Đang phát: Chương 192
“Ồ, em gái chân dài kìa.” Đôi chân dài của cô gái đẹp thực sự làm chói mắt Hạ Thiên, cảm giác như chân cô ấy bắt đầu từ rốn vậy.
Cao gần mét chín, lại còn đi đôi giày cao gót hơn mười phân.
Cô gái có dáng vẻ vô cùng xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn đẹp hơn những cô nàng lòe loẹt mà Hạ Thiên vừa thấy.
Hạ Thiên đánh giá đôi chân dài của mỹ nữ, mắt Thấu Thị bất giác mở ra, xuất hiện những đường viền hoa màu tím.
“Đồ lưu manh.” Cô gái chân dài vung tay tát thẳng vào mặt Hạ Thiên.
Đinh Mẫn sững người khi thấy cú tát này, cô biết xong rồi, đây là một trong những tuyệt chiêu của cô gái chân dài.Vì chiều cao nên cú tát từ trên xuống là điểm mù, người bình thường không thấy được.
Đinh Mẫn không nỡ nhìn tiếp, nhưng cô lại không nghe thấy tiếng tát.
Bàn tay ngọc ngà của cô gái đã bị Hạ Thiên nắm chặt: “Sao cô biết tôi biết xem tướng tay?”
Hạ Thiên nhìn lòng bàn tay cô gái, xem xét kỹ lưỡng, dáng vẻ ra dáng một thầy bói giang hồ.Khoảng mười giây sau anh nói: “Ừm, mạng cô thiếu tôi đó.”
Đinh Mẫn nghe câu này của Hạ Thiên thì dở khóc dở cười.
Cô gái chân dài chỉ muốn đạp chết Hạ Thiên, cô muốn rút tay ra nhưng phát hiện không nhúc nhích được.Rõ ràng cô không cảm thấy Hạ Thiên dùng sức, nhưng làm thế nào cũng không rút ra được.
“Anh buông tôi ra.” Cô gái chân dài cố sức giật tay.Đúng lúc này Hạ Thiên buông tay, vì cô dùng sức quá mạnh nên ngã nhào xuống đất.
“Anh dám quẳng tôi.” Cô gái tức giận nhìn Hạ Thiên.
“Là cô bảo tôi buông tay mà.” Hạ Thiên bất lực lắc đầu.
“Anh…anh đúng là đồ lưu manh.” Cô gái giận dữ nói.
“Tôi làm gì cô mà cô bảo tôi là lưu manh? Tôi hiền lành thế này, chỉ muốn lặng lẽ làm một mỹ nam thôi mà.” Hạ Thiên vô cùng ấm ức nói.
“Thôi được rồi.” Đinh Mẫn vội vàng tiến lên hòa giải.
“Mẫn tỷ, sao chị lại ở đây? Em tìm chị nãy giờ.” Cô gái chân dài hỏi khi thấy Đinh Mẫn.
“Tôi với cậu ấy đến ăn cơm thôi mà.” Đinh Mẫn thản nhiên nói.
“Đồ lưu manh, anh muốn làm gì Mẫn tỷ? Em nói cho anh biết, Mẫn tỷ không cần tiền, nên chị ấy không tính là đi làm.Với lại em chỉ thu có một vạn tiền phí thôi.” Cô gái chân dài che chắn Đinh Mẫn sau lưng, cảnh giác nhìn Hạ Thiên, cô cho rằng Hạ Thiên là mấy công tử bột muốn tán tỉnh Đinh Mẫn.
“Cô mà còn bảo tôi lưu manh nữa, tôi sẽ lưu manh cho cô xem.” Hạ Thiên nhìn chằm chằm cô gái chân dài nói.
“Anh…anh muốn làm gì.” Cô gái vừa nói vừa lùi lại.
“Mộng Dao, cậu ấy là bạn tôi.” Đinh Mẫn từ sau lưng cô gái bước ra, cô biết nếu không giải thích thì hai người họ sẽ đánh nhau mất.
“Bạn của chị?” Cô gái ngạc nhiên nhìn Đinh Mẫn.
“Ừm, mới quen thôi.” Đinh Mẫn gật đầu.
“Mới quen? Không được, Mẫn tỷ, em nói cho chị biết, ở đây không có mấy người tốt đâu, họ chỉ muốn chiếm tiện nghi của chị thôi, đừng mắc lừa.” Nói xong cô gái liếc xéo Hạ Thiên.
“Này này này, tôi không giống bọn họ được không? Cô nhìn tôi kiểu gì vậy? Tôi chỉ muốn lặng lẽ làm một mỹ nam thôi mà, khó vậy sao?” Hạ Thiên cạn lời.
“Một lũ rắn chuột.” Cô gái nói.
“Mộng Dao, người ta không tệ, em muốn ăn gì không, tôi mời.” Đinh Mẫn lấy tấm thẻ vạn tệ ra khoe với cô gái.
“Mẫn tỷ, chị lấy đâu ra thẻ vạn tệ vậy?” Cô gái kinh ngạc nhìn Đinh Mẫn, cô biết Ôn Triệu Hoa phát thẻ cho mọi người, nhưng mỗi người chỉ có năm ngàn tệ thôi.
Cô thật sự không thể tưởng tượng được Đinh Mẫn lấy thẻ từ đâu, chẳng lẽ là người khác cho? Nhưng trên đời này làm gì có bữa trưa miễn phí, cô biết rõ mấy công tử bột kia nghĩ gì.
Nghĩ đến đây cô quay sang trừng mắt nhìn Hạ Thiên.
“Cô làm gì vậy?” Hạ Thiên thấy cô gái trừng mắt thì hỏi.
“Tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám có ý đồ xấu với Mẫn tỷ của tôi, tôi sẽ thiến anh.” Cô gái hung hăng nói.
“Thôi đi Mộng Dao, em uống thuốc súng à, tôi bảo cậu ấy là bạn tôi rồi mà.” Đinh Mẫn bất mãn nói.
“Em làm vậy cũng là vì chị thôi, ngoài kia người xấu nhiều lắm.” Cô gái giải thích.
“Tốt cho tôi thì đừng nói nữa, muốn ăn gì thì cứ nói, tôi mời.” Khi Đinh Mẫn nói câu “tôi mời” thì tâm trạng vô cùng tốt, vì đã lâu rồi cô không nói câu này với cô gái.
“Được, tạm tha cho anh một lần.” Cô gái liếc nhìn Hạ Thiên nói.
“Hai người muốn ăn gì không, tôi đi gọi.” Đinh Mẫn hỏi.
“Em sao cũng được.” Cô gái vẫn chưa hoàn hồn sau chuyện vừa rồi.
“Tôi ăn hết, cái này, cái kia, cái bên kia, cả cái kia nữa.” Hạ Thiên chỉ loạn xạ khiến Đinh Mẫn hoa mắt.
“Anh là quỷ đói à, gọi lắm thế.” Cô gái bất mãn nói.
“Chưa ăn bao giờ, thấy có vẻ ngon.” Hạ Thiên ngượng ngùng nói.
“Vậy được, tôi đi mua, hai người ngồi chờ nhé.” Đinh Mẫn mỉm cười, đi mua đồ ăn.
“Này, anh là đàn ông con trai mà đi ăn cơm với mỹ nữ như bọn tôi, còn để Mẫn tỷ mời nữa, anh có nhầm không đấy.” Cô gái càng thêm bất mãn với Hạ Thiên, thường thì những mỹ nữ như họ đi ăn cơm với người khác là vinh hạnh lắm rồi, thế mà Hạ Thiên lại còn để Mẫn tỷ mời.
“Là cô ấy bảo muốn mời tôi ăn cơm mà.” Hạ Thiên cảm thấy mình thật oan ức.
“Mẫn tỷ chỉ khách sáo thôi, anh đúng là không biết điều.” Cô gái nhìn Hạ Thiên là tức không chịu được.
Hai người cứ ngồi đối diện nhau, không ai nói với ai câu nào.
“Chào người đẹp, đi ăn một mình à.” Đúng lúc này một công tử bảnh bao bước tới bàn của Hạ Thiên, phải nói là cô gái chân dài nhìn từ góc độ nào cũng là cực phẩm, mỹ nữ trong mỹ nữ.
Cô ấy hội tụ tất cả những nét đẹp mà một mỹ nữ có được.
“Anh mù à.” Hạ Thiên thản nhiên nói.
Nghe Hạ Thiên nói, cô gái và gã công tử đều sững người, cách nói chuyện của anh ta quá trực tiếp.Những người đến đây hôm nay đều có tiền có quyền, không ai muốn đắc tội người khác, thế mà Hạ Thiên vừa mở miệng đã mỉa mai như vậy.
“Huynh đệ, cậu nói vậy không hay đâu.” Gã công tử nhíu mày, bên cạnh còn có mỹ nữ nữa, sao hắn có thể thua về khí thế được.
