đệ tử của Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu là vẻ mặt bực tức.
Lục Thiếu Du nhẹ nhàng nói: “Không cần đa lễ.”
Thấy nhiều người hành lễ, Lục Thiếu Du bỗng cảm thấy rất thích thú, con người khó mà thoát khỏi sự hấp dẫn của quyền lực.
