Chương 191 Phiền não

🎧 Đang phát: Chương 191

Trần Mộ từ dưới nước lên, dù đã tỉnh táo nhưng vẫn không giấu được vẻ mệt mỏi.Duy A thì vẫn điềm nhiên, không thèm nhìn anh lấy một cái.
“Vừa nãy có chuyện gì vậy?” Trần Mộ không kìm được hỏi.
“Có kẻ mai phục ở ngoài cửa sổ, tôi dọa hắn chạy rồi.” Duy A vừa nói vừa bước về tĩnh thất, “Không có việc gì thì đừng làm phiền tôi.”
Trần Mộ cười khổ, lúc này mới hiểu luồng sát khí khiến anh lạnh sống lưng vừa nãy từ đâu mà ra.Thực lực của Duy A một lần nữa khiến Trần Mộ kinh sợ, chỉ là sát khí thôi mà đã mạnh mẽ đến vậy.Thật khó tưởng tượng, nếu Duy A dốc toàn lực thì sẽ đáng sợ đến mức nào! Nỗi kinh sợ mà Duy A mang lại đã dập tắt sự hưng phấn do vừa đột phá, khiến anh càng nhận ra mình vẫn chỉ là miếng mồi ngon cho dã thú.
Trần Mộ không biết người khác thế nào, nhưng anh luôn có cảm giác, mỗi khi thực lực của mình tăng lên, anh lại càng thấy mình nhỏ bé.Thật kỳ lạ!
Lần này đột phá nằm ngoài dự liệu của anh, vốn dĩ anh chỉ muốn tìm cách để tăng cảm giác nhanh hơn.Nhưng bị ảnh hưởng bởi sát khí của Duy A, anh lại gặp may mắn, cảm giác tăng lên.Hiện giờ, cảm giác trong cơ thể anh đã tăng hơn hai thành, dù ở giai đoạn đầu thì không đáng là bao, nhưng đối với Trần Mộ hiện tại mà nói, đó là một sự thay đổi lớn.
Quan trọng hơn, Trần Mộ đã tìm được một phương pháp đúng đắn và hiệu quả.Anh không quan tâm cực hạn huấn luyện có cho ra kết quả mình muốn hay không.Anh chỉ biết phương pháp này có hiệu quả hay không, hiệu quả ra sao.Hơn nữa, do lần này bị cái chết đe dọa, ý chí sống mãnh liệt đã khiến cơ thể anh có một sự thay đổi vi diệu.Rõ ràng nhất là anh có thể ở dưới nước lâu hơn.
Kiểm tra lại một chút, anh nhận thấy hiện tại mình có thể ở dưới nước khoảng hai mươi lăm phút, so với trước kia nhiều hơn mười lăm phút.
Anh không hiểu rõ nguyên nhân cụ thể.Nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là một chuyện tốt.Không suy nghĩ thêm, Trần Mộ tạm thời gác chuyện này lại, vì anh còn những việc khác gấp gáp hơn.
Cảm giác tăng lên hai thành, giống như một người nặng năm mươi cân, đột nhiên nhẹ hơn mười cân, cảm giác này thật tuyệt vời.
Nhưng Trần Mộ hiện tại lại gặp phải phiền não.Cảm giác đột ngột tăng lên, khiến lục thức trở nên mẫn cảm hơn bao giờ hết.
Trước đây, tai không nghe thấy những âm thanh rất nhỏ, hiện giờ tiếng muỗi kêu cũng ong ong vang lên.Ngay cả lỗ chân lông cũng đột nhiên mẫn cảm hơn rất nhiều, dù là khí lưu rất nhỏ trong không khí, anh cũng có thể nắm bắt chuẩn xác.Song vấn đề là những âm thanh và cảm giác đó đồng loạt náo động trong đầu anh.
Thính lực tăng lên mạnh mẽ, thậm chí có thể nghe được tiếng Bặc Cường Đông khiển trách nhân viên dưới lầu, hơn nữa còn rất rõ ràng.Đối với anh, đây đúng là bất hạnh.
Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, Trần Mộ mới hiểu rõ những khó khăn đi kèm với việc tăng trưởng cảm giác.Lúc này, anh cảm thấy mình như đột nhiên rơi vào một vũng lầy.Ngay cả phản kháng cũng vô hiệu, chỉ có thể yên lặng chịu đựng.
Dù không có cách nào loại bỏ vấn đề, nhưng anh tìm được cách tạm thời giải quyết nó – đó chính là tĩnh thất.Không chỉ có khả năng ngăn cách tạp âm, không khí lưu thông cũng tốt hơn rất nhiều.Anh có chút nghi ngờ, chẳng lẽ Duy A cũng vì lý do này mà trốn vào tĩnh thất?
“Haizzz, xem ra chỉ có vào tĩnh thất mới yên tĩnh được mà thôi.”
***
Tiểu Man không có thời gian đánh giá động tác chiến thuật vừa rồi, vì hắc y nhân đã biến mất một cách bất thường, cùng lúc đó, nàng cũng mất đi cảm ứng với hắn, điều này khiến Tiểu Man kinh hãi.
Muốn tránh được sự dò xét của tạp tu cỡ Tiểu Man không phải chuyện dễ.Nàng đã gặp không ít cao thủ ẩn nấp, nhưng chưa từng thấy tình huống nào như vậy – trong khi chiến đấu lại đột nhiên biến mất.Bất kỳ ai khi chiến đấu, cảm giác và năng lượng dao động đều vượt quá bình thường, tạp tu khi chiến đấu đều không thể tách rời cảm giác, sự tập trung, công kích và năng lượng thể.Muốn ẩn nấp thì cần thu liễm tất cả hơi thở, bao gồm cả cảm giác.
Cùng lúc phát và thu thì không khó, nhưng trong thời gian ngắn, như chỉ trong năm giây hoàn thành thu phát thì độ khó tăng lên gấp mấy chục lần.
Trên thế giới này, có thể đạt tới cảnh giới như vậy trong thực chiến không phải là không có.Ví dụ như Vô Hình Nhân – Bồng Hạo, vị tuyệt đỉnh tạp tu xuất thân từ Trung Đạt Thư Phủ, ba mươi năm trước đã đánh bại hai mươi cao thủ nổi danh, đứng đầu học phủ.Nghe nói trong chiến đấu, hắn có thể tùy ý biến mất, sau đó hiện ra đánh lén, danh hiệu Vô Hình Nhân cũng từ đó mà ra.
Nhưng cao thủ như Bồng Hạo là tuyệt đỉnh tạp tu, so với nàng còn cao hơn rất nhiều.
“Chẳng lẽ mình gặp phải một cao thủ?” Tiểu Man lập tức bác bỏ suy nghĩ này.Nàng rất rõ thực lực của mình, nếu đúng là cao thủ hàng đầu, nàng chắc chắn sẽ thất bại, căn bản không thể kịch chiến lâu như vậy.
Nghĩ đi nghĩ lại, lời giải thích duy nhất là hắc y nhân có kỹ năng đặc biệt trong lĩnh vực này.Tiểu Man đành bất đắc dĩ chấp nhận sự thật, buổi tối hôm nay tuy có chút bực bội, nhưng cũng khiến nàng thêm cảnh giác, cũng không tính là quá tệ.Vả lại, nàng vốn chỉ muốn thử dò xét hắc y nhân một chút.
Trong vòng một ngày, liên tục gặp phải hai cao thủ, Tiểu Man không khỏi buồn bực.Đặc biệt khi nghĩ đến việc hắc y nhân có lực lượng tương đương mình, khi gặp luồng sát khí mãnh liệt kia cũng chỉ có thể chật vật bỏ chạy, vậy thì mình cũng không ngoại lệ.Điều khiến nàng lo lắng hơn là trong La Thành lại tồn tại một vị tuyệt đỉnh cao thủ như vậy, nhiệm vụ lần này của nàng không phải là chuyện dễ dàng.
Nàng không biết, vị cao thủ kia có phải cùng đến vì sự kiện này hay không.Nếu vậy thì bọn họ sẽ không có nửa điểm hy vọng.Cho dù không phải, sau những chuyện vừa xảy ra, nàng cũng không dám tự tin nữa.Nếu không cẩn thận gặp phải cao thủ kia, hậu quả chắc chắn khó lường.
“Đó mới là cao thủ cường đại uy hiếp lực a!” Vô tình, trong lòng Tiểu Man nảy sinh vài phần mong muốn, liệu có ngày mình cũng đạt tới sức mạnh này?
***
Trong đám người, sắc mặt nam tử trẻ tuổi cũng ngưng trọng.Ánh mắt của hắn hướng về phía đình tòa nhà xa xa nơi hắc y nhân biến mất.
Trong lòng hắn còn kinh hãi hơn vẻ mặt của hắn.Bởi vì vừa rồi hắn nhìn thấy rõ ràng hơn Tiểu Man, cảm nhận cũng sâu sắc hơn.
Khi đoàn hoàng quang sắp lên tới đỉnh tòa nhà, hắn và hắc y nhân bỗng nhiên mất đi cảm ứng.Điều này khiến hắn giật mình, nhưng càng khiến hắn giật mình hơn là hắn vẫn nhìn thấy hắc y nhân.Đó là một cảm giác rất kỳ lạ, thấy mà không cảm nhận được.
“Tại sao lại ngừng đánh vậy? Trời ạ! Tiền thưởng của ta!” Mập mạp kế bên nửa kinh ngạc, nửa kêu rên.Điều này khiến nam tử trẻ tuổi cũng bật cười.Lúc này, đoàn hoàng quang đã hóa thành một đạo lưu tinh, bay đi xa.Nam tử trẻ tuổi do dự một chút, nhưng cuối cùng cũng không đuổi theo.
***
Nam tử trẻ tuổi trở lại chỗ ở, phát hiện trong phòng khách đã đông đủ người ngoài hắn.Thấy mọi người sắc mặt đều hết sức ngưng trọng, hắn có chút kinh ngạc hỏi:
“Làm sao vậy?”
“Hạo Dịch, ngươi không cảm nhận được sao?” Người cầm đầu là một trung niên nhân có ánh mắt sắc bén nhìn hắn, thần sắc hơi bất mãn, mặt của hắn thon gầy, má trái có một vết sẹo nhợt nhạt, khiến hắn nhìn không giận mà uy.
Thanh niên được gọi là Hạo Dịch ngẩn ra, chợt nhếch miệng cười nói:
“Chính thúc nói về việc ẩn nấp hơi thở của cao thủ kia?”
“Đúng, chúng ta đang thảo luận chuyện này.” Chính thúc gật đầu, thấy Hạo Dịch đôi mắt mong chờ nhìn hắn, nên lắc đầu:
“Ta không phải đối thủ của hắn.”
Chính thúc thản nhiên thừa nhận, không hề xấu hổ.
Song những người này vừa nghe, nhất thời rùng mình.Chính thúc thân thủ cực cao, là người xuất sắc nhất trong bọn họ.
“Cũng không biết là tên nào rảnh rỗi không có việc gì làm đến cướp miếng ăn của chúng ta.” Hạo Dịch lầm bầm.
“Tạm thời còn không biết mục đích của đối phương.Xem ra kế hoạch phải thay đổi, mọi người thời gian này nên cẩn thận.Do Văn Châu sẽ không kiên trì được lâu, ta đoán hắn rất nhanh sẽ thỏa hiệp.Thái độ của hắn đã bắt đầu mềm mỏng hơn.Chúng ta muốn an toàn vững chắc thâu tóm Trung Châu tập đoàn.Nếu không được, chúng ta sẽ áp dụng biện pháp cứng rắn.Với thực lực hiện giờ, ta tin tưởng Do Văn Châu cuối cùng nhất định sẽ lựa chọn chúng ta.”
Hạo Dịch không nhịn được xen vào:
“Vậy còn đối phó với cao thủ nọ thế nào? Có nên cầu viện cấp trên?”
Chính thúc không để ý tới lời Hạo Dịch nói:
“Một cao thủ cũng không thay đổi được cục diện.Chúng ta hiện giờ đã có ưu thế tuyệt đối, hiện giờ không phải đi tranh đoạt, mà là cố gắng kiểm soát mọi chuyện trong tầm tay.Mọi người cũng biết, gần đây các thế lực khác cũng xuất hiện, cấp trên cũng đã đề phòng, cho nên tạm thời chưa điều động viện quân lại đây.”
Hắn cao giọng:
“Nhưng ta tin tưởng, cho dù không có trợ giúp, chúng ta cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ này!”
Chính thúc nói tràn đầy hào khí, trịnh trọng áp đặt, mọi người tinh thần nhất thời rung lên.
Hạo Dịch còn muốn nói thêm gì đó, thấy Chính thúc trừng mắt, vội vàng im miệng.
Trong lòng hắn mơ hồ có dự cảm không lành.

☀️ 🌙