Chương 192 Chu công tử (1)

🎧 Đang phát: Chương 192

– Sao bọn họ cũng tới đây?
Tần Nguyệt thầm lo lắng, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng.Hết vui mừng lại đến lo sợ, những cảm xúc trái ngược liên tục ập đến khiến hắn cảm thấy căng thẳng.
Chiếc chiến xa từ từ hạ xuống trước đài Nghênh Quân, một sàn đáp lớn bằng đồng từ từ được mở ra, nối liền chiến xa với đài.
Trên chiến xa, những binh sĩ mặc giáp vàng đứng thành hai hàng, uy nghiêm tỏa ra khí thế của bậc Võ sư.
Một nhóm người bước xuống, người dẫn đầu phe phẩy chiếc quạt giấy, mỉm cười nhưng ánh mắt lại ngạo mạn, dường như không coi ai ra gì.
– Công tử Ngọc Sơn, cuối cùng ngươi cũng đến!
Tần Dương vội vàng chạy ra đón, như thể gặp được cứu tinh, hắn kích động hỏi:
– Dương Tiêu đại nhân có đến không?
Chu Ngọc Sơn nhíu mày, khép quạt lại, tỏ vẻ không vui:
– Chuyện nhỏ này mà cũng cần đến phụ thân ta sao?
Tần Dương vội khom lưng:
– Không cần, không cần.Có công tử Ngọc Sơn là đủ rồi.
Chu Ngọc Sơn hừ nhẹ, tự mãn cho rằng sự xuất hiện của mình là quá đủ.Hắn bước lên đài Nghênh Quân, liếc nhìn toàn trường, thấy ai nấy đều kính nể, sợ hãi thì hài lòng nở một nụ cười.
Bỗng nhiên, vài ánh mắt hờ hững, coi thường khiến hắn khó chịu.”Ai dám không ngưỡng mộ ta?” Hắn lạnh lùng nhìn về phía đó, giật mình kêu lên:
– Nguyên…Nguyên Hạo đại sư? Sao ngươi cũng ở đây?
Ngoài Nguyên Hạo, hắn còn thấy Vương Thần đang cười khẩy nhìn mình.Bên cạnh họ là những người khác, dù không quen biết nhưng khí chất của họ cho thấy họ chắc chắn là Thuật Luyện Sư.”Sao lại có nhiều Thuật Luyện Sư tụ tập ở đây như vậy?”
Nguyên Hạo mỉm cười:
– Ra là công tử Ngọc Sơn, ta đến Thiên Thủy quốc để bàn công việc.
– Công việc?
Chu Ngọc Sơn nhíu mày, “Công việc” mà Nguyên Hạo nói chắc chắn là chuyện của Thuật Luyện Sư Công Hội.Dù hắn có địa vị cao và thường coi trời bằng vung, hắn vẫn không dám coi thường Thuật Luyện Sư Công Hội.Hắn hòa nhã nói:
– Ta đến chỉ vì chút chuyện nhỏ, xong việc sẽ đi ngay, không dám làm phiền các vị đại sư.
Hắn quay sang nhìn các quan văn võ của Thiên Thủy quốc, cuối cùng dừng mắt trên người Tần Chính, nhếch mép cười khẩy, ngẩng cao đầu gọi lớn:
– Tần Chính.
Cách hắn gọi chẳng khác nào kẻ trên sai bảo thuộc hạ.
Tần Chính thoáng giận nhưng cố nén, trầm giọng hỏi:
– Công tử Ngọc Sơn gọi trẫm có việc gì?
– Trẫm?
Chu Ngọc Sơn cười khẩy:
– Trước mặt ta, ngoài Hoàng Đế bệ hạ của Hỏa Ô Đế Quốc ra, không ai dám tự xưng là trẫm! Thôi thì ta nể ngươi tuổi cao nên bỏ qua.Hôm nay ta đến là vì chuyện thái tử của Thiên Thủy quốc, Tần Dương không tệ, cứ để hắn làm thái tử đi!
Tần Chính tức giận đến ngực phập phồng, liếc nhìn Tần Dương rồi lạnh lùng nói:
– Công tử Ngọc Sơn, việc lập thái tử là chuyện nội bộ của Thiên Thủy quốc, không liên quan đến ngươi! Hơn nữa, ta đã lập thái tử rồi, chính là con trai ta, Tần Nguyệt!
Bất chấp ánh mắt lạnh lẽo của Chu Ngọc Sơn, Tần Chính cố gắng nói lớn:
– Ta tuyên bố, thái tử Thiên Thủy quốc là Tần Nguyệt.Ta chính thức thoái vị, sau ba ngày sẽ cử hành lễ đăng cơ!
– Vạn tuế! Bệ hạ vạn tuế! Điện hạ Tần Nguyệt vạn tuế!
Hàng trăm ngàn quân lính đồng thanh hô vang, tiếng vang vọng cả đất trời!
Tần Nguyệt kích động quỳ xuống, nghẹn ngào:
– Phụ vương! Con, con…
Tần Chính mỉm cười, xoa đầu hắn:
– Đứng lên đi, sau ba ngày con sẽ là quốc vương của Thiên Thủy quốc, không được yếu đuối như vậy.
Ông ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Tần Dương đang tái mét mặt, nói:
– Ta vốn yêu quý con hơn, nhưng con lại cấu kết với người ngoài, can thiệp vào chính sự của Thiên Thủy quốc, điều này ta tuyệt đối không thể tha thứ!
Tiếng hô vang của quân lính khiến Chu Ngọc Sơn giật mình, hắn chỉ vào Tần Chính giận dữ:
– Lão già! Ngươi dám trái ý ta?
Tần Chính lạnh lùng nhìn hắn, khinh miệt cười:
– Chuyện của Thiên Thủy quốc, tự ta quyết định! Chu Ngọc Sơn, nếu phụ thân ngươi đến đây, ta còn nể mặt vài phần.Còn ngươi, hừ, mời về đi!
– Ngươi…! Lão già!
Chu Ngọc Sơn tức giận run người, sát khí bừng bừng quát:
– Được! Nếu ngươi đã ngoan cố như vậy, ta ngược lại muốn xem, thái tử của ngươi chết rồi, ngươi lập ai!
Đây là lời uy hiếp trắng trợn, Tần Chính vô cùng tức giận!
“Hắn dám công khai uy hiếp giết trữ quân ngay trước mặt 800 ngàn quân lính!”
Bỗng một giọng nói lạc lõng vang lên:
– Con khỉ nào chạy đến đây thế? Tưởng mình ghê gớm lắm à.
– Ai? Ai nói vậy?
Chu Ngọc Sơn giật mình quay lại, giận dữ quát!
– Ha ha…
Vương Thần cười nói:
– Đại công tử nhà Chu của Hỏa Ô Đế Quốc, cậy thế ỷ quyền, bình thường vẫn cái vẻ đạo đức giả đó thôi, Vân thiếu đừng chấp.
Lý Vân Tiêu đáp:
– Ồ, ra là con ông cháu cha, thảo nào mũi vểnh lên trời, hắn không sợ trời mưa nước mưa rơi vào à?
– Ha ha!
Vương Thần vỗ tay cười lớn:
– Vân thiếu thật hài hước, nhưng nói cũng đúng.Mỗi lần ta thấy hắn đều thấy hắn nghểnh mũi lên, không biết nước mưa có vào chưa.
Lý Vân Tiêu cười nhẹ:
– Mũi có vào nước không thì ta không biết, nhưng đầu óc chắc chắn là có nước rồi.
– Ha ha!
Vương Thần càng cười lớn không kiêng dè, hắn nhìn chằm chằm Chu Ngọc Sơn với vẻ chế giễu, dường như hai người này có ân oán từ trước.
– Vương Thần!
Chu Ngọc Sơn tức điên, hắn chuyển ánh mắt sang Lý Vân Tiêu, giận dữ hét:
– Còn ngươi, thằng súc sinh kia, dám cười ta, muốn chết!
Hắn đột nhiên lao đến trước mặt Lý Vân Tiêu, quạt giấy vung xuống đầu Lý Vân Tiêu như vũ khí, không hề nương tay.Không trung lóe lên ánh lửa, như Hỏa Long giáng xuống, đây là một chiêu tất sát!
Lý Thuần Dương giật mình, định ra tay thì thấy một bóng người còn nhanh hơn cả mình lao lên, một chiếc chiến phủ phóng to trên đài Nghênh Quân, mạnh mẽ chém vào chiếc quạt, tạo ra ánh lửa kinh người.

☀️ 🌙